Nhược Tà không quan tâm trong lòng Thủy Tường đang suy nghĩ gì, lúc này y đã hết kiên nhẫn.
"Hoàng thượng, người đó ở đâu?"
Thanh âm của y như chui ra từ trong hàm răng, lạnh lùng mà sắc bén, nhưng biểu tình lại vẫn dửng dưng, không giống với lúc bình thường hắn nghiến răng nghiến lợi nói chuyện.
Thủy Tường nuốt nước miếng, lắp bắp đáp:
"Trẫm đã phái người đi đưa hắn trở về, dự đoán lát nữa sẽ tới."
Nhược Tà nghe xong, nhìn chằm chằm Thủy Tường một lúc lâu, mới gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Thủy Tường tưởng rằng mình cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ Nhược Tà vẫn đứng trước mặt hắn, chỉ cách chưa tới mười cm.
Thủy Tường nhìn Nhược Tà một cách sững sờ, không ngờ trước đây hắn ta chưa từng nhận ra, quốc sư lại là một đại mỹ nhân như vậy.
Cảm nhận được ánh mắt Thủy Tường có chút biến hóa, Nhược Tà trong mắt thoáng lóe sát khí rồi lại biến mất.
Dường như không phải y định g.i.ế.c Thủy Tường; nếu thật sự g.i.ế.c, thì khi Thủy Minh đăng cơ cũng sẽ là điều trái luân lý, hắn tuyệt đối không dám hành động tùy tiện.
Thủy Tường mà biết, dám chắc sẽ đoán ra một kết quả nào đó.
Trong nháy mắt, Thủy Tường dường như cảm nhận được một chút khác lạ nơi Nhược Tà, nhưng khi hắn ta nhìn kỹ, Nhược Tà đã quay người đi về phía ghế ngồi.
Nhược Tà ngồi xuống chống một khuỷu tay lên tay vịn, tay còn lại chống cằm, thản nhiên ngồi đó. Dưới mí mắt, đôi mắt hoa đào của y được che kín nhưng vẫn tỏa ra một loại khí chất bí ẩn, khiến người khác khó rời mắt.
Thủy Tường cảm nhận được sự bí ẩn ấy, khiến lòng hắn vừa ngứa ngáy vừa khó kiềm chế.
Trước đây, Thủy Tường ghét Nhược Tà phần nhiều vì nguyên nhân liên quan đến thái thượng hoàng. Nhưng chỉ vừa tiếp xúc gần, hắn ta mới nhận ra: Nhược Tà, về mọi phương diện, không hề thua kém Tô Ngữ - tiểu mỹ nhân vốn khiến hắn ta để ý.
Nghĩ đến đây, lòng Thủy Tường tràn ngập vui sướng. Năm nay thật sự là một năm tốt: hai tuyệt thế đại mỹ nhân, lại đều xuất hiện trước mặt hắn ta mà không hề che giấu.
Nếu hắn ta mà không tiếp nhận, chẳng phải sẽ là một điều hổ thẹn trước lão thiên và trước tất cả những gì hắn yêu mến sao?
Cần Chính điện vốn đã yên tĩnh khác thường, càng lúc càng trở nên vắng lặng.
Nhược Tà im lặng, Thủy Tường tự nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, còn Thủy Hạo thì chỉ dám nhìn Nhược Tà với vẻ mặt khiếp sợ. Không khí trong phòng vì thế trở nên kỳ quái đến mức khó tả.
Sự yên tĩnh này kéo dài cho đến khi Vương Lâm xuất hiện.
Vương Lâm cúi thấp đầu, hơi khom lưng, bước nhanh tiến vào. Trước hết, hắn hành lễ với Thủy Tường, Thủy Hạo và Nhược Tà xong mới đứng lên nói:
"Hồi hoàng thượng, người đã mang đến, hiện đang đứng ngoài cửa."
Thủy Tường cười,
"Mau mang vào."
Vương Lâm khom người lui ra, không đầy một lát đã trở lại, lần này đi theo còn có ba người.
Hai bên là thị vệ, còn người đứng giữa mặc bộ quần áo tả tơi tóc rối bù, che gần hết khuôn mặt, khiến Thủy Tường khó lòng nhìn rõ.
Hắn nhíu mày, nói:
"Đem tóc trên mặt hắn gạt sang một bên, tóc che hết cái gì cũng không nhìn thấy"
"Vâng."
Vương Lâm đáp một tiếng, tiến đến khéo léo gạt tóc ông lão sang một bên, dần dần lộ ra khuôn mặt già nua.
Nhược Tà vẫn chăm chú quan sát, đến khi khuôn mặt lão hiện ra, hắn liền nhìn kỹ hơn. Dù trước đây chỉ gặp lão một lần, nhưng Nhược Tà vẫn muốn phân biệt chính xác ghi nhớ từng chi tiết.
Ngay khi Nhược Tà đang dò xét, ông lão bỗng vui mừng kêu to, làm không khí vốn trầm lặng trong phòng thêm phần sinh động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Là ngươi à, chàng trai! Ngươi không nhớ lão đầu t.ử ta sao? Không phải Ngươi cho ta mười lăm bình rượu hoa quế rượu sao? Rượu đó ngon thật, uống một chút là say liền, ta một lần uống hai bình mà cũng say. Ai ngờ lúc say tỉnh lại, lại gặp được ngươi… Chẳng lẽ đây là mộng sao? Mộng mà sao có thể chân thật đến thế? Ta vừa nãy còn tưởng có ai đ.á.n.h ta, đá ta…"
Nghe ông lão lải nhải càng lúc càng nhiều, Vương Lâm lập tức ra hiệu cho hai thị vệ che miệng ông, không để ông nói thêm nữa.
Nhưng chưa kịp Vương Lâm can thiệp, ông lão đã giãy giụa, hai thị vệ phải cố giữ mới được.
"Ta nói này chàng trai, sao ngươi không nói gì? Dù tốt hay xấu, chúng ta cũng là người quen, ngươi biết tiểu đồ đệ của ta mà. Ta gặp các ngươi từ trước, quan hệ rất tốt, vậy mà bây giờ thấy ta bị khi dễ ngươi cũng không mở miệng giúp đỡ chút nào à?"
Ông lão lẩm bẩm quở trách, dường như tất cả những lời này đều là chuyện hiển nhiên phải làm.
Thế nhưng Nhược Tà không mấy để ý đến lời nói của ông già, chỉ thấy trên mặt hắn hiện lên chút khó coi.
Vẫn còn có mặt mũi nhắc đến Tô Ngữ.
Nhược Tà âm thầm nắm tay, thật sự rất muốn tiến lên “dạy dỗ” ông già một trận, mới thấy hả giận.
Nhưng nghĩ tới còn có người đang nằm ở nhà, Tô Ngữ không biết như thế nào rồi, Nhược Tà đành phải tạm gác lại ý nghĩ đó.
Khi Tô Ngữ tỉnh lại, sẽ còn nhiều cơ hội để “thu thập” ông ấy.
Nghĩ vậy, Nhược Tà đứng lên, hướng tới ông già hồ đồ bên cạnh, nói:
"Đi theo ta."
Nói xong, y lại nhìn về phía Thủy Tường,
"Hoàng thượng, cáo từ."
Thủy Tường thật sự muốn giữ Nhược Tà lại ăn một bữa cơm, để hiểu thêm khẩu vị của y.
Nhưng nhìn Nhược Tà càng lúc càng sốt ruột, bộ dáng như sắp bùng nổ, Thủy Tường hiểu rằng không nên kéo dài, nên phất tay ra hiệu:
"Đi đi, đi thôi."
Nhược Tà không lưu lại một chút nào, một tay kéo lão Hồ Đồ, quần áo còn lộn xộn, bước thẳng ra ngoài.
Khi đi ngang qua Thủy Hạo, Y cố ý dừng lại, liếc mắt về phía ông ta nói:
"Thái thượng hoàng, sau này tự giải quyết cho tốt."
Chỉ một câu nói đơn giản, thế nhưng đủ làm Thủy Hạo tức giận đến gần như bùng nổ. Thần t.ử lại dám ngang nhiên ra lệnh với mình sao? Ai đã cho hắn loại quyền lợi này?
Nhưng khi Thủy Hạo muốn răn dạy Nhược Tà, liền nhận ra thân ảnh của hắn đã biến mất không thấy đâu nữa.
Bên ngoài phòng, có thể nghe rõ những lời bàn tán rôm rả của các cung nữ và thái giám:
"Thật là thái suất! Vóc dáng, khí chất, trên đời này mỹ nhân nào có thể sánh bằng hắn chứ?"
Những lời vừa dứt, liền vang lên tiếng cười hỉ hả của các tiểu cung nữ, bàn luận về thân phận của Nhược Tà.
Trong phòng, Thủy Tường và Thủy Hạo tĩnh lặng nghe, một khoảng thời gian ngắn nhưng giữa hai người lại ngầm hiểu ý chẳng ai nói thêm lời nào.
Bên kia, Nhược Tà dẫn lão Hồ Đồ tới cửa cung, chẳng cần hỏi han, đã thấy một chiếc xe ngựa chờ sẵn. Y kéo ông già nhảy lên xe, phân phó:
"Dùng tốc độ nhanh nhất trở về."
Người đ.á.n.h xe đáp một tiếng, quất roi, xe ngựa vọt đi nhanh ch.óng.
Trên xe, lão Hồ Đồ nhìn Nhược Tà với vẻ căng thẳng, không hiểu vì sao hắn lại hành xử như vậy.
Nhưng nghĩ tổng thể mọi chuyện sẽ có lý do, ông lão im lặng, dựa vào ghế nhắm mắt lại.
Nhìn ông già nhắm mắt, chân mày nhíu lại, Nhược Tà thoáng suy nghĩ: lão nhân này thật sự không biết gì hay giả vờ không biết đây…
---
Hết chương 431.