Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 438: KHƯƠNG KỲRỐT CUỘC ĐI RA



 

Không rõ xuất phát từ tâm lý gì, lão hồ đồ cuối cùng vẫn không nói một lời với Tô Ngôn, chỉ vỗ vai hắn, rồi bước nhanh vào trúc xá.

Nhìn trúc xá cửa đóng kín, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Trong khi Tô Ngôn chờ đợi câu trả lời từ lão hồ đồ, bọn họ cũng chờ, vừa mong vừa sợ. Mong lão cho đáp án, lại sợ nghe lời nói ra Tô Ngữ sẽ gặp nguy hiểm.

Dù chưa rõ tình hình, nhưng cách này lại khiến mọi người phần nào nhẹ nhõm hơn.

Từ hôm ấy, Khương Kỳ ở trong phòng ngây người suốt ba ngày ba đêm, không tiếp ai không cho ai bước vào.

Mọi người lo lắng vô cùng, nhưng lần này bất lực, chẳng làm được gì.

Không chỉ Khương Kỳ, lão hồ đồ cũng ở trong trúc xá không bước ra, chỉ để thức ăn bên cửa không ai động tới.

Có lẽ lão áy náy nên không xuất hiện ăn cơm cùng mọi người.

Ngày cứ trôi, kéo dài đến sáng sớm ngày thứ tư.

Sáng hôm ấy, sau bữa cơm sớm Lạc Tâm chuẩn bị dẫn bốn đứa nhỏ ra phơi nắng, bỗng thấy thượng phòng cửa mở.

Khương Kỳ từ trong đi ra.

Lúc này, Khương Kỳ trông thấp thoáng sự ngây ngô trước kia, khí thế áp người mấy ngày trước dường như cũng biến mất.

Hắn vẫn là hắn nhưng lại toát ra cảm giác ôn hòa chín chắn, khiến người đối diện khó rời mắt, không còn bức người như trước.

Nếu đứng chung một chỗ, người ta vẫn cảm nhận được đó là Khương Kỳ nhưng lại không cảm giác xa cách hay áp lực.

Khương Kỳ đi tới, liền tới trước mặt Lạc Tâm nhận lấy Khương Dục trong lòng nàng.

“Mấy ngày không gặp, các ngươi có nhớ mẫu thân không? Muốn đi xem không?”

Thanh âm nhẹ nhàng của Khương Kỳ khiến đôi mắt Lạc Tâm trong nháy mắt sáng lên, tràn đầy mong chờ.

Liệu Tô Ngữ đã tỉnh?

Nhưng câu tiếp theo của Khương Kỳ lại dội cơn nước lạnh:

“Mẫu thân các ngươi bây giờ lười lắm, trời đã nắng rực mà vẫn chưa chịu dậy. Chúng ta đi gọi nàng được không? Từ nay trở đi, mỗi sáng, các ngươi đều phải đi gọi mẹ dậy, không được trễ.”

Lời Khương Kỳ nhẹ nhàng, nhưng dưới chân đã dẫn hướng đi thẳng lên thượng phòng.

Hai v.ú nuôi của Khương Hàm và Kiều Kiều cũng không dám chần chừ, bước nhanh theo.

Lạc Tâm hít sâu, lau khóe mắt ẩm ướt dẫn theo Thủy Dung đi theo.

Một lúc sau, Khương Kỳ ôm ba đứa nhỏ kêu Tô Ngữ ra khỏi giường, một mình thì lẩm bẩm nói đủ lời. Cuối cùng, Lạc Tâm ôm Thủy Dung đến bên.

Nhìn Tô Ngữ vẫn tái nhợt chưa tỉnh, Lạc Tâm không nhịn được mắt đã ươn ướt.

Có lẽ đây là định mệnh trêu người: rõ ràng hôm trước còn khỏe mạnh, hôm sau đã trở nên như thế.

Cả đoàn người đứng ngây trong phòng nửa canh giờ rồi mới cùng nhau rời phòng.

Ra ngoài ánh nắng, Khương Kỳ cảm kích nói với Lạc Tâm:

“Hai ngày này, thật vất vả tẩu t.ử. Nếu không, ba đứa nhỏ này không biết sẽ khóc đến mức nào nữa.”

Lạc Tâm nghe thấy sửng sốt. Đây hình như là lần đầu tiên nàng nghe Khương Kỳ gọi mình là “tẩu t.ử” sao?

Cảm giác kỳ quái thật khó tả.

Trong lòng bàng hoàng, nhưng miệng vẫn nói ra:

“Việc khác ta không giúp được, nhưng ba tiểu gia hỏa giao cho ta, ngươi tuyệt đối yên tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Kỳ gật đầu, âm thầm định đoạt trong lòng, miệng không nhắc lại chủ đề ấy nữa.

“Thế còn những người khác đâu?”

Hắn bỗng đặt câu hỏi.

Lạc Tâm nghe vậy sắc mặt biến đổi, sau một lát mới đáp:

“Ngày mai là đêm ba mươi.”

Khương Kỳ chợt bừng tỉnh, nhẩm nghĩ, năm mới sắp đến?

Hắn còn nhớ, trước đây Tô Ngữ từng nói, năm nay bọn họ đến Thịnh Kinh lần đầu muốn làm lễ như thế nào, cùng nhau đón giao thừa…

Nhưng giờ năm mới gần kề, Tô Ngữ lại…

Khương Kỳ nuốt cơn khổ sở nhìn Lạc Tâm.

Hắn chỉ hỏi một câu, sao Lạc Tâm lại có thể nói ra lời ấy không đầu không đuôi?

Lạc Tâm tiếp tục nói:

“Sáng sớm An Khánh công chúa đã tới, còn dẫn theo một đám lang trung~”

Khương Kỳ nghe mà nhíu mày tin tức này thật lớn.

“Họ bây giờ đang ở tiền viện, ngươi có muốn đi xem không?”

Lạc Tâm hỏi.

Khương Kỳ gật đầu, đưa đứa nhỏ trong tay cho v.ú em nhanh ch.óng hướng tiền viện đi tới.

Lạc Tâm đứng lại, nhìn bóng lưng Khương Kỳ ngày càng xa bỗng nở nụ cười.

Khương Kỳ quả không phụ lòng mọi người.

Tô Ngữ gặp chuyện không may, ai nấy đều khổ sở nhưng ngày vẫn phải tiếp tục.

Nhất là Khương Kỳ còn có ba đứa nhỏ, nếu chậm trễ dù bọn họ dốc lòng chăm sóc vẫn còn thiếu sót.

Sáng nay thấy Khương Kỳ từ thượng phòng đi ra, Lạc Tâm biết hắn đã hiểu phải làm gì.

Sáng sớm An Khánh công chúa đã tới, Lạc Tâm không thèm để ý.

Công chúa này, ngày càng tỏ ra hồ đồ, không biết có phải vì duyên cớ nào đó, gần đây hành sự càng lúc càng não tàn.

Khi Khương Kỳ tới tiền viện phòng khách, còn chưa kịp vén rèm đã nghe tiếng Thủy Minh nói bên trong: “Công chúa nên sớm trở về, còn thời gian lo chuyện khác, không thì mai yến hội không yên ổn.”

Khương Kỳ nhíu mày, ý tứ trong lời nói của Thủy Minh, chẳng lẽ là như hắn nghĩ sao?

Hắn không trì hoãn, vén rèm bước vào.

Vào trong, chỉ liếc mắt đã nhìn rõ tình hình.

Nhược Tà và Thủy Minh ngồi phía trên, Khanh Yên và Lục Du Kỳ cùng Tô Ngôn không có mặt.

Ở dưới, An Khánh công chúa ngồi uy nghi, phú quý bức người.

Lần này, Tư Đồ Nguyệt không theo, đoán chừng vì đêm mai muốn vào cung dự tiệc, hôm nay ở nhà trang điểm.

“Khương Kỳ tới rồi à?”

An Khánh công chúa thấy Khương Kỳ, mắt sáng ngời, chào hỏi, giọng điệu bình thường thân thiện.

Khương Kỳ mắt điếc tai ngơ, trực tiếp tiến tới ghế bên dưới Nhược đối diện An Khánh công chúa ngồi xuống.

---

Hết chương 438.