Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 601: CÔNG DỤNG CỦA TINH TIỀN



 

"Thế nào? Chẳng lẽ đây là một quán trọ đen?"

Lời Lục Du Kỳ nói ra hoàn toàn là vô tâm nhưng vừa thốt ra chính hắn cũng cảm thấy có lý.

Nếu không Nhược Tà - Một người đã sống lâu trên Huyền Minh đại lục sao lại có vẻ mặt này chứ?

Ai ngờ Nhược Tà lại lườm Lục Du Kỳ một cái:

"Quán trọ đen gì chứ, chúng ta mới là người ăn cơm không trả tiền đây này."

Bá vương ăn chùa?

" Bá vương ăn uống gì chứ, ta nói Nhược Tà huynh chẳng phải hồ đồ rồi chứ? Dù chúng ta chưa coi là phú hào nhưng cũng không đến nỗi không trả nổi một bữa cơm?"

Nghi hoặc của Lục Du Kỳ cũng chính là điều Tô Ngữ và Khương Kỳ nghi hoặc.

Tuy nhiên Tô Ngữ cảm thấy nàng dường như đã nghĩ ra điều gì đó.

Cái tiểu nam hài dẫn đường lúc nãy, dường như không cần vàng bạc mà là cần bạch tinh.

"Chẳng lẽ, tiền tệ trên Huyền Minh đại lục này không phải vàng bạc?"

Hiển nhiên, Lục Du Kỳ cũng đã nghĩ tới chuyện vừa rồi có chút không chắc chắn hỏi.

Còn đáp án đương nhiên là rõ ràng.

Nghe Nhược Tà thủng thẳng nói ra, Tô Ngữ ba người mới coi như đã hiểu.

Thì ra trên Huyền Minh đại lục này, thứ dùng làm tiền tệ không phải vàng bạc mà là tinh tiền.

Và bạch tinh lúc trước, chính là loại tinh tiền cấp thấp nhất, sức mua tương đương với đồng tiền của họ.

Trên bạch tinh là xích tinh, chanh tinh, hoàng tinh, lục tinh, thanh tinh, lam tinh, t.ử tinh (thạch anh tím).

Mười bạch tinh tương đương với một xích tinh, mười xích tinh tương đương với một chanh tinh, cứ thế suy ra, mà t.ử tinh chính là cấp bậc cao nhất.

Dù Tô Ngữ trong lòng thầm cười nhạo cái kiểu xích, cam, vàng, lục, lam, tím này nhưng vẫn lắng nghe rất cẩn thận.

Đồng thời nàng cũng hiểu ra một đạo lý, bọn họ hiện tại rất có thể là một đám kẻ nghèo rớt mùng tơi.

Về phần tại sao nói là một đám, nàng và Khương Kỳ, Lục Du Kỳ trước đây chưa từng nghe nói qua những thứ này, trên người không có một bạch tinh đó cũng là chuyện bình thường.

Còn Nhược Tà và Khanh Yên, chỉ dựa vào việc Nhược Tà nhận lấy thực đơn nhưng không gọi món ăn vừa rồi, Tô Ngữ liền có thể xác định trên người Nhược Tà chắc chắn cũng không có bao nhiêu tinh tiền, hoặc nói rất có khả năng là nghèo đến nỗi không có một xu dính túi.

"Nhược Tà, trên người ngươi bây giờ còn bao nhiêu t.ử tinh?"

Lục Du Kỳ vừa nói, vừa đ.á.n.h giá Nhược Tà từ trên xuống dưới.

Nhược Tà nghe vậy ngẩn ra, sau đó chỉ vào mặt mình không dám tin hỏi:

"Ta ư? Bao nhiêu t.ử tinh?"

Lục Du Kỳ nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy, chính là ngươi đó, dù sao ngươi cũng là thiếu gia tông môn mà, trên người thiếu gì cũng phải có cả ngàn, tám trăm t.ử tinh chứ."

Nhược Tà nghe vậy chỉ cảm thấy một ngụm m.á.u già nghẹn ở cổ họng.

Y có nên cảm ơn Lục Du Kỳ không, vì không một tiếng đã nói trên người y hẳn có gần trăm vạn t.ử tinh?

Nhược Tà hít sâu mấy hơi khí mới nói:

"Thẳng thắn mà nói, trên người ta cũng chỉ có mười bạch tinh, mà vừa rồi đã đưa hết cho tiểu nam hài kia rồi."

"Cái gì?"

Lục Du Kỳ vẻ mặt không thể tin được.

Tô Ngữ và Khương Kỳ nhìn nhau, đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Nhược Tà thật ra cũng cảm thấy có chút lúng túng.

Theo lý mà nói ba người Khương Kỳ đến Huyền Minh đại lục, y coi như là chủ nhà.

Chỉ tiếc y lại là người không có đồng nào, sau này nên làm gì cũng không biết.

Đây quả thực là một chữ "LÚNG TÚNG" viết hoa.

Qua lời giải thích của Nhược Tà, ba người mới coi như đã hiểu.

Thì ra tinh tiền này không chỉ dùng làm tiền tệ mà còn là một loại tài nguyên tu luyện.

Cũng có nghĩa là, ngươi có thể dùng những tinh tiền này để mua đồ nhưng cũng có thể dùng để tu luyện.

Điều này cũng có thể lý giải, vì sao người nơi đây không cần vàng bạc, thật sự là có muốn cũng chẳng có tác dụng gì.

Và Nhược Tà trong tay quả thực không có t.ử tinh nhưng thanh tinh, lục tinh thì vẫn còn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn sau đó, khi bị trục xuất, tất cả tinh tiền trong không gian giới chỉ của hắn và Khanh Yên đều được dùng để tu luyện.

Và một bạch tinh vừa rồi, thì lại được giữ lại.

Vốn Nhược Tà cũng không nghĩ tới lại vẫn còn sót lại chỉ là tiểu nam hài đã mở lời, y cũng ôm tâm lý thử vận may, lục lọi một phen trong không gian mới tìm được mười mấy tinh tiền, đây cũng là lý do lúc đó y ngẩn người lâu như vậy.

Ba người Tô Ngữ mỗi người cầm một viên tinh tiền cẩn thận kiểm tra, lúc này mới phát hiện, bên trong viên tiền nhỏ màu trắng này lại có linh khí.

Chẳng trách.

Tô Ngữ thở dài một tiếng, dù trong đó chứa linh khí nhưng thật sự là quá ít, quả thực là thật là ít ỏi.

Nếu dùng bạch tinh để tu luyện, muốn đột phá thì quả thực không biết phải hấp thu bao nhiêu bạch tinh.

Nhìn vẻ mặt Tô Ngữ, Nhược Tà liền biết nàng đang nghĩ gì.

"Ngươi cũng đã nhìn ra rồi đó, linh khí chứa trong bạch tinh này rất ít, cho nên nó cũng chỉ được bách tính bình thường dùng làm tiền tệ. Một mặt họ có thể dùng để tu luyện, mặt khác cũng có thể nuôi sống gia đình."

Tô Ngữ nghe vậy gật đầu, như thế dù thoạt nhìn người Huyền Minh đại lục đều là tu luyện, nhưng cũng không thể, mỗi người đều tu luyện càng không thể, mọi người đều là thiên tài.

Nơi này và Đại Tần thật ra vẫn rất giống nhau.

"Ta nói, bây giờ chúng ta cần nghĩ đến là, ba bạch tinh trong tay chúng ta có đủ trả tiền bình nước này không."

Theo lời Lục Du Kỳ, ánh mắt bốn người Tô Ngữ đều đổ dồn vào ấm trà giữa bàn.

Gần như ngay lập tức Tô Ngữ liền đứng dậy,

"Chúng ta đi thôi."

Nhìn dáng vẻ của Tô Ngữ, Khương Kỳ bất đắc dĩ bật cười.

"Sao lại phải đi?"

Nghe Khương Kỳ hỏi vậy, Tô Ngữ bất đắc dĩ nói:

"Chúng ta lại không có tiền ăn cơm, không đi chẳng lẽ chờ bị người ta đ.á.n.h đuổi ra sao?"

Khương Kỳ lắc đầu:

"Ai nói chúng ta không có tiền ăn cơm. Dục nhi, còn không mau đưa đồ vật cho nương con xem."

Nghe Khương Kỳ nói, Tô Ngữ có chút không rõ chân tướng nhưng khi nàng nhìn thấy xích tinh xuất hiện trong tay Khương Dục, lập tức kinh ngạc há to miệng.

"Đây là từ đâu ra?"

Khương Dục cầm xích tinh trong tay giơ lên trước mặt Tô Ngữ:

"Nương, đây là tổ mẫu cho ạ."

Tô Ngữ nghe vậy ngẩn người, thì ra là Đan Phượng Linh cấp, như thế thì không cần phải kỳ quái.

"Tổ mẫu cho con bao nhiêu?"

Khương Dục nghe vậy liền theo trong n.g.ự.c mình lục lọi, một lát sau trên bàn trước mặt hắn xuất hiện bốn viên tinh tiền đỏ thẫm như m.á.u.

Hơn nữa viên trong tay hắn kia tổng cộng là năm viên.

Tô Ngữ nhìn năm viên tinh tiền này, lặng lẽ không nói gì.

Chỉ có năm viên?

Đổi thành bạch tinh cũng chỉ là năm mươi.

Thật sự đủ bọn họ ăn một bữa cơm sao?

Nhược Tà lại gật đầu:

"Đích xác đủ chúng ta ăn một bữa cơm."

Nói xong y cầm thực đơn đưa cho Tô Ngữ.

Tô Ngữ mở thực đơn xem lướt qua một lượt từ đầu đến cuối, sau đó bất đắc dĩ gật đầu quả thực là đủ bọn họ ăn được một bữa cơm.

Thế nhưng cũng chỉ là một bữa cơm mà thôi.

Lúc này Khương Dục lại cất lời.

"Tổ mẫu nói người ta phải tự tay làm hàm nhai."

"Tổ mẫu còn nói, bữa này coi như là người mời, sau này phải tự mình lo liệu."

Khương Kỳ nghe vậy bật cười, lời này thật đúng là chỉ có Đan Phượng Linh mới có thể nói ra.

--

Hết chương 601.