Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 430: PHẢI NGHE LỜI THỦY TƯỜNG



 

"Phụ hoàng, sao người lại tới đây?"

Thủy Tường ngạc nhiên hỏi.

Nghe vậy, sắc mặt Thủy Hạo càng thêm khó coi. Ngay cả Thủy Tường cũng nói vậy.

Mặc dù lời nói không giống nhau, nhưng biểu tình, ngữ khí, thần thái và động tác, đều giống Nhược Tà như đúc. Có vẻ như bọn họ đều cảm nhận, đây không phải nơi Thủy Hạo nên xuất hiện.

Thủy Hạo hừ lạnh một tiếng, chậm rãi bước vào bên trong. Tiếng bước chân vang lên trong phòng vắng lặng, từng nhịp như giẫm lên tim người.

"Hoàng thượng chẳng lẽ cảm thấy, ta không nên tới đây?"

Thủy Hạo nhìn chằm chằm Thủy Tường, giọng nhàn nhạt hỏi,

"Hay là, ngươi không muốn ta xuất hiện ở chỗ này?"

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng uy lực, từng từ từng chữ đều thể hiện rằng ông ta đang rất tức giận.

Thế nhưng tức giận cũng không làm gì được.

Thời đại thuộc về Thủy Hạo sớm đã qua.

Hiện tại hoàng thượng là Thủy Tường.

Cần Chính điện này cũng là của hắn ta - Thủy Tường .

Thủy Tường ha hả cười, vẫn chưa đứng dậy, chỉ nói,

"Phụ hoàng nói gì vậy? Chỉ là trẫm cảm thấy, hoàng phụ dù sao tuổi tác đã cao, thân thể cũng không tốt lắm nên vẫn muốn người nghỉ ngơi thật. Lại nói, trẫm đã đăng cơ, không phải tiểu hài t.ử ba tuổi, đối với xử lý chính vụ trẫm sớm đã khắc trong tâm, không nhọc đến hoàng phụ quan tâm."

Nói xong, Thủy Tường cầm bình sứ trên bàn giơ ngang tầm mắt Thủy Hạo.

"Thật giống như bình sứ này là của trẫm, ai dám phản bác?"

Thủy Hạo nhìn chằm chằm Thủy Tường một lát mới hỏi,

"Nguyên lai là thế này phải không?"

Thủy Tường cẩn thận đặt bình sứ trở lại bàn, than thở buông tay,

"Nếu không, hoàng phụ cho rằng nó là dạng gì?"

Thủy Hạo im lặng, chỉ nhìn chằm chằm Thủy Tường một hồi, rồi chậm rãi đi tới chỗ Nhược Tà, ngồi xuống bên cạnh ghế.

"Quốc sư sáng sớm liền tới nơi này, thật là hết lòng tuân thủ hứa hẹn."

Nhược Tà nhếch miệng cười,

"Đương nhiên, làm quốc sư Đại Tần, nhất định phải trở thành người đúng giờ và thủ tín."

Nghe vậy, Thủy Hạo im lặng biểu tình cứng đờ, trong lòng tự hỏi: đây là đang nói ông ta sao?

Dù sao, trước đây Thủy Hạo luôn cho rằng đúng giờ là chuyện bình thường không cần quá để ý. Nhưng lần này, ông ta nhìn sang Thủy Tường, hiện tại cũng là hoàng thượng, sáng sớm đã xuất hiện ở đây nói chuyện với Nhược Tà.

Nhìn sắc mặt Thủy Hạo liên tục biến đổi, Nhược Tà vẫn thản nhiên hoàn toàn không để ý.

Hôm nay y đến đây, không phải để giúp Thủy Tường đả kích Thủy Hạo.

Vừa đối đáp vài câu, Nhược Tà đã giúp Thủy Tường nhận được một “đại ân tình” rõ ràng.

Nhược Tà nụ cười nhẹ, nhìn Thủy Tường, nói:

"Hoàng thượng, ta cũng tới, đồ vật cũng đã mang đến hiện tại có thể nói được không?"

Thủy Tường ha hả cười,

"Quốc sư vội gì, trẫm đã cho người chuẩn bị đồ ăn sáng. Trẫm nghe Vương Lâm nói, quốc sư còn chưa dùng bữa, thật sự là trẫm không phải thận trọng. Ta sao một hồi vừa ăn vừa nói, thế nào?"

Nghe vậy, sắc mặt Nhược Tà thay đổi, một làn hàn khí nhẹ phát ra từ cơ thể, dường như trong khoảnh khắc làm giảm vài độ nhiệt trong phòng.

Ngồi bên Nhược Tà, Thủy Hạo cảm nhận rõ rệt.

Chớp mắt, cảm giác lạnh lẽo thấu xương lan khắp phòng, tựa hồ ngay cả chậu than cũng trở nên vô dụng.

Thủy Hạo hơi lúng túng, lùi về sau vài bước; vì quá gấp gáp bước chân hắn hơi lảo đảo, suýt chút nữa ngã.

Hứa Nguy nhanh tay hơn một nghìn lần, kịp thời đỡ Thủy Hạo giúp hắn không bị mất mặt trước Thủy Tường.

Dù vậy, sắc mặt Thủy Hạo vẫn khó coi đến cực điểm.

Một phần vì mất thể diện trước Thủy Tường, phần khác là bởi Nhược Tà chỉ một cử động nhẹ, cũng đủ khiến hắn sinh ra tâm lý kiêng dè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hành động thản nhiên nhưng uy lực ấy của Nhược Tà, thật sự khiến Thủy Hạo cảm nhận được sự tức giận tiềm ẩn không thể coi thường.

Trong nháy mắt, Thủy Hạo tự hỏi: có nên tìm một cơ hội vứt bỏ qua Nhược Tà, tước đi sinh mạng của y?

Người ông ta không thể sử dụng thì không cần sống trên đời.

Nhưng ngay lập tức,ông ta cảm nhận được khí lạnh lan tỏa từ Nhược Tà, trong đó còn kèm theo một sát khí âm thầm sắc bén.

Sự tức giận chợt khiến Thủy Hạo có chút suy nghĩ bốc đồng, nhưng chỉ trong chớp mắt ông ta tỉnh táo trở lại.

Thủy Tường cũng nhận thấy, không khí trong phòng ngày càng lạnh, tuy hắn ta nỗ lực duy trì vẻ mặt bình tĩnh, nhưng toàn thân vẫn run lẩy bẩy.

Da thịt hắn ta nổi gai ốc từng đợt, tố cáo sự sợ hãi thầm kín mà hắn ta không thể che giấu.

Xa xa, Thủy Hạo tự nhủ mình vẫn đang cố giữ bình tĩnh nhưng thực chất tâm trí ông ta đã d.a.o động mạnh.

Nhược Tà nhìn Thủy Tường, mắt thoáng một tia cười chế nhạo, khuôn mặt vẫn thản nhiên không biểu hiện chút gì.

Như cái túi rơm vậy mà cón dám tính toán y?

"Hoàng thượng rốt cuộc có biết người kia ở đâu không? Nếu hoàng thượng dám nói dối, ta liền không lưu tình, ngay lúc này sẽ trực tiếp g.i.ế.c ngươi."

Sát khí từ Nhược Tà bùng lên, nồng nặc và khó chạm tới hơn bao giờ hết.

Thủy Hạo thấy mắt Nhược Tà đỏ rực, lòng vừa sợ vừa giận, hắn ta luống cuống.

"Tường nhi, ngươi có biết hay không? Biết thì nói mau đi . ."

Dù sao, đó vẫn là nhi t.ử của mình. Trong tình huống này, Thủy Hạo vẫn quan tâm đến Thủy Tường.

Đáng tiếc, điều này cũng chỉ là mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh.

Thủy Tường cũng không phản ứng với Thủy Hạo, chỉ chăm chú nhìn Nhược Tà, nói:

“Quốc sư không dừng lại, trẫm muốn thu lại cũng không được… đến lúc này, thật sự muốn nói, nhưng lại không nói ra được.”

Nói xong, Thủy Tường ánh mắt kiêu căng liếc nhìn Nhược Tà, chờ y lên tiếng.

Nhược Tà khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười lạnh lùng.

“Hoàng thượng xem ra vẫn chưa nghe rõ lời của ta.”

Nói xong, Nhược Tà đứng lên, từng bước một tiến về phía Thủy Tường.

Thủy Tường cảm nhận được hơi lạnh thấu xương từ từng bước chân ấy, hàm răng run rẩy không tự chủ.

Nhìn vào khuôn mặt Nhược Tà, vẫn giữ vẻ nhợt nhạt, thản nhiên, nhưng nụ cười này khiến Thủy Tường cảm giác… kinh hãi.

Dường như sau nụ cười ấy, ẩn giấu vô số đao nhọn sắc bén, chực chờ vung ra bất cứ lúc nào.

Hắn ta lùi dần, hai mắt kinh hoàng chăm chú nhìn Nhược Tà, giọng run rẩy:

“Nhược Tà… Nhược Tà… ngươi muốn làm gì?”

Nhược Tà khóe miệng cười lớn hơn, ánh mắt càng thêm xán lạn, uy lực như chấn động không gian:

“Đương nhiên, là muốn giáo huấn người không chịu nghe lời một chút.”

Thủy Tường nuốt ực một cái, lắp bắp:

“Trẫm cũng không có…”

Nhược Tà há mồm, cắt ngang lời hắn ta, tiếp tục:

“Không có không nghe lời?”

Thủy Tường bỗng nhiên gật đầu, toàn thân run rẩy.

Nhược Tà thân thủ nhanh như chớp, đặt nhẹ tay lên đầu Thủy Tường, giọng lạnh mà nhẫn nại:

“Ngoan…không động tâm tư xấu xa là tốt. Nếu không, ta sẽ không dễ dàng nói chuyện như vậy đâu.”

Thủy Tường bất đắc dĩ gật đầu lia lịa, tim đập thình thịch.

Chỉ khi Nhược Tà trở về ghế ngồi, Thủy Tường mới thở phào, cảm giác nỗi sợ hãi vẫn còn vẹn nguyên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn ta thực sự sợ hãi.

Hắn ta từng biết được từ Hứa Nguy biết sơ lược sự việc sáng nay, nhưng chỉ sau một lát đối diện với Nhược Tà, mọi thứ biến đổi hoàn toàn.

Thủy Tường nhận ra, uy lực và sát khí của Nhược Tà không phải lời đồn.

---

Hết chương 430.