Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 579: CẨU ĐỘC THÂN



 

Nhìn Vân Vụ sơn vẫn xanh um tươi tốt như trước, Tô Ngữ có một cảm giác bừng tỉnh.

Núi vẫn là ngọn núi đó, không hề thay đổi bởi vì bọn họ đã rời đi.

Nhìn cảnh sắc bất biến này, Tô Ngữ thậm chí có cảm giác như chưa từng rời đi.

Thế nhưng sự thay đổi trong tâm trạng lại thật sự nói cho nàng biết, nàng đã rời đi gần một năm rồi.

Một năm, nói dài không dài lắm, nói ngắn cũng không tính là đặc biệt ngắn.

"Hoan Hoan, chúng ta đi thôi."

Khương Kỳ nói, nhẹ nhàng vỗ Tô Ngữ một cái.

Tô Ngữ nghe vậy quay đầu, đã thấy Khương Kỳ mặt mang mỉm cười nhìn nàng.

Tô Ngữ trong lòng ấm áp, bất luận qua bao lâu, bất luận có bất kỳ thay đổi gì xảy ra, Khương Kỳ vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi.

"Ta nói hai người các ngươi, đủ rồi nha, trước mặt ta cứ như vậy khanh khanh ta ta, có nghĩ đến cảm nhận của ta không?"

Lục Du Kỳ nhìn Tô Ngữ hai người nhìn nhau cười, không khí ngọt ngào giữa hai người khiến trong lòng hắn nổi lên một cỗ chua xót.

Tô Ngữ nghe vậy thu hồi nụ cười trên mặt nhìn về phía Lục Du Kỳ, nhìn vẻ mặt khó chịu của hắn, bỗng nhiên lại cười, thế nhưng nụ cười này lại không giống với vừa rồi.

"Này, ta gần đây đọc một quyển sách, bên trong có một từ ngữ, đặc biệt thích hợp với ngươi."

Bất luận là ngữ khí hay biểu cảm, Tô Ngữ lúc này đều là phá lệ thành khẩn.

Chính vì vẻ mặt này, Lục Du Kỳ mới khiêm tốn hỏi,

"Là từ ngữ gì? Có phải là hình dung ta đặc biệt đẹp trai không?"

Tô Ngữ gật đầu,

"Đúng vậy, từ này gọi là —— cẩu độc thân ."

"Cái gì cẩu?"

Lục Du Kỳ vẻ mặt m.ô.n.g lung, đây là từ gì vậy?

Cẩu...

Không cần nghĩ, cũng không phải lời hay gì.

Thế nhưng độc thân lại có ý gì?

Tô Ngữ cũng không lập tức giải thích cho hắn, ngược lại tiếp tục nói,

"Mà vừa ta và A Kỳ, ngươi biết phải hình dung như thế nào không?"

"Không biết."

"Kia gọi là —— ngược cẩu độc thân."

Lời Tô Ngữ vừa nói ra, thì kể cả Lục Du Kỳ vừa rồi không nghe hiểu ý Tô Ngữ, bây giờ cũng đã hiểu.

Khương Kỳ từ đầu đến cuối, đều là khóe miệng treo nụ cười nhàn nhạt không nói thêm gì, thế nhưng vẻ mặt sủng nịch của hắn đã nói rõ tất cả.

Lục Du Kỳ căm giận nhìn Tô Ngữ và Khương Kỳ mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì.

Một chọi hai, hoàn toàn không có phần thắng mà.

Vẫn là chờ hắn đem Oánh nhi của hắn đoạt về rồi nói, đến lúc đó hắn muốn mỗi ngày ở trước mặt bọn họ khoe khoang.

Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, thế nhưng Lục Du Kỳ vẫn nhịn không được hỏi,

"Tẩu t.ử, ngươi vừa nói cẩu độc thân , rốt cuộc là có ý gì?"

Tô Ngữ nghe vậy khóe miệng cứng đờ, này, thật là không dễ giải thích mà.

"Cái đó, nói đúng ra là ngươi bây giờ tại cô đơn một mình, có chút giống một con ch.ó cô độc."

Lục Du Kỳ nghe vậy cúi đầu suy tư một hồi, vậy mà nghiêm túc gật đầu.

"Tẩu t.ử ngươi nói đúng, Đại Hắc tiểu Hắc ít nhất còn có bạn bè, ta thì chỉ có một mình, chẳng phải là còn đáng thương hơn một con ch.ó sao?"

"Đã như vậy, sau này các ngươi cứ gọi ta cẩu độc thân được rồi."

Tô Ngữ: ! ! !

Ý của nàng không phải thế được không?

Người này rốt cuộc là có loại mạch não gì, mới có thể nói ra lời như vậy?

Mặc kệ Tô Ngữ trong lòng thế nào xoắn xuýt, muốn giải thích rõ ràng một phen, thế nhưng Lục Du Kỳ lại đã nhận định rằng, hắn mình tựa như một con cẩu độc thân .

Hơn nữa đã tự xưng là cẩu độc thân .

Tô Ngữ đối với điều này quả thực là vô lực châm chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng có phải là không nên đưa cái "ngạnh" này ra không?

Khương Kỳ nhìn vẻ mặt hối hận của Tô Ngữ bất đắc dĩ cười cười.

"Hoan Hoan có phải là đặc biệt lo lắng cho mấy đứa nhỏ Kiều Kiều không?"

Tô Ngữ nghe vậy sững sờ,

"Sao chàng biết?"

Nàng biểu hiện rõ ràng lắm sao?

Rõ ràng nàng đã cố gắng làm cho mình tỏ ra rất bình tĩnh rồi, sao vẫn bị Khương Kỳ phát hiện?

Khương Kỳ nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Tô Ngữ, cười giải thích,

"Tên nhóc Lục Du Kỳ này tinh ranh lắm, dù không cần ngươi giải thích, hắn có thể nào đoán không ra cẩu độc thân là có ý gì sao?"

"Vậy hắn vừa rồi..."

"Chính là thấy nàng không yên lòng, cố ý trêu nàng vui vẻ thôi."

Nghe Khương Kỳ giải thích, Tô Ngữ cũng có chút bừng tỉnh.

Nhưng nhiều hơn lại là dở khóc dở cười, nàng hiện tại cũng đã lo lắng đến mức không biết che giấu tâm trạng của mình sao?

Ngay cả Lục Du Kỳ, kẻ có thần kinh thô nhất, cũng có thể nhìn ra sự không yên lòng của nàng.

Tô Ngữ muốn cười, thế nhưng nụ cười đến bên miệng lại hóa thành một nụ cười khổ.

Mặc dù tự nhủ với mình sẽ không có chuyện gì thế nhưng đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, mấy ngày không ở bên cạnh mình vẫn khiến nàng không thể không lo lắng.

Biết Tô Ngữ nóng ruột, mấy người cũng không chậm trễ thời gian nữa bước nhanh đi về phía trước.

Đợi ba người bọn họ đuổi kịp Nhược Tà và Khanh Yên phía trước, Nhược Tà mới trêu chọc nói.

"Chúng ta còn tưởng rằng ba người các ngươi, là bị cảnh sắc trong núi này làm cho mê mẩn, lâu như vậy cũng không đuổi kịp."

Lục Du Kỳ nghe vậy nhe răng trợn mắt,

"Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói, hai người các ngươi lén lút nói chuyện, bỏ rơi ba người chúng ta, bây giờ ngược lại dám trả đũa."

Nhược Tà nghe vậy trên dưới quan sát Lục Du Kỳ một lần, lúc này mới nói,

"Làm một cẩu độc thân , ngươi chỉ cần yên lặng nhìn chúng ta khoe khoang ân ái là được rồi."

Lục Du Kỳ: ! ! ! !

Nhìn dáng vẻ ngẩn người của Lục Du Kỳ, Tô Ngữ trong lòng lặng lẽ đốt cho hắn một cây nến.

Trái tim nhỏ bé của hắn, trong chốc lát đã bị bao nhiêu lần tự bùng nổ rồi.

Mặc dù nghĩ như vậy,thế nhưng trên mặt vẫn bật cười.

Cười xong, Tô Ngữ nhiều hơn là vui mừng.

Đây chính là bằng hữu mà, sẽ ở lúc ngươi không vui, chọc ngươi cười.

"Nhược Tà, ngươi biết bọn họ ở đâu không?"

Đợi cười đủ rồi, Khương Kỳ mới nghiêm túc hỏi.

Trước đây khi bọn họ ở dưới chân núi Vân Vụ, mặc dù cũng thường xuyên vào núi nhưng cũng không đi sâu vào trong núi, không biết bên trong rốt cuộc là tình huống như thế nào.

Tây Môn Tiên Nhi này chỉ nói là đợi bọn họ ở Vân Vụ sơn, các tin tức khác lại không hề để lại, điều này thật sự khiến người ta có chút cảm giác không biết bắt đầu từ đâu.

Nhược Tà nghe vậy cũng nghiêm mặt nói,

"Vân Vụ sơn, xa lớn hơn so với các ngươi tưởng tượng."

Nghe Nhược Tà đột nhiên nói một câu như vậy, Tô Ngữ không khỏi cũng nghiêm túc lắng nghe.

Trải qua lời giải thích của Nhược Tà, bọn họ mới xem như là hiểu rõ.

Nguyên lai nơi bọn họ trước đây đi săn chẳng qua là phần ngoài cùng của Vân Vụ sơn, nói cách khác chẳng qua chỉ là dưới chân núi mà thôi.

Mà Vân Vụ sơn mà Tây Môn Tiên Nhi nói đến, thì lại là chỉ nơi sâu nhất của Vân Vụ sơn, nơi đó có lối vào có thể đi thông Huyền Linh đại lục.

Đồng thời nơi đó cũng có những thiên tài địa bảo vượt quá bình thường.

Đây chính là một chỗ tốt của tiểu thế giới.

Ở những nơi tiếp giáp với Huyền Linh đại lục, luôn luôn vì khí linh truyền đến từ lối vào, mà dần dần phát sinh biến hóa sẽ từ từ mọc ra một số thiên tài địa bảo.

Và bởi vì nơi này hẻo lánh, cũng không phải người bình thường là có thể đến cho nên những thiên tài địa bảo này, mới có thể bị những người dám đến từ Huyền Linh đại lục lấy đi.

Thế nhưng nghĩ đến việc xuống tiểu thế giới, cũng không phải một chuyện đơn giản.

--

Hết chương 579.