Mọi người đi vào khách điếm, chẳng thấy bóng dáng khách nhân nào, ngay cả tiểu nhị hay chưởng quầy của khachd điếm cũng vắng hoe.
Thị vệ dẫn Tô Ngữ cùng những người khác lên lầu, chia nhau vào từng gian phòng.
Vừa vào phòng chưa lâu, Hà Phương bưng nước nóng bước vào:
“Đại gia, phu nhân rửa mặt nghỉ ngơi chút, mọi người đã đi nấu cơm, lát nữa chắc có thể ăn.”
Tô Ngữ cười gật, để Hà Phương đặt nước xuống.
“Ngươi cũng đi rửa mặt đi, lát nữa được ăn cơm ngươi lại đến báo ta.”
Hà Phương đáp rồi lui ra.
Tô Ngữ dùng nước nóng thấm khăn lau mặt, lau tay cho ba đứa nhỏ, bản thân và Khương Kỳ cũng rửa sạch. Nước nóng khiến cả người thoải mái hẳn.
Lúc này, Tô Ngữ mới rảnh rỗi quan sát toàn bộ gian phòng.
Nàng còn nhớ mấy năm trước, khi cùng Khương Kỳ và Tô Ngôn qua Thanh Thiên huyện, lần đó chủ yếu để mua cây giống nên đi vội vàng.
Dù có đi dạo đôi chút trên đường nhưng cũng không để ý đến hoàn cảnh xung quanh.
Cho tới hôm nay, nhìn lại năm đó đã là quá khứ…
Họ lại lên đường, chỉ tiếc lần này còn gấp rút hơn lần trước.
Sáng sớm ngày mai, họ liền muốn tiếp tục đi, mọi thứ xung quanh hầu như chẳng kịp nhìn thấy.
Không biết sau này có cơ hội trở lại hay không, khiến Tô Ngữ trong lòng cũng hơi chùng xuống.
Cơm chiều do bếp khách điếm nấu, tuy không ngon bằng Hứa thị hay Chu thị nhưng cũng không tệ.
Ngồi trên xe ngựa cả ngày, mọi người đều mệt mỏi. Ăn xong cơm chiều mỗi người về phòng, rửa mặt xong là vội vàng nằm nghỉ.
Dù có không gian, Tô Ngữ vẫn giữ nguyên thói quen này. Nàng không muốn bản thân quá ỷ lại vào không gian, cũng không muốn ba đứa nhỏ dựa quá nhiều vào nó nên nếu không cần, cũng sẽ không vào không gian.
Quả thật mệt, một đêm Tô Ngữ ngủ say sưa, ba đứa nhỏ cũng ngủ ngon không hề xảy ra sự cố nào.
Sáng hôm sau, Tô Ngữ tỉnh dậy tự nhiên. Khi họ ăn xong cơm sáng và lại lên đường, mặt trời ở phía đông vừa ló dạng.
Vì quá sớm, trên đường vắng vẻ, thị trấn cũng thưa thớt người chứ đừng nói đến cảnh phồn hoa, Tô Ngữ gần như chẳng thấy gì.
Thất vọng buông rèm xe, Tô Ngữ dựa vào gối mềm.
Khương Kỳ thấy nàng vẻ mặt thất vọng, không khỏi mỉm cười:
“Vì sao lại thất vọng vậy? Nếu muốn xem cảnh phồn hoa, đợi ta tới Thịnh kinh xem đủ, giờ này vội vàng nhìn cũng chỉ thấy vài thứ, còn dễ nóng ruột hơn thôi.”
Nghe Khương Kỳ nói vậy, Tô Ngữ chỉ khẽ cười, không đáp gì thêm.
“Đây chẳng phải là buồn chán sao?”
Khương Kỳ nghe vậy chỉ cười, không nói gì nhưng trong lòng lại nghiêm túc suy tư.
Ăn cơm trưa xong, Khương Kỳ lại để các v.ú nuôi chuyển ra phía sau xe.
Tô Ngữ nghi hoặc hỏi:
“Thế nào? Hôm nay không cần đi ăn cơm sao? Sao lại đuổi họ ra?”
Buổi sáng, khi họ rời khách điếm, Hứa Nguy đã nhờ khách điếm chuẩn bị thức ăn, đóng vào mười mấy hộp đầy xe ngựa, khiến hắn phải chen vào xe cùng Nhược Tà. Dù vậy trong mắt Tô Ngữ, Hứa Nguy dường như rất vui vẻ và cam tâm như vậy.
“Nang không chán sao? Ta tìm cho nàng chút việc để làm.”
Khương Kỳ nghiêm mặt nói.
“Việc gì? Canh giữ mấy đứa nhỏ sao?”
Tô Ngữ nhìn tam bào t.h.a.i đang chơi đùa, tự nhủ chẳng cần làm gì cũng đủ mệt rồi.
Khương Kỳ lắc đầu:
“Chúng ta sắp đi Thịnh kinh, nhân lúc này ta cho nàng biết chút chuyện về các đại thần ở đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ: …
“Chàng kể với ta làm gì?”
Nàng hơi bối rối, không rõ mình có cần biết hay không.
Khương Kỳ nghiêm túc:
“Hồi Thịnh kinh, ta nhất định phải gặp Khương Niết, lúc đó…”
Lời chưa dứt, Tô Ngữ đã bừng tỉnh vỗ vỗ trán:
“Đúng rồi, ta sao lại quên mất chuyện này. Mau nói đi, mau nói đi!”
Khương Kỳ giờ không còn đeo ngọc bội, trên mặt cũng không vết thương hay sẹo, có lẽ vì mấy năm sống bình yên, khí chất cũng ôn hòa hơn nhiều.
Ai biết khi gặp Khương Niết hắn có nhận ra Khương Kỳ hay không.
Nếu nhận ra chuyện sẽ khác.
Nếu không, cả đời này bọn họ ở trong tối, Khương Niết ở ngoài sáng, họ sẽ khiến Khương Niết biết thế nào là báo thù vừa đủ.
Thấy Tô Ngữ sốt ruột, Khương Kỳ ôn hòa cười:
“Nàng nóng lòng thế, ta sẽ từ từ kể cho nàng.”
Cứ thế, họ nói chuyện ròng rã hai ngày, Khương Kỳ mới kể hết toàn bộ sự tình cho Tô Ngữ.
Chớp mắt, họ đã đi suốt bảy ngày trên đường, cuối cùng cũng gần tới mục tiêu — Thịnh kinh.
Quãng thất nhật này, khi đi cảm thấy thật dài, thật mệt mỏi nhưng hồi tưởng lại, hình như chỉ là chớp mắt trôi qua.
Đêm đó, họ nghỉ lại tại một trấn nhỏ gần Thịnh kinh.
Đi vào khách điếm, ăn xong cơm, Hứa Nguy nói với bọn thị vệ:
“Ngày mai chúng ta liền đến Thịnh kinh. Dọc theo con đường này, mọi người vất vả rồi, tối nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai ra roi thúc ngựa đến Thịnh kinh là có thể hoàn thành mệnh lệnh.”
Sau khi cho bọn hạ nhân nghỉ ngơi, toàn bộ lầu một của khách điếm chỉ còn lại Hứa Nguy và Tô Ngữ.
Hứa Nguy mỉm cười nhìn Thủy Minh, nói:
“Mấy ngày nay tốc độ khá nhanh, ngay cả bữa trưa đều phải ăn trên xe, vất vả quá.”
Thủy Minh ha hả cười:
“Không vất vả đâu, chờ ngày mai tới Thịnh kinh, gặp thái thượng hoàng mọi cực nhọc đều đáng giá.”
Nghe Thủy Minh nói vậy, Hứa Nguy càng vui vẻ hơn. Dọc đường hắn cũng có chút lo lắng, sợ rằng Thủy Minh vì mấy năm bị cách chức mà còn có ác cảm với thái thượng hoàng.
Nhưng bây giờ thấy Thủy Minh cười tươi ánh mắt tràn đầy hưng phấn, Hứa Nguy liền an tâm. Hắn biết, Thủy Minh chắc chắn không còn khúc mắc gì.
Hứa Nguy nghĩ thầm, dù Thủy Minh sau này có cơ hội thành công cao, quan hệ với quốc sư cũng tốt, nhưng chủ t.ử của hắn chỉ có thái thượng hoàng mà thôi. Chỉ cần thái thượng hoàng thuận lợi, mọi việc khác đều là thứ yếu.
Sau vài câu chuyện rỗi rãi, mỗi người lại trở về phòng riêng.
Trong phòng, Thủy Minh tay cầm chén trà, ngồi bên bàn tròn sắc mặt trầm trọng như đang suy tư điều gì.
Lạc Tâm vừa bế Thủy Dung đi ngủ trở ra, thấy vậy thở nhẹ một tiếng, tiến tới Thủy Minh, đặt hai tay lên vai hắn nhẹ nhàng xoa bóp.
Thủy Minh cảm nhận lực đạo quen thuộc trên vai, nhận ra Lạc Tâm đến. Sắc mặt trầm trọng dần trở nên mềm mại, hắn quay đầu kéo Lạc Tâm ngồi xuống cạnh mình.
“A Minh, chàng còn lo lắng hoàng thượng sao?”
Lạc Tâm nhìn chăm chú Thủy Minh một lúc, mới hỏi ra câu ấy.
Thủy Minh sửng sốt, nhẹ gật đầu:
“Đúng, có nguyên nhân… nhưng…”
“Nhưng gì?” Lạc Tâm hỏi tiếp.
“Nhưng… ta cũng không biết, mấy năm không gặp, phụ hoàng còn thật là phụ hoàng hay không.”
---
Hết chương 365.