Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 439: MỘT ĐÁM LANG TRUNG



 

Khương Kỳ vẫn chưa phản ứng, nhưng An Khánh công chúa chẳng chút bận tâm.

Lòng bà ta hiện giờ tràn đầy vui mừng, hoàn toàn không để ý tới thái độ của Khương Kỳ đối với mình.

Dù Khương Kỳ có lạnh lùng, trên mặt vẫn bình thường nhưng trong lòng hắn chắc chắn đang thống khổ vô cùng.

Nghĩ tới tin tin bản thân vừa mới nghe, lại đột nhiên cảm thấy hạnh phúc dâng trào, An Khánh công chúa không nhịn được liền cong khóe miệng hướng về phía trước.

Nhược Tà và Thủy Minh thấy vậy đều nhíu mày.

Thường ngày, bọn họ đối với khi An Khánh công chúa rất lãnh đạm, bọn họ có thể nhìn ra dù trên mặt bà ta cười, nhưng thực ra trong lòng vô cùng tức giận.

Nhưng hôm nay, An Khánh công chúa lại khác thường, sao lại như vậy?

“Bản cung nghe nói, phu nhân của Khương Kỳ ngươi - Tô Ngữ mấy ngày trước đột nhiên rơi vào hôn mê, đến nay vẫn chưa tỉnh. Vì vậy, quốc sư đại nhân còn đi vào cung dùng dị bảo xin Hoàng thượng ban hoàng bảng, với ý định tìm cách đưa người làm Tô Ngữ hôn mê trở về. Tuy nhiên, theo bản cung biết, người ấy đã tìm mấy ngày sao Tô Ngữ vẫn chưa tỉnh?”

Khi An Khánh công chúa nói, trên mặt tràn đầy vẻ tiếc nuối đồng cảm, nhưng giọng điệu lại phá lệ nhẹ nhàng.

Khương Kỳ nghe xong nhíu mày, chuyện này hắn không nói gì với người ngoài.

Trước khi bọn họ tới An Tần vương phủ hắn cũng không nói, nhưng kết hợp với lời vừa rồi của An Khánh công chúa, dễ dàng đoán ra nhất định là Khương Nhuận đã nói suy đoán của mình cho bà ta. Sau đó An Khánh công chúa liền hành động, tìm lang trung tới chỗ bọn họ.

Mặc dù sự thực là như vậy, nhưng không đồng nghĩa Khương Kỳ sẵn lòng để An Khánh công chúa cười trên nỗi đau của người khác.

“Công chúa cảm thấy rất thư thái thanh nhàn sao?”

Khương Kỳ hỏi, mắt híp lại, trong mắt lóe ra quang mang kỳ dị.

An Khánh công chúa nghe vậy, thân thể hơi run nhưng để xác nhận tin tức chính xác, liền bình tĩnh trở lại.

Trước đây bà ta sợ bọn họ, chủ yếu là vì Tô Ngữ vẫn còn điều khiển một vật gì đó trong cơ thể của bọn họ, vật ấy có thể chịu sự khống chế của Tô Ngữ.

Nói cách khác, mạng sống của bọn họ nằm trong tay Tô Ngữ.

Thế nhưng bây giờ, Tô Ngữ rơi vào hôn mê nói không chừng sẽ bất tỉnh dài ngày, bà ta còn có gì mà phải sợ?

Bà ta chỉ cần nhân cơ hội này, đ.á.n.h bại Khương Kỳ triệt để, g.i.ế.c ba đứa nhỏ, cuối cùng trực tiếp hại Tô Ngữ.

Ý nghĩ ấy hiện rõ trên mặt An Khánh công chúa.

Bộ dáng đắc ý tràn trề kia, như thể sợ mấy người ngồi xung quanh không nhận ra bà ta đang âm thầm tính toán bọn họ.

Nhược Tà và Thủy Minh liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.

Quả nhiên là ngu xuẩn.

Chỉ số thông minh của đối phương liên tục giảm, điều này thật sự không phải tin tốt.

T.ử Y thấy sắc mặt Khương Kỳ ngày càng lạnh nhưng công chúa lại không biết đang suy nghĩ gì, đành phải nhẹ nhàng đẩy công chúa một chút.

An Khánh công chúa bỗng bị đẩy, mặc dù lực nhẹ đến mức có thể bỏ qua nhưng nàng vẫn quay đầu trừng T.ử Y một cái.

Chỉnh lại vẻ mặt, An Khánh công chúa phá lệ cười thân thiết nói:

“Bản cung mấy năm gần đây sức khỏe cũng không tốt lắm nên tìm khắp dân gian những danh y có tiếng, mặc dù họ không phải thái y trong cung nhưng mỗi người đều có bản lĩnh riêng, thông thạo đủ loại bệnh khó và tạp chứng. Hôm nay bản cung đưa tất cả bọn họ tới, vừa vặn có thể chẩn trị cho Tô Ngữ. Nói không chừng, trong số này sẽ có người cứu chữa được Tô Ngữ, ngươi nói có đúng không?”

Nàng nói xong, tràn đầy tự tin nhìn Khương Kỳ.

An Khánh công chúa rõ ràng biết Khương Kỳ quan tâm Tô Ngữ nhiều đến mức nào.

Cho dù hắn vẫn giữ lập trường nghiêm túc, chỉ riêng lời nàng vừa nói đã chọc vào điểm nhạy cảm của Khương Kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ cần có thể cứu chữa tốt Tô Ngữ, dù là nàng mang người tới hay là thử khả năng Khương Kỳ chắc chắn cũng sẽ nhường cơ hội.

An Khánh công chúa đợi Khương Kỳ gật đầu, sau đó sẽ cho đám lang trung đi về phía viện của Tô Ngữ.

Có câu: tai nghe là giả, mắt thấy là thật.

Mặc dù Khương Nhuận đã thề son sắt, nhưng biểu hiện của Khương Kỳ khiến nàng cảm thấy điều này rất đáng tin.

Nhưng chưa thấy tận mắt, bà ta vẫn chưa dám hoàn toàn tin.

Khương Kỳ lạnh lùng quan sát mọi biến hóa trên mặt An Khánh công chúa, trong lòng chẳng thèm để ý.

Một nữ nhân ngu xuẩn như vậy, rốt cuộc làm sao sống sót trong thâm cung, còn xuất giá sinh t.ử, sống đến bây giờ?

Làm sao bà ta còn chưa bị sự ngu xuẩn của chính bản thân hại?

“Khương Kỳ? Ngươi nghĩ sao? Bản cung biết trước đây giữa chúng ta có chút không thoải mái, nhưng bây giờ chuyện này xảy ra, chẳng phải là quên đi hiềm khích trước kia sao? Bản cung cũng biết, các ngươi vốn tính trẻ con, chuyện trước cũng không để bụng. Hiện tại việc khẩn cấp, còn phải vội đi cứu Tô Ngữ, ngươi nói có đúng không?”

An Khánh công chúa đợi một lát không thấy Khương Kỳ trả lời, lại mở miệng nói lần nữa.

Những lời này rất có uy lực, hình như nàng thật sự rộng lượng khi nói như vậy.

Thế nhưng nàng dường như quên, giữa bọn họ chẳng có lợi ích chung nào.

Vô sự xun xoe, chẳng ích gì.

Lẽ đó, An Khánh công chúa dự đoán cũng quên mất.

Nghe đủ lời công chúa nói vô ích, Khương Kỳ đứng lên.

“Công chúa nếu quá nhàn rỗi, hãy ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Dù sao qua ngày mai, muốn nghỉ ngơi thật tốt cũng là chuyện không thể nào.”

Nói xong, Khương Kỳ bước ra ngoài.

Phía sau, An Khánh công chúa liên tiếp hô to chất vấn, vừa gào vừa rít nhưng Khương Kỳ như không nghe.

Người này, nếu nói chuyện nhiều với bà ta, thật sự sẽ kéo thấp chỉ số thông minh của bản thân.

Ra đến phòng khách, Khương Kỳ đứng ngoài chỉ đạo Hà Tam:

“Sau này nếu An Khánh công chúa tới, không cần mời bà ta vào. Công chúa thân quý ngàn vàng, phá lệ bận rộn, ta sẽ không để bà ta lãng phí thời gian ở đây.”

Hà Tam cảm thấy cách làm này không tốt lắm nhưng Khương Kỳ đã ra lệnh, đành cúi người đáp.

Trong lòng vẫn còn chút lo, dù sao đây là Thịnh Kinh, An Khánh công chúa là chỗ dựa vững chắc nhất trong hoàng cung. Nếu họ không làm cho có hình thức bên ngoài, công chúa có thể tiến cung báo cáo.

Nhưng vừa nghĩ tới quốc sư đại nhân, Hà Tam liền yên tâm.

Có Nhược Tà ở cùng, quốc sư đại nhân uy danh cũng kém gì công chúa.

Trong phòng An Khánh công chúa tất nhiên nghe thấy lời này từ bên ngoài, khiến sắc mặt bà ta càng thêm khó coi.

Khương Kỳ thật sự trước sau như một thật đáng ghét.

An Khánh công chúa giương mắt nhìn Nhược Tà và Thủy Minh, thấy hai người chau mày, liền nói:

“Công chúa bận, chúng ta sẽ không ở lâu.”

Nói xong, hai người đứng lên đi ra ngoài.

Chẳng qua, trong nháy mắt, phòng chỉ còn lại An Khánh công chúa và nhóm lang trung nàng mang tới.

--

Hết chương 439.