Nàng nhìn chăm chú, vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhưng càng nhìn lại càng thấy vô dụng.
“Bản cung nghĩ rằng, Hài t.ử của ngươi và A Minh rất nhanh là được một tuổi, mà bản cung lại chưa từng thấy qua. Điều này thật sự là không tốt nên hôm nay mới tốn chút thời gian đến xem.”
Lời của An Khánh công chúa khiến sắc mặt Lạc Tâm thay đổi. Đây có lẽ là phản ứng chung của các mẫu thân: có thể chịu đựng bất cứ lời châm chọc hay áp lực nào nhưng chỉ cần liên quan đến con cái, mọi kiên cường đều tan biến ngay lập tức.
Lạc Tâm cố gắng ổn định tâm trí, giả vờ trấn định mà cười nói:
“Làm phiền công chúa quan tâm. Đứa nhỏ còn bé, ta sẽ không đưa hắn ra sợ làm ầm ĩ, cũng chỉ làm phiền lòng công chúa.”
An Khánh công chúa nghe vậy, oán trách nhìn Lạc Tâm, nhưng vẫn cười:
“Có gì đâu. Nguyệt nhi hồi bé mới là hay làm ầm ĩ mà bản cung chưa từng thấy đứa trẻ nào làm ầm ĩ hơn nàng.”
“Thế nhưng…”
Lạc Tâm còn muốn nói gì đó để cự tuyệt, lại bị An Khánh công chúa ngắt lời.
“Ngươi không muốn cho bản cung gặp sao? Đừng quên, bản cung là cô cô của Thủy Minh, đồng thời cũng là công chúa Đại Tần.”
Lời nói của công chúa mang uy lực, khí thế bỗng tăng vọt khiến Lạc Tâm nhận ra trước mắt mình không phải là người bình thường, mà là một công chúa thực thụ.
Thấy Lạc Tâm có chút d.a.o động, An Khánh công chúa trong lòng rất đắc ý.
Tô Ngữ đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn công chúa:
“Công chúa đã thích đứa nhỏ như vậy, cứ ở lại đi. Vừa khéo, bọn nhỏ gần đây ăn cơm hơi kén, nói không chừng công chúa lưu lại bọn họ có thể thay đổi khẩu vị.”
Lâm San nghe vậy kinh ngạc, liếc nhìn Tô Ngữ: chẳng lẽ nàng muốn công chúa lưu lại, để công chúa “làm đầu bếp cho bọn nhỏ”? Ý nghĩ này khiến Lâm San vừa kinh ngạc vừa thấy kỳ lạ.
Nhìn sắc mặt An Khánh công chúa xanh đen, giận dữ mà không dám nói gì, Lâm San càng ngạc nhiên hơn. Dù công chúa không muốn lưu lại, cũng không cần biểu hiện như vậy.
“Khương phu nhân đừng lo, bản cung bận nhiều việc không có thời gian ở lại. Đứa nhỏ nghịch ngợm, đứa lớn hiểu chuyện hơn một chút nhìn cũng đủ rồi.”
Lời nói của An Khánh công chúa nghiến răng nghiến lợi nhưng bà ta không còn cách nào. Trước uy lực tuyệt đối của Tô Ngữ, mọi thân phận đều trở nên vô nghĩa.
Lạc Tâm thấy công chúa như vậy, đành buông bỏ ý định phản đối việc bà ta nhìn đứa nhỏ, tâm trí mới tạm lắng xuống.
Nhưng nàng cũng nhận ra mình quá mềm yếu. Biết rõ An Khánh công chúa muốn gặp Thủy Dung, chắc chắn sẽ không yên lòng nhưng vẫn ngại thân phận đối phương, không dám từ chối thẳng thắn. Lần đầu tiên, Lạc Tâm cảm thấy bản thân không xứng với vị trí mẫu thân.
Trong lòng nàng âm thầm quyết: sau này nhất định phải bảo vệ con, kiên quyết không để bất kỳ nguy hiểm nào đến gần.
Tô Ngữ đứng bên kia đã ra lệnh:
“Công chúa, nếu không có việc gì sau này không cần đến nữa. Cửa nhà chúng ta vừa nhỏ lại nghèo, cũng chiêu đãi không nổi công chúa.”
Nói xong, nàng đứng lên kéo tay Lạc Tâm đi ra ngoài.
“Ôi, ngươi…”
Lâm San kinh ngạc nhìn bóng lưng Tô Ngữ, hoàn toàn không hiểu tại sao nàng lại làm như vậy.
Khi rèm cửa rơi xuống, trong phòng chỉ còn lại ba người, Lâm San mới lấy lại tinh thần nhìn về phía An Khánh công chúa.
“Công chúa, sao Tô Ngữ lại làm càn như vậy? Công chúa sao không trừng trị nàng? Nàng đang phạm thượng.”
“Chuyện này không cần ngươi lo,”
An Khánh công chúa lạnh lùng nói, rồi phất tay áo đứng lên rời đi.
Lâm San vẫn mơ hồ, không hiểu mình nói sai chỗ nào. Nàng ta rõ ràng chỉ nói sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu thư, ta có nói sai chỗ nào sao?”
Lâm San hơi bực bội hỏi Tư Đồ Nguyệt.
Ngay lúc đó, nàng chợt nhận ra điều kỳ quặc: từ khi Tô Ngữ đi vào, Tư Đồ Nguyệt không hề lên tiếng hay phản ứng gì.
Mọi người trong nhà trở nên kỳ lạ: công chúa không có tư thế công chúa, tiểu thư không có khí thế tiểu thư, một nông phụ và một thê t.ử của hoàng t.ử bị biếm cũng không hề sợ hãi.
Thế giới này rốt cuộc là thế nào? Chẳng giống tiểu thuyết hay phim truyền hình nào trước đây nàng ta từng thấy.
Nàng ta hỏi vài câu, Tư Đồ Nguyệt vẫn im lặng, thậm chí An Khánh công chúa đã đi từ lâu, nàng ta vẫn không phản ứng.
Lâm San tò mò, đi tới Tư Đồ Nguyệt nghiêng đầu nhìn kỹ, mới phát hiện nàng ta đang ngủ thiếp đi.
Nàng ta ngủ rất say, chắc là đã ngủ từ lâu.
Lâm San thầm mắng, nhưng vẫn dịu dàng:
“Tiểu thư, chúng ta cần đi, công chúa điện hạ đã đi lâu rồi.”
Nói hai lần, Tư Đồ Nguyệt vẫn không phản ứng. Lâm San bực bội, tưởng nàng là heo, sao lại ngủ say như vậy. Cô vươn tay đẩy Tư Đồ Nguyệt.
Sau vài lần rung lắc, Tư Đồ Nguyệt mới tỉnh.
“Thế nào?”
Bởi vừa tỉnh ngủ, giọng nàng khàn khàn, ánh mắt mơ màng nhìn Lâm San.
“Tiểu thư, công chúa điện hạ đã ra ngoài lâu rồi, chúng ta cũng nên đi.”
Lâm San cười nói.
Tư Đồ Nguyệt ngốc sửng sốt một giây, mới phản ứng lại. Một lúc sau, nàng ta nhớ ra hiện tại mình đang ở đâu.
“Tô Ngữ đâu?”
Tư Đồ Nguyệt cọ mắt đứng dậy, hỏi câu đầu tiên là Tô Ngữ.
“Nàng ấy đi rồi.”
Lâm San tóm tắt sự việc, rồi nói:
“Chúng ta cũng đi thôi.”
Cô dẫn Tư Đồ Nguyệt ra ngoài.
Lâm San muốn hỏi tại sao An Khánh công chúa lại như vậy, nhưng nghĩ Tư Đồ Nguyệt chắc chắn sẽ không kể nên ngoan ngoãn im lặng theo sau.
Ra ngoài, Lâm San phát hiện toàn bộ viện trống không một bóng người. Nang ta thở dài trong lòng, thấy tâm Tô Ngữ thật rộng rãi, nếu ai đó tới trộm cũng không biết.
Khi nang ta chuẩn bị tiếp tục đi, thì thấy Tư Đồ Nguyệt đã đi tới cửa lớn. Lâm San chạy theo, vừa tới nơi lại thấy An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt đứng ở cửa trong, cách cửa chỉ một chút chưa bước đi.
Phía trước, che ở cửa lớn trung tâm là một con hổ.
Hổ cằm gối lên hai chân trước, chăm chú nhìn họ.
“Đây là… hổ?”
Lâm San vừa nói, vừa nhẹ nhàng bước tới phía An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt.
---
Hết chương 348.