Mỗi một lối vào tiểu thế giới đều bị một số gia tộc hoặc môn phái hùng mạnh chiếm giữ.
Vì vậy đối với những người bình thường rải rác, việc đi vào tiểu thế giới không phải là chuyện dễ dàng.
Điều này cũng vừa vặn bảo vệ sự sinh trưởng của những thiên tài địa bảo đó.
Mà những thiên tài địa bảo này cũng không thể vĩnh viễn trưởng thành.
Đợi đến khi có thể hái được, những tông môn hoặc gia tộc bảo vệ tiểu thế giới sẽ phái người đến chuyên môn thu hoạch những thiên tài địa bảo này.
Đương nhiên người có địa vị như Tây Môn Tiên Nhi, không cần đến một tiểu thế giới để làm nhiệm vụ như vậy.
Cho nên đối với việc Tây Môn Tiên Nhi tại sao lại xuất hiện ở tiểu thế giới này, Nhược Tà từ trước đến nay đều bày tỏ sự hoài nghi.
Ban đầu y cũng từng nghĩ, có phải Tây Môn Tiên Nhi cảm thấy nhàm chán cho nên muốn đi khắp nơi một chút.
Thế nhưng Tây Môn Tiên Nhi lại lặp đi lặp lại nhiều lần đi sâu vào Vân Vụ sơn, điều này lại khiến phỏng đoán trước đó của hắn bị phủ định.
Tây Môn Tiên Nhi nhất định là cần thứ gì đó và thứ đó lại vừa vặn nằm sâu trong Vân Vụ sơn.
Thế nhưng Nhược Tà không hiểu chính là, với thực lực của Tây Môn Tiên Nhi, Vân Vụ sơn này chẳng lẽ còn có thứ gì mà nàng không làm chủ được sao?
"Tiểu Tà nhi, chàng đang nghĩ gì vậy?"
Khanh Yên gọi Nhược Tà vài tiếng nhưng không thấy Nhược Tà trả lời, lúc này mới không thể không đẩy đẩy y thu hút sự chú ý của y.
Nhược Tà bị đẩy như vậy, mạch suy nghĩ cũng bị cắt đứt.
Tuy nhiên y cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa.
Y từ trước đến nay đều là một người lười biếng, cần biết thì biết không cần biết thì suy nghĩ cũng vô ích.
Hơn nữa chỉ cần thấy Tây Môn Tiên Nhi thì còn có gì mà không biết?
"Yên nhi, sao vậy?"
Khanh Yên nhìn nụ cười trên mặt Nhược Tà, trong lòng biết y không muốn nói vừa rồi mình đang nghĩ gì.
Đã như vậy nàng cũng không muốn hỏi nhiều.
"Ta là nói, chúng ta có thể trực tiếp bay qua không?"
Cứ từng bước một đi như vậy, là cần bao nhiêu thời gian chứ?!
Lục Du Kỳ nghe vậy, vội vàng tiến đến gần, y cũng rất muốn nhanh ch.óng nhìn thấy Hoàng Doanh.
Vạn nhất Tây Môn Tiên Nhi không nói tiếng nào, mang theo Hoàng Doanh đi Huyền Linh đại lục, đến lúc đó y biết đi đâu tìm người đây?
Tầm mắt Nhược Tà đảo qua khuôn mặt bốn người, thấy ngay cả Khương Kỳ cũng mang vẻ mặt chờ mong nhìn y.
"Ta thấy Tô Ngữ trực tiếp thu Tiểu Hà Hà vào, còn tưởng rằng các ngươi là còn muốn đi bộ rèn luyện một chút."
Tô Ngữ: ! ! !
Nàng trước đây xem tiểu thuyết, đều nói trong rừng rậm trong núi, tốt nhất vẫn là nên đi bộ, lúc này mới thu Tiểu Hà Hà lại.
Hơn nữa trong số mấy người ở đây, có ai mà không biết bay?
Chẳng qua là lãng phí một ít linh lực mà thôi.
"Vậy chúng ta cứ bay qua?"
Lục Du Kỳ nói, vẻ mặt có chút nóng lòng muốn thử.
"Trước đây vẫn nói ngươi ngốc, ta còn chưa tin, hiện tại... Ta tin rồi."
Lục Du Kỳ nghe vậy sững sờ, đây là ý gì?
"Ngươi có ý gì?"
Nhược Tà nhìn vẻ mặt m.ô.n.g lung của Lục Du Kỳ, cười càng lúc càng lớn tiếng.
So với nguyên nhân Nhược Tà cười lớn không ngừng, Lục Du Kỳ càng muốn biết, rốt cuộc có thể bay hay không.
Thế là ——
"Ngươi có thể nói xong rồi hãy cười được không?"
Tiếng cười của Nhược Tà, vì những lời này của Lục Du Kỳ đột ngột dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Được rồi, nhìn Lục Du Kỳ nghiêm túc hỏi như vậy, y liền thẳng thắn nói rõ đi, miễn cho mọi người đều xoắn xuýt không ngớt.
"Ngay từ đầu, ta cũng muốn mang theo các ngươi trực tiếp bay vào sâu bên trong, thế nhưng khi đến gần Vân Vụ sơn sau, ta liền có một loại cảm giác, trong núi này dường như có một số biến hóa."
"Cảm giác như thế các ngươi có lẽ không có, đó là bởi vì, các ngươi cũng không có cuộc sống ở Huyền Linh đại lục, đây chính là cái loại cảm giác kiềm chế trước khi linh lực sắp bùng nổ."
Mặc dù Nhược Tà giải thích thật không rõ ràng thế nhưng Tô Ngữ và mấy người khác lại hiểu.
Nhược Tà ý nói sâu bên trong Vân Vụ sơn nhất định xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Trải qua lời nói vừa rồi của Nhược Tà, lòng Tô Ngữ lại bị nhắc lên.
Nếu như trong núi Vân Vụ thực sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy ba người Kiều Kiều...
Ý niệm này vừa nảy ra, Tô Ngữ liền vội vàng cắt đứt.
Nàng thật sự là không dám nghĩ.
Nhìn Tô Ngữ không nói một lời, thế nhưng tốc độ dưới chân lại đột nhiên nhanh hơn, Khương Kỳ không cần nghĩ cũng biết trong lòng nàng đang có ý nghĩ gì.
Nhược Tà và mấy người khác cũng hậu tri hậu giác nghĩ đến ý nghĩ của Tô Ngữ, từng người cũng thu lại nụ cười bước nhanh hướng núi sâu xuất phát.
Mặc dù không dùng đến việc bay thế nhưng tốc độ của mấy người cũng có thể nói là bước đi như bay.
Khoảng chừng sau một canh giờ, trừ Nhược Tà, Tô Ngữ và mấy người khác cũng rốt cuộc phát hiện ra sự không thích hợp của ngọn núi này.
Tuy nói trong núi này vốn đã là nơi hoang tàn vắng vẻ thế nhưng những thực vật này trưởng thành như vậy, vẫn khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Tầm mắt Tô Ngữ đảo qua từng khóm thực vật, nàng phát hiện, ngay cả một khóm cỏ xanh bình thường bây giờ lại đã mọc cao bằng bắp chân nàng.
Điều này cũng không sao, thế nhưng mép lá cỏ lại còn là hình răng cưa.
Lá cây cũng cứng rắn không giống thực vật, ngược lại thật có vài phần cảm giác răng cưa.
Theo trong bụi cỏ đi qua, ống quần của bọn họ, đại thể cũng đã bị rách nát.
Nếu không phải đã là cuối thu, mặc quần áo cũng dày mấy phần, nói không chừng cũng đã bị cắt đến da thịt rồi.
Đi thêm không mấy bước, Nhược Tà lại đột nhiên gọi mọi người lại.
"Cỏ này vì sao lại như vậy, ta cũng không nói rõ được. Thế nhưng ta cảm thấy mọi người vẫn nên cẩn thận một chút."
Nói rồi bạch quang trong tay Nhược Tà chợt lóe, liền xuất hiện một thanh trường kiếm.
Giữa cánh tay Nhược Tà nhẹ ném, mũi kiếm của trường kiếm liền có một đạo bạch quang b.ắ.n ra.
Mà chỗ bạch quang đi đến, những đám cỏ dại dài ngoằng đó, đều sẽ nhao nhao đổ xuống.
Nhìn thấy hành động này của Nhược Tà, Lục Du Kỳ, Khanh Yên và Khương Kỳ, đều mỗi người lấy ra một thanh trường kiếm.
Khương Kỳ thấy Tô Ngữ không có động tác, không khỏi có chút kỳ quái,
"Hoan Hoan, nàng sao vậy?"
Tô Ngữ nghe vậy không lập tức lên tiếng, chỉ cúi đầu nhìn thanh trường kiếm trong tay Khương Kỳ, lại hơi suy tư một hồi, lúc này mới nói:
"Có lẽ, không cần phiền toái như vậy."
Nghe nói, bốn người bao gồm Khương Kỳ, cũng kỳ quái nhìn Tô Ngữ.
Đây là ý gì?
Tô Ngữ thấy tình trạng đó cũng không giải thích nhiều, chỉ cúi mắt nhìn chằm chằm đám cỏ dưới chân mình, môi nhẹ động.
Khương Kỳ và mấy người chỉ cảm thấy có tiếng hát trầm thấp nhẹ nhàng từ miệng Tô Ngữ từ từ tràn ra, làn điệu này dị thường dễ nghe nhưng lại không thể nghe hiểu Tô Ngữ rốt cuộc đang nói gì.
Ngay lúc Lục Du Kỳ định lên tiếng dò hỏi, lại bị Nhược Tà một tay bịt miệng.
Gần như ngay lúc này những đám cỏ dưới chân Tô Ngữ, nhao nhao héo rũ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Nguyên bản xanh tươi mơn mởn, đứng thẳng tắp ở đó, đám cỏ xanh, hiện tại lại giống như trong nháy mắt bị người rút đi sinh lực vậy, từ xanh chậm rãi chuyển hóa thành khô vàng, cuối cùng thậm chí biến mất tại chỗ.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Khương Kỳ và những người khác hầu như không dám tin còn có chuyện như vậy.
Đây là loại năng lực gì, mới có thể khiến những đám cỏ này trong nháy mắt hóa thành hư ảo.
--
Hết chương 580.