Nhóm lang trung nhìn nhau, không hiểu tình huống này ra sao.
Trong phủ công chúa, nhìn thấy An Khánh công chúa chẳng ai dám nói một lời nặng nề.
Nhưng hôm nay, ba người trẻ tuổi kia dường như hoàn toàn không coi An Khánh công chúa vào mắt.
Lúc này, An Khánh công chúa ngồi cúi đầu một chút, trên mặt thần sắc lại biến đổi liên tục.
Trước đó, bà ta định đưa Tư Đồ Nguyệt cùng đi.
Theo ý bà ta, trước đây mẹ con bọn họ chịu nhiều thiệt thòi, lần này khó khăn mới có cơ hội chế giễu, đương nhiên không thể bỏ qua.
Nhưng Tư Đồ Nguyệt lại không muốn tới, dù An Khánh công chúa có khuyên bảo thế nào, nàng ta cũng không đồng ý.
Thậm chí, nàng ta còn tận tình ngăn cản, nói với An Khánh công chúa rằng không muốn tới tìm đám người Tô Ngữ.
Hiện tại xem ra, đoán chừng Tư Đồ Nguyệt đoán trước kết quả sẽ ra như vậy nên mới không muốn tới chịu nhục.
An Khánh công chúa song toàn nắm c.h.ặ.t t.a.y, lòng càng thêm giận dữ.
Khương Kỳ!
Hiện tại Tô Ngữ cũng đã nửa người c.h.ế.t, hắn còn dám kiêu ngạo như vậy!
Nhưng nhìn thần sắc và trạng thái tinh thần của Khương Kỳ lúc này, rõ ràng không nhiều thương cảm.
Liệu có phải Khương Kỳ đối Tô Ngữ không còn tình cảm sâu đậm như trước?
Tô Ngữ mặc dù là mỹ nhân khó gặp, nhưng chỉ nằm trên giường không có sinh khí, ai mà còn thích nữa?
Hơn nữa, Khương Kỳ hiện tại chẳng qua là nhược quán chi năm, còn sức lực dồi dào chắc chắn sẽ không cứ thế để thủ thân cho Tô Ngữ.
An Khánh công chúa trong lòng hơi thay đổi, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng.
Ưu nhã đứng lên, nàng nói:
“Đi thôi.”
Mọi người nghe giọng điệu bình tĩnh của An Khánh công chúa, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu.
Ngay cả T.ử Y cũng có chút kỳ quái. Trước đây, mỗi lần công chúa ở đây nổi giận, đều tức giận cực độ, thật lâu mới có thể bình tâm.
Vậy mà hôm nay lại khác thường như thế?
Dù trong lòng mọi người thế nào, trước mắt cũng chỉ có thể theo An Khánh công chúa đi ra ngoài.
Hà Tam cung kính bước theo An Khánh công chúa, rồi dặn đứa nhóc trông cửa đem lớn đóng c.h.ặ.t lại.
An Khánh công chúa đứng ngoài cửa, nhìn cánh cửa lớn được đóng c.h.ặ.t bỗng nhiên cười.
Nghe tiếng cười vui mừng của công chúa, T.ử Y chỉ cảm thấy sởn tóc gáy, lưng thượng chỉ thoáng hiện mồ hôi lạnh.
Hôm nay công chúa thật sự khác thường.
Bốn người trong hậu viện, Khương Kỳ dẫn ba người song song đi theo.
Nhược Tà cầm một cây nhỏ loay hoay không ngừng, nói:
“An Khánh công chúa từ đâu mà có tin tức này? Lại còn chắc chắn như vậy đem lang trung tới đây, bà ta sẽ thật sự có lòng tốt sao?”
Thủy Minh thản nhiên nói:
“Tâm của Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết. Bà ta không chú ý đến mới là lạ.”
Khương Kỳ đột nhiên cười, tiếng cười lanh lảnh dễ nghe.
Hai người nghe thấy, đồng thời ngạc nhiên nhìn về phía Khương Kỳ, trăm miệng đồng thanh hỏi:
“Ngươi cười gì vậy?”
Khương Kỳ không đáp, chỉ nói:
“Buổi tối ngày mai là yến tiệc hoàng cung. Hai người nhất định phải đi, ta sẽ không đi. Nhưng sau khi các ngươi trở về, phải kể lại toàn bộ sự tình cho ta nghe.”
Hai người nghe xong càng thêm kỳ quái.
Cái gì mà kể lại toàn bộ sự tình?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi muốn để cho chúng ta kể cái gì?”
Thủy Minh cau mày hỏi.
Dù mấy năm nay không tham dự tiệc này, nhưng cũng đoán được, chắc chắn không khác năm trước là mấy.
Chẳng lẽ Khương Kỳ không tham dự, nên muốn biết tình hình?
Sẽ không đâu, đây không phải tính cách của Khương Kỳ.
“Ngươi nếu muốn biết chút gì, dẫn ngươi đi cũng không phải không thể.”
Bên này Thủy Minh còn đang suy nghĩ, bên kia Nhược Tà đã há mồm nói muốn dẫn Khương Kỳ cùng đi gặp thức lời.
Biết hai người hiểu lầm ý của mình, Khương Kỳ cũng không giải thích.
Dù sao tới đêm mai, bọn họ tự nhiên sẽ rõ.
Thủy Minh thấy Khương Kỳ chỉ cười mà không nói, liền biết Khương Kỳ cũng không muốn đi yến hội cũng không hỏi thêm gì nữa.
Nhược Tà đối với lần này cũng chẳng có hứng thú, nếu không phải hiện tại cần một cơ hội xuất hiện trước mặt các triều thần, y cũng không muốn tham dự yến hội.
Chẳng qua là một đám người mang mặt nạ giả tạo ngồi cùng một chỗ, hoặc thổi phồng lẫn nhau, hoặc lục đục cãi vã, hoặc a dua nịnh hót, hoặc châm chọc khiêu khích, cảnh tượng này nhìn qua một lần là đủ rồi.
Rời Bốn Biển Phòng, An Khánh công chúa không trở về phủ công chúa mà là đi An Tần vương phủ.
Không ai biết An Khánh công chúa nói với An Tần vương chuyện gì, chỉ thấy bà ta ngây người nửa canh giờ ở đó, khi rời đi rõ ràng là cao hứng khác thường.
Nhưng phía sau nàng đi ra đến T.ử Y, ánh mắt lại đầy lo lắng.
Mấy lần muốn mở miệng nói gì đó với An Khánh công chúa, nhưng đều không nói được lời nào.
An Khánh công chúa không bận tâm chút nào, từng cử chỉ của bà ta đều nằm trong tầm mắt người khác, cao hứng ngồi lên xe ngựa trờ về phủ công chúa.
Thời gian thoáng qua, đảo mắt đã đến chiều hôm sau.
Trong Thế An viện, Nhược Tà cùng Khanh Yên, Thủy Minh cùng Lạc Tâm, bốn người đều ăn mặc trang điểm chỉnh tề.
Mặc dù bốn người đều là tuấn nam mỹ nữ nhưng vì ngày thường ăn mặc cực kỳ đơn giản, nhìn lâu lại quen mắt.
Hôm nay, dưới trang phục và trang điểm chỉnh tề, bốn người đều xuất sắc hơn bình thường.
Khương Kỳ hài lòng gật đầu:
“Quả nhiên dựa vào ăn mặc, bộ dáng này thật khó nhận ra bản chất các ngươi.”
Thủy Minh và Lạc Tâm nghe vậy lập tức bật cười, thấy Khương Kỳ miệng còn độc hơn.
Nhược Tà chỉ hừ lạnh một tiếng, không phản ứng gì với Khương Kỳ.
Y vốn là đại nhân có đại lượng, biết bộ điềm tĩnh hiện tại của Khương Kỳ, nhất định là đang cố nguy trang.
Còn thỉnh thoảng nói lời nói ác độc, coi như là để hắn phát tiết theo cách riêng đi.
Cùng hắn tính toán nhiều làm gì.
Bốn người ngồi lên xe ngựa rời đi, Thế An viện trong nháy mắt lại yên tĩnh.
Lục Du Kỳ hôm nay dẫn Hoàng Doanh đi đến nhà phụ mẫu hắn, bởi vì xa quá, đã lâu Hoàng Doanh không thể trở lại cùng phụ mẫu đoàn viên nên Lục Du Kỳ đề nghị đi chung.
Dù sao, cha nương hắn ta cũng nhìn Hoàng Doanh lớn lên.
Hoàng Doanh có chút do dự, nếu nàng đi thì sư phó chỉ có một mình trải qua năm mới.
Nhưng Tây Môn Tiên Nhi lại hối thúc nàng đi, Hoàng Doanh đành phải nghe theo.
Thoáng cái, sáu người rời đi, Bốn Biển Phòng chỉ còn lại Khương Kỳ, Tô Ngôn, Tây Môn Tiên Nhi, cùng nhân sự trong phòng với Tô Ngữ và bốn đứa tiểu hài nhi chưa hiểu chuyện.
Mặc dù ít người, nhưng đây là năm mới đầu tiên trải qua ở Thịnh kinh, trong nhà còn nhiều hạ nhân, cũng không thể tùy tiện đối phó.
Khương Kỳ đầu tiên an bài mọi người chuẩn bị cơm tối, bận rộn đến khi trời tối.
Vì tuyết chưa rơi nên trực tiếp bày cơm chiều trong vườn hoa, cả đám ngồi xuống vô cùng náo nhiệt, vừa ăn cơm vừa đón bầu không khí qua năm mới.
Chỉ là, nhìn mọi người nâng chén giao bôi nhìn lại chỗ trống bên cạnh Khương Kỳ, vẫn thấy trong lòng đau xót.
--
Hết chuong 440.