Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 441: KIỀU KIỀU PHÁT SỐT



 

Đúng lúc Khương Kỳ chuẩn bị chúc phúc năm mới cùng mọi người, thì Hà Phương bỗng hốt hoảng chạy đến.

Trong nhà, đa số hạ nhân đều đang có mặt tại đây nhưng vì là buổi tối, gió lạnh thổi ào ào nên bốn đứa nhỏ không thể ra ngoài.

Hà Phương, Hà Phỉ và bốn v.ú nuôi cũng không đến dự, để bù lại Khương Kỳ liền phát cho họ hồng bao gấp đôi.

Hà Phương và Hà Phỉ vốn không quan tâm nhưng với bốn v.ú nuôi thì đó là một niềm vui ngoài ý muốn.

Năm sau, khi bốn đứa nhỏ qua một tuổi, các nàng có lẽ sẽ phải rời đi. Trước khi về, nếu tích cóp thêm chút bạc, những ngày tháng ở nhà cũng sẽ dễ thở hơn.

Khương Kỳ nhìn thấy Hà Phương thở hồng hộc, trong tiết trời đông lạnh mà vẫn vã mồ hôi, trong lòng liền thoáng rùng mình, linh cảm chẳng lành.

Chưa kịp mở miệng hỏi, Hà Phương đã gấp gáp thưa:

“Đại gia mau đi xem, tiểu tiểu thư khóc mãi không ngừng, v.ú nuôi nói e là bị sốt rồi!”

Nghe vậy, Khương Kỳ lập tức bật dậy, không kịp nói thêm lời nào chạy thẳng về Thế An viện.

Vừa đi được vài bước, hắn chợt dừng lại quay đầu dặn dò mọi người trong yến tiệc:

“Các ngươi cứ ăn tiếp, lát nữa Tiểu Ngôn sẽ phát hồng bao thay ta. Lưu thúc, dẫn người theo ta lát nữa phải chuẩn bị sắc t.h.u.ố.c.”

Lưu Dụng trước đó chỉ thấy Hà Phương hốt hoảng chạy tới, còn không biết có chuyện gì.

Giờ nghe Khương Kỳ gọi, ông lập tức hiểu ra, chắc chắn là có người sinh bệnh.

Trong nhà vốn không còn bao nhiêu người, lại nhìn Khương Kỳ bộ dạng lo lắng như thế, Lưu Dụng không cần đoán nhiều cũng biết, nhất định là mấy tiểu chủ t.ử gặp chuyện.

Trong lòng đã có tính toán, Lưu Dụng không dám chậm trễ, lập tức gọi con trai là Lưu Thành theo cùng, rồi đuổi bước theo Khương Kỳ.

Lưu Thành, nhờ gần một năm nay được điều trị, thân thể vốn gầy yếu giờ đã khá hơn nhiều.

So với người thường thì cậu vẫn mảnh khảnh nhưng rõ ràng đã cao hơn, nặng cân hơn trước.

Ngay cả sắc mặt cũng khá hơn, không còn tái nhợt lẫn ánh chì xám như ngày nào, tuy vẫn nhợt nhạt nhưng đã phảng phất chút hồng hào.

Nghe cha dặn, Lưu Thành không hề chậm trễ, lập tức đứng dậy theo cha đi thẳng về Thế An viện.

Hứa thị theo sau cha con bọn họ, nhìn thấy Lưu Thành bước theo kịp nhịp với Lưu Dụng, trong mắt hiện lên niềm vui mừng.

Nhưng nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Khương Kỳ, bà lại thoáng lo lắng — hẳn là có tiểu chủ t.ử phát bệnh.

Những vị chủ t.ử này là ân nhân cứu mạng cả nhà bà.

Khi gia đình bà khốn khó nhất, chính họ đã mua về, không chỉ cho cơm ăn áo mặc còn để hai người có y thuật thật tâm nghiên cứu học tập, lại cấp cả vườn t.h.u.ố.c riêng.

Đặc biệt hơn cả, đứa con trai từng bị chẩn đoán không sống nổi ba tháng nay đã mạnh khỏe, ngày một khá lên.

Tất cả, tất cả đều nhờ mấy vị chủ t.ử ban ơn.

Giờ Tô phu nhân hôn mê chưa tỉnh, ba đứa nhỏ vốn chưa từng đau ốm nay lại bỗng phát sốt, thật sự không phải tin tốt lành gì.

Trong lòng rối loạn nhưng bước chân Hứa thị tuyệt không dừng lại.

Mấy người nối gót nhau vào Thế An viện.

Lưu Thành dù thở có chút gấp gáp nhưng vẫn theo kịp, không hề yếu đi.

Mấy tiểu chủ t.ử vốn ở cùng v.ú nuôi trong Đông Sương phòng, vì thế vừa vào cửa lớn Thế An viện, cha con Lưu Dụng liền rảo bước về phía đó.

Càng đến gần Đông Sương phòng, càng nghe rõ tiếng khóc ch.ói tai, the thé đặc trưng của trẻ nhỏ.

Hai cha con không dám chần chừ vén ngay rèm cửa bước vào.

Trong phòng, Khương Kỳ đang ôm Kiều Kiều trong n.g.ự.c.

Con bé gào khóc không ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì khóc nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cách đó không xa, ba v.ú nuôi mỗi người đang ôm một đứa nhỏ còn lại, cũng ra sức dỗ dành.

Ba đứa nhỏ kia tuy cũng khóc nhưng sắc mặt so với Kiều Kiều vẫn ổn hơn nhiều.

So sánh một chút, Lưu Dụng liền biết ngay, người bị bệnh chính là Kiều Kiều.

Còn ba đứa còn lại chẳng qua vì nghe Kiều Kiều khóc nên khóc theo, đó là phản ứng vô thức của trẻ con.

Khương Kỳ đang dịu giọng dỗ dành Kiều Kiều, thấy Lưu Dụng bước vào, lập tức nói:

“Mau qua đây xem.”

Lưu Dụng không nói lời thừa, đi nhanh lại gần, bắt mạch và kiểm tra cho Kiều Kiều.

Một lát sau, ông rút tay về:

“Tiểu thư bị sốt, ta phải lập tức kê đơn sắc t.h.u.ố.c, một lát nữa cho uống sẽ hạ.”

Khương Kỳ gật đầu, ra hiệu ông đi ngay.

Lưu Dụng vừa xoay người, đi được vài bước lại dừng, quay đầu nhắc:

“Trẻ con rất dễ lây, trước khi tiểu tiểu thư khỏi hẳn, tốt nhất đừng để ba đứa còn lại tiếp xúc gần.”

Khương Kỳ nghe vậy lại gật đầu. Việc này trước kia Tô Ngữ cũng từng dặn, quả thực nên như thế.

Hắn ra hiệu đã rõ, thúc giục Lưu Dụng mau đi chuẩn bị t.h.u.ố.c.

Lưu Dụng vừa rời đi, Khương Kỳ liền dặn Hà Phương:

“Đi lấy mấy chậu than, sưởi ấm Tây Sương phòng, đêm nay để Kiều Kiều ở đó.”

Hà Phương vâng lệnh, nhanh ch.óng chạy đi.

Chỉ chốc lát sau đã quay lại:

“Tây Sương phòng đã chuẩn bị xong, có thể chuyển sang ngay.”

Khương Kỳ gật đầu, quay sang dặn ba v.ú em còn lại:

“Các ngươi chăm sóc cho tốt, có việc gì lập tức qua đối diện báo ta.”

Nói rồi, hắn bế Kiều Kiều, cùng Hà Phương và v.ú em của bé đi về phía Tây Sương phòng.

Trên đường, Kiều Kiều khóc không ngừng, há miệng hít phải khí lạnh, lại ho sặc sụa càng khiến người ta đau lòng.

May mà Đông và Tây Sương phòng cách nhau không xa, chẳng mấy chốc đã tới nơi.

Vừa vén rèm bước vào, hơi ấm ập ra, Khương Kỳ thầm gật đầunhưng tay vẫn vỗ nhẹ lưng con, miệng khẽ dỗ dành.

Chưa đầy một khắc sau, Lưu Dụng cùng cả nhà cũng tới.

Ông xách hòm t.h.u.ố.c, Lưu Thành đeo một cái rương, bên trong không rõ là gì, còn Hứa thị bưng một cái khay, trên đó đặt chén t.h.u.ố.c đen đặc.

Đặt khay xuống bàn, Hứa thị nói với Khương Kỳ:

“Thuốc bây giờ độ ấm vừa đủ, nên cho uống ngay, để lâu sẽ nguội.”

Khương Kỳ nhìn chén t.h.u.ố.c đen kịt thì nhíu mày, nhưng cũng hiểu “thuốc đắng dã tật”, chẳng còn cách nào khác, bèn bưng lên đưa sát miệng Kiều Kiều.

Kiều Kiều chưa biết là thứ gì, lúc đầu còn ngoan ngoãn uống vài ngụm.

Nhưng chỉ được một chút, bé liền khóc dữ dội hơn, cái đầu nhỏ cứ lắc loạn như trống bỏi, dứt khoát không chịu uống thêm hớp nào nữa.

Lưu Dụng cau mày:

“Không uống t.h.u.ố.c thì không được. Nhìn sắc mặt tiểu thư cũng biết, sốt đã cao rồi nếu không hạ nhiệt kịp thời thì…”

---

Hết chuong 441.