Dọc theo con đường, đoàn xe phi rất nhanh, theo sau là một đám người bụi mù bay lên, mọi vật đều trở nên mờ mịt.
Cuối cùng đã tới cửa hoàng cung.
Nhược Tà từ trên xe ngựa bước xuống, không đợi Hứa Nguy và Vương Lâm, trực tiếp tiến vào cửa cung.
Thái thượng hoàng ở tẩm cung, hoàng thượng tại Cần Chính điện, nằm ở hai phương hướng khác nhau. Vì vậy Nhược Tà nhất định phải lựa chọn hướng đi.
Đến ngã ba phân nhánh, Nhược Tà không chút do dự liền tiến về phía Cần Chính điện.
Phía sau, Hứa Nguy và Vương Lâm chạy theo chậm, đứng tại ngã ba vẻ mặt sửng sốt một lát.
Vương Lâm phất tay áo, môi hơi mỉm cười nói:
"Xem ra, Hứa ca ca chỉ có thể tạm thời trở lại, nói chuyện thật tốt với thái thượng hoàng một chút."
Hứa Nguy nghe vậy im lặng không đáp.
Hiện giờ, nói gì cũng tránh không được bị chế nhạo; cách tốt nhất là giữ im lặng.
Vương Lâm không trông chờ hắn trả lời, ngẩng đầu xoay người trước mặt hắn, rồi bước đi.
Dù là bước đi nhưng uyển chuyển nhẹ nhàng, thoạt nhìn biết ngay là tâm tình rất vui vẻ.
So với tâm trạng vui vẻ của Vương Lâm, Hứa Nguy lại đứng nhìn Vương Lâm xoay người mặt mày u ám.
Nếu hắn cứ trở về như vậy kết quả sẽ ra sao…
Nghĩ đến khả năng ấy Hứa Nguy toàn thân run rẩy.
Đừng thấy thái thượng hoàng bề ngoài thoạt nhìn hiền hòa, bộ dáng như lão già hiền lành.
Thế nhưng ông ta là người m.á.u lạnh và tàn nhẫn, hắn là người ở bên lâu nhất nên hiểu rất rõ dáng vẻ thật sự của ông ta.
Hứa Nguy do dự rất lâu, cuối cùng c.ắ.n răng xoay người chuẩn bị trở về.
Dù lúc này không quay lại sớm muộn hắn ta cũng phải đối diện.
Chỉ hi vọng, thái thượng hoàng có thể nhìn nhận nửa đời công lao mà tha cho hắn ta lần này, hoặc chí ít, xử trí nhẹ nhàng.
Vừa xoay người Hứa Nguy liền sửng sốt.
Phía trước không xa lắm, đoàn người tiến tới vội vã. Hai tiểu thái giám mở đường, phía sau là tám thái giám cường tráng nâng kiệu liễn.
Dù nâng một kiệu liễn tráng lệ và nặng nề, trên liễn còn ngồi một người, nhưng tốc độ vẫn di chuyển vẫn rất nhanh.
Người ngồi trên liễn chính là thái thượng hoàng Thủy Hạo.
"Thái thượng hoàng…"
Hứa Nguy sửng sốt, đứng thẳng cho đến khi kiệu liễn tiến tới trước mặt mới quỳ xuống, lẩm bẩm trong miệng.
Ngồi trên liễn, mặc minh hoàng y sam, Thủy Hạo nhìn Hứa Nguy với ánh mắt lãnh khốc, phát ra một tiếng hừ lạnh lùng.
Ngay khi Hứa Nguy cảm nhận thái thượng hoàng đã tức giận, trong lòng biết mình rất nhanh bị xử trí, bỗng nghe tiếng thái thượng hoàng vang lên:
"Đuổi kịp!"
Giọng nói vừa rơi xuống, Hứa Nguy kinh ngạc ngẩng đầu nhưng trước mắt chỉ thấy bóng lưng đoàn người.
Mồ hôi lạnh thấm ướt sau lưng nhưng trong lòng Hứa Nguy lại vô cùng vui mừng.
Hoàn hảo, hoàn hảo, thái thượng hoàng cũng không trách hắn ta.
Nhìn kiệu liễn dần đi xa, hướng mắt theo phương Cần Chính điện, hắn ta bỗng nhận ra hướng đi.
Mặc dù không biết thái thượng hoàng sao lại biết trước nhưng Hứa Nguy cũng không dám suy nghĩ quá nhiều, liền nhấc chân nhanh ch.óng đuổi theo.
Dù đã hết sức, tuổi tác đã cao, lại phải đuổi theo bước chân thần tốc phía trước nên hắn ta mệt thở hồng hộc. Hứa Nguy cuối cùng cũng kịp đuổi đến cửa chính Cần Chính điện, nơi kiệu liễn vừa dừng.
Thủy Hạo bước xuống từ kiệu liễn. Hứa Nguy không kịp nghỉ nhanh bước tới nâng cánh tay Thủy Hạo, giúp hạ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù chỉ là nâng đỡ, nhưng động tác của Hứa Nguy đúng mực, hoàn toàn chu toàn trách nhiệm, không để Thủy Hạo cảm thấy khó chịu hay sinh ác cảm.
Dù sao, hắn ta không muốn người khác thấy mình lúng túng.
Nhất là Thủy Hạo, một người quyền cao lực mạnh muốn giữ uy, Hứa Nguy tuyệt đối không cho phép người khác nhận thấy bất kỳ sơ suất nào của mình.
Bởi vì một khi Thủy Hạo phát hiện ông ta đã già, nói đúng ra là lực bất tòng tâm, không còn cách nào quản lý quốc gia.
Cho nên, khi hầu hạ bên Thủy Hạo, Hưa Nguy luôn cẩn trọng từng li từng tí.
Mà hiển nhiên việc Thủy Hạo không muốn nhất chính là Hoàng thường thấy ông ta đã già.
Có thể bởi vì mấy năm trước sức khỏe Thủy Hạo không tốt, nên lúc này trong thì có vẻ ông ta khỏe mạnh kỳ thực thân thể bên trong đã suy yếu nhiều.
Ở bên Thủy Hạo, hắn ta phải hầu hạ chu toàn, không để Thủy Hạo quá mệt nhọc nhưng cũng không để ông ta cảm thấy bị coi thường, như thể ông ta cái gì cũng không làm được.
Những việc tưởng chừng đơn giản, vậy mà thực hiện lại cực kỳ khó khăn.
Dù sao, mấy năm qua Hứa Nguy là người hầu hạ thân cận bên người Thủy Hạo, còn những tiểu thái giám khác, không biết đã thay bao nhiêu lần.
Khi đỡ Thủy Hạo xuống kiệu liễn, Hứa Nguy kéo cánh tay ông ta về phía trước, nhưng cố ý lùi lại hai bước.
Muốn vừa giữ Thủy Hạo an toàn vừa lùi lại hai bước, chỉ còn cách cúi người, tạo ra một tư thế vô cùng khó chịu.
Nhưng Hứa Nguy không còn cách khác, bởi vì hắn ta vừa làm hỏng việc, đây chính là trừng phạt.
Nếu không, khi Thủy Hạo trở lại có tinh lực tính sổ, hậu quả sẽ không đơn giản như lúc này.
Thủy Hạo dọc theo đường đi không nói một lời, trên mặt không chút biểu tình, chỉ có đôi mắt hơi đục ngầu, chốc chốc lóe lên tinh quang.
Chờ đến cửa Cần Chính điện, không đợi tiểu thái giám đi vào thông báo Thủy Hạo đã nhấc chân bước vào.
Tiểu thái giám muốn ngăn cản nhưng vừa rồi Vương Lâm đã phân phó: bất kể ai tới, cũng không được phép tiến vào.
Thế nhưng hiện giờ, trước mặt là cha ruột của hoàng thượng - thái thượng hoàng. Nếu dám ngăn, cách cái c.h.ế.t cũng không xa.
Bên trong phòng, Thủy Hạo ngồi trên long ỷ, trước mặt là một bàn lớn, trên bàn bày sẵn một xấp sổ con.
Thủy Tường cũng không để ý Thủy Hạo đến, một phần vì hắn ta chuyên chú với bình sứ trong tay, phần khác là không ai báo trước.
Thủy Hạo liếc mắt nhìn quanh, thấy Nhược Tà ngồi trên ghế, cúi đầu như đang suy nghĩ gì. Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, Nhược Tà lập tức ngẩng đầu.
"Thái thượng hoàng cũng tới, thật là… khách ít đến,"
Nhược Tà nói, miệng mang nụ cười thản nhiên.
Nhưng lời này khiến nụ cười trên mặt Thủy Hạo biến mất.
Cái gì gọi là khách ít đến? Trước đây, ông ta mỗi ngày đều có mặt ở đây, là nơi của riêng ông ta.
Vậy mà bây giờ, lại bị gọi là khách ít đến.
Thủy Hạo lạnh lùng nói:
"Quốc sư thật lâu không trở về Thịnh kinh, mới chỉ vào cung hai ba lần, sao lại nói ta là khách ít đến?"
Nhược Tà nhún vai thản nhiên:
"Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Thái thượng hoàng có thể xem như ta thay hoàng thượng nói, ngươi thấy đúng không hoàng thượng."
"A?"
"Cái gì?"
Thủy Tường nghi hoặc ngẩng đầu, chưa rõ chân tướng, nhìn Nhược Tà.
Nhược Tà liếc Thủy Hạo một cái, Thủy Tường lúc này mới nhận ra.
Quay đầu, thấy Thủy Hạo đứng ở cửa, không xa lặng lẽ quan sát hắn ta.
---
Hết chương 429.