May mà tiểu thị vệ không quên Hứa công công, trong tay cầm hai chén lớn chạy tới.
“Công công, lão nhân gia ngồi trước đi, lát nữa canh nấu xong, ta sẽ bưng qua cho ngài.”
Hứa công công cười vui:
“Ngươi vẫn còn lương tâm, khác với bọn họ. Bọn kia vừa nhìn thấy đồ ăn liền như sói con thấy mồi, hẳn là muốn lao tới c.ắ.n ngay.”
Nói vậy, mặt Hứa công công vẫn đầy nụ cười.
Tô Ngữ nhìn bọn họ, thấy cảnh tượng này cũng sinh hiếu kỳ.
“Các ngươi đi ăn đi, bọn họ hẳn đã đi nấu canh rồi. Ăn xong buổi chiều sẽ qua đây nữa.”
Tô Ngữ Nói với ba v.ú nuôi.
Các Vú nuôi đã tập được thói quen, tuy ba đứa nhỏ vẫn đang uống sữa, nhưng một ngày ba bữa cơm vẫn đúng giờ, thỉnh thoảng còn có điểm tâm buổi sáng hoặc chiều.
Lần này mang các nàng theo, là để đề phòng khi ba đứa nhỏ bỗng nhiên quấy khóc không muốn ăn đồ ăn liền cần b.ú sữa, mang theo các nàng, cũng chính là lo trước khỏi hoạ mà thôi.
Nhìn các v.ú nuôi đi xa, Tô Ngữ mới buông rèm, gọi Phì Phì từ không gian rađể nó ở lại chơi, còn bản thân đưa ba đứa nhỏ và Khương Kỳ vào không gian riêng.
Vào trong, Khương Kỳ cùng ba đứa nhỏ vui chơi, Tô Ngữ vội làm vài món đơn giản, cho đứa nhỏ ăn no. Sau đó, nàng cùng Khương Kỳ ăn xong rửa bát rồi ra khỏi không gian.
Thời gian trong không gian cùng bên ngoài khác nhau, thế nhưng dù sao bây giờ là trên xe ngựa, xung quanh cũng đều là người, vạn nhất phát sinh việc gì thì không tốt.
Phì Phì thấy mấy người Tô Ngữ trở về , cũng không cần Tô Ngữ giục, liền tự động hồi không gian.
Nó và Tiểu Hoa chời đùa rất vui vẻ?
Ba đứa nhỏ cầm đồ chơi ngồi trên giường mềm, Tô Ngữ và Khương Kỳ ngồi hai bên bảo vệ, đề phòng chúng chơi quá hăng mà ngã.
“Xem ra Hứa công công và thị vệ có quan hệ tốt thật. Nhưng sao hắn ở bên Thái thượng hoàng lại giản dị, gần gũi vậy?”
Tô Ngữ vừa cầm đồ chơi đùa Kiều Kiều, vừa hỏi Khương Kỳ.
Khương Kỳ không ngờ Tô Ngữ lại quan tâm một lão thái giám, thoáng chần chừ, một lúc sau cũng không đưa ra được lý do gì.
Tô Ngữ thấy hắn trầm tư, đoán Khương Kỳ đang hồi tưởng.
Dù sao cũng đã là chuyện của kiếp trước, hơn nữa kiếp trước Khương Kỳ chưa chắc đã chú ý Hứa công công.
Một lát sau, Khương Kỳ mới cười nói:
“Hoan Hoan, Vấn đề này thật sự khó để trả lời.”
Tô Ngữ tưởng hắn quên, nhưng Khương Kỳ lại tiếp lời:
“Hứa công công tên Hứa Nguy, mười hai tuổi tiến cung, trong nhà chẳng ai biết. Chỉ biết từ lúc tiến cung, hắn liền theo Thái thượng hoàng, từ tiểu thái giám từng bước thành đại thái giám đắc lực nhất. Dưới Trong lời nói của mọi người, danh tiếng hắn không tệ, chưa từng nghe nói ỷ thế h.i.ế.p người hay trách móc hạ nhân. Thị vệ thân cận của Thái thượng hoàng, quan hệ với hắn tự nhiên rất tốt. Dù bảo vệ Thái thượng hoàng hay chính bản thân hắn, đều cần bọn họ bảo vệ.”
Nghe xong, Tô Ngữ ngây người.
Một người mà không có sai sót, sao có thể? Trên đời người chẳng ai toàn vẹn, dù chu đáo đến đâu cũng không tránh hết phiền toái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng theo Khương Kỳ, Hứa Nguy chưa từng bị người nói xấu.
Trong hoàng cung, không chỉ hoàng t.ử công chúa hay tần phi thường ngày khó chịu, mà hạ nhân cũng phe phái hỗn loạn.
Hứa Nguy leo lên vị trí ngày nay,có chắc tâm tính hắn thiện lương?
Tô Ngữ hoài nghi, nhưng may mắn là nàng không mâu thuẫn lợi ích với hắn, không cần truy rõ căn nguyên. Chỉ c.ầ.n s.au này đề phòng một chút.
Hứa Nguy nếu không có đại khí vận, sao có thể đạt vị trí hôm nay. Vậy chỉ có thể nói hắn duy trì bộ dáng tốt đẹp trước mặt người khác rất tốt. Người như vậy, nội tâm hắc ám, càng thêm đáng sợ.
Bên ngoài ồn ào vẫn kéo dài, Hứa Nguy chờ ăn cơm chiều xong mới nói với Thủy Minh, có thể lên đường. Buổi chiều tốc độ so với buổi trưa nhanh hơn nhiều.
Hôm nay trời tốt, hay do duyên nhân khác, buổi chiều họ gặp nhiều người đi trên đường hơn.
Quan đạo vốn rộng, nhưng tuyết dày, đường bị thu hẹp nên tốc độ chậm hơn nhiều.
Đến khi trời tối, bọn họ mới tới Thanh Thiên huyện.
Tô Ngữ vén rèm, nhìn ánh nắng chiều hồng chiếu nửa bầu trời, cười:
“Ngày mai trời vẫn đẹp, tuyết sẽ tan, chúng ta có thể lên đường nhanh ch.óng.”
“Hoan Hoan rất đi Thịnh kinh sao?”
Khương Kỳ hỏi.
Tô Ngữ lắc đầu:
“Ta nghĩ muốn đi hay không thì liên quan gì, chỉ là ngồi xe lâu quá thật không thoải mái. Ba người bọn họ sẽ bực bội thôi.”
Nàng nói rồi nhìn về phía ba đứa nhỏ, trong mắt có đau lòng.
Đây là điều đáng c.h.ế.t của cổ đại, ra khỏi cửa thật bất tiền.
Khương Kỳ gật gù, nhìn ba đưa nhỏ.
Xe ngựa lại dừng, Hứa công công đã xuống, bước nhanh tới bên Thủy Minh.
“Hôm nay trời đã tối, ta cứ ở đây nghỉ đi.”
Thủy Minh vén rèm nhìn trời đã tối bèn gật đầu:
“Vậy ở đây thôi.”
Lúc này, tiểu thị vệ buổi trưa đã chuẩn bị xong phòng, chạy tới, hành lễ:
“Gian phòng đã sẵn sàng, chúng ta có thể nghỉ ngơi.”
Thủy Minh cười gật, quay lại thùng xe, vén rèm nói với Lạc Tâm:
“Tâm nhi, xuống đây đi.”
Lạc Tâm ở bên trong xe nghe cái rõ ràng đoạn đối thoại vừa rồi, lúc này nghe lời Thủy Minh, đem Thủy Dung trong lòng đưa cho Thủy Minh, mình cũng từ từ đi ra.
---
Hết chương 364.