Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 602: RỜI THÀNH



 

"Tổ mẫu của ngươi thật đúng là hào phóng."

Ngẩn người một lúc lâu, Lục Du Kỳ mới thốt ra một câu nói khô khan như vậy.

Khương Kỳ nghe vậy liền lườm một cái lạnh lùng.

Keo kiệt thì keo kiệt còn nói cái gì hào phóng.

Lục Du Kỳ nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Khương Kỳ, lập tức giải thích:

"Thật sự, ta thật sự cảm thấy Đan di rất tốt, tốt xấu gì cũng có thể khiến chúng ta ăn được một bữa cơm no, các ngươi nói có đúng không?"

Tô Ngữ nghe vậy gật đầu,lời này nói cũng không sai.

Tuy nói Đan Phượng Linh và Khương Kỳ là quan hệ mẫu t.ử, thế nhưng Khương Kỳ đã thành gia bà quả thực không cần thiết phải quản việc ăn quản uống của bọn họ.

Tựa như câu nói thường nghe ở kiếp trước vậy, quản là tình cảm không quản là bổn phận.

Nếu như bọn họ vì điều này mà ôm lòng trách cứ đó chính là bọn họ sai.

Bất kể lúc nào mỗi người đều phải nhận định vị trí của mình.

Nếu không chỉ thêm phiền não.

"Vậy chúng ta ăn gì có cần gọi tiểu nhị tới không?"

Lục Du Kỳ vừa nói còn nhìn ra ngoài cửa, hắn thật sự là đói bụng rồi.

Trước đó nhìn Tô Ngữ trên đỉnh núi cho lông trắng ăn cả ngày, sau đó liền mơ hồ tới đây.

Cho đến bây giờ hắn mới nhớ ra bọn họ đã một ngày không ăn gì.

Không biết đồ ăn trên Huyền Minh đại lục này có phải cũng đặc biệt ngon không.

"Ôi, ta chợt nghĩ ra một chuyện."

Không biết là nghĩ tới điều gì, trong mắt Lục Du Kỳ tràn đầy vẻ hưng phấn.

Chưa kịp Tô Ngữ mấy người đặt câu hỏi chính hắn đã hoàn toàn nói ra hết:

"Nhược Tà, tiền trên Huyền Minh đại lục này đều ẩn chứa linh khí có thể cung cấp tu luyện, vậy thức ăn này có phải cũng có linh lực không?"

Lục Du Kỳ hỏi có phần hàm súc thế nhưng trong lòng thì vui sướng vô cùng.

Nếu như chỉ ngồi đó ăn liền có thể hấp thu linh lực, đây chẳng phải là quá sung sướng sao?

Nhược Tà cũng không phụ sự mong đợi của hắn, nghiêm túc gật đầu:

"Lời này của ngươi nói không sai, nguyên liệu nấu ăn ở đây đích xác ẩn chứa linh lực, thế nhưng..."

"Nhưng là cái gì?"

Tô Ngữ cũng khá có hứng thú hỏi một câu.

"Thế nhưng tiền nào của nấy, muốn ăn nguyên liệu nấu ăn giàu linh lực, chỉ bằng mấy xích tinh này ha ha ha ha."

Nghe tiếng cười của Nhược Tà, Tô Ngữ chỉ cảm thấy da gà trên người đều muốn nổi lên.

Nói chuyện thì nói chuyện, tiếng cười này thật sự là đủ đáng sợ.

Nàng lại không biết Nhược Tà một bên cười Lục Du Kỳ đơn thuần, một bên cũng đang cười nhạo chính mình.

Không biết bao lâu rồi y lại trở nên khốn đốn như vậy.

Ngày trước ngay cả trà uống thường ngày cũng đều là linh trà.

Thế nhưng nhìn lại hiện tại trong túi so với mặt còn sạch sẽ.

Với tình huống như vậy y cũng không còn mặt mũi ngồi ở đây nữa.

Sau này nếu như tin đồn lan ra, Nhược Tà ngồi trong t.ửu lâu cái gì cũng không dám gọi, đây quả thực là vô cùng nhục nhã!

Nhìn sự biến hóa thần tình trên mặt Nhược Tà, trong lòng Tô Ngữ mấy người đều tràn đầy ý cười.

Nếu không phải sợ Nhược Tà sẽ thẹn quá hóa giận đứng lên bỏ đi, bọn họ hiện tại chắc chắn đã cất tiếng cười to rồi.

Cười thì cười trong lòng Tô Ngữ vẫn rất có thể hiểu được cảm giác của Nhược Tà.

Loại chênh lệch quá lớn này, người bình thường thật sự là khó có thể chấp nhận.

"Vậy bây giờ chúng ta là ăn hay không ăn đây!"

Lục Du Kỳ đợi nửa ngày, nhìn Tô Ngữ và những người khác không hé răng, không khỏi lại hỏi một lần.

Tô Ngữ nghe vậy nhìn về phía Khương Kỳ, chỉ có mấy xích tinh này thật sự đủ bọn họ ăn cơm sao?

Hay là đi thôi, dù sao trong không gian vẫn còn đồ ăn.

Thế nhưng cứ như vậy đi ra ngoài, chẳng phải là rất mất thể diện sao?

Tô Ngữ còn đang do dự, Khương Kỳ đã ôm Khương Dục và Khương Hàm đứng dậy.

"Vẫn là đi thôi, chờ chúng ta có tinh tiền, thứ gì mà chẳng ăn được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Kỳ nhàn nhạt nói ánh mắt lại vô cùng sáng ch.ói.

Tô Ngữ nghe vậy lập tức đứng dậy.

Khương Kỳ làm một người nam nhân, cũng có thể không để ý mặt mũi của mình thì nàng còn có cái gì phải xoắn xuýt.

Nàng ôm Kiều Kiều cùng theo sau Khương Kỳ, đoàn người bọn họ cứ thế đi xuống lầu.

Chưởng quầy thấy đoàn người bọn họ đi xuống, lại là vẻ mặt dĩ nhiên là như vậy.

Tô Ngữ nhìn vẻ mặt của chưởng quầy này, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Thật là bọn họ còn do dự một lát thì ra chưởng quầy người ta đã sớm đoán định bọn họ căn bản sẽ không gọi món.

Chẳng trách bọn họ ở trong ghế lô đợi một lát, cũng không thấy tiểu nhị đến giục họ gọi món gì gì đó.

Dưới ánh mắt đầy ý nghĩa của chưởng quầy, Tô Ngữ mấy người chậm rãi đi ra ngoài.

Ra khỏi Túy Tiêu Lâu, Tô Ngữ thở phào một hơi dài.

Nàng chưa bao giờ cảm thấy lúng túng như hôm nay.

Trong túi không có tiền sức mạnh chưa đủ.

Việc cấp bách trước mắt chính là nghĩ cách giải quyết vấn đề tinh tiền.

Không cầu có bao nhiêu thế nhưng ít nhất phải có thể ăn mặc không lo.

Đứng ở cửa Túy Tiêu Lâu, Lục Du Kỳ nhìn xung quanh,

"Bây giờ chúng ta đi đâu?"

Đây cũng là lý do mọi người do dự không nhúc nhích.

Bọn họ quả thực là không có chỗ để đi, muốn tìm một nơi dừng chân thế nhưng trong tay không có tinh tiền cũng chỉ có thể là suy nghĩ viển vông.

Nhược Tà trầm tư một hồi nói:

"Đã bây giờ không có chỗ để đi, chúng ta vẫn là ra khỏi thành đi."

"Ra khỏi thành đi đâu?"

Tô Ngữ cau mày nói.

Nếu là mấy đại nhân bọn họ thì thôi nhưng trước mắt còn có Kiều Kiều và mấy tiểu hài.

Bọn họ cũng không thể theo nhóm người mình ngủ ngoài trời hoang dã.

Tuy nói trẻ con luôn cần trưởng thành nhưng đối với Kiều Kiều ba người hiện tại mà nói vẫn còn quá sớm.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tô Ngữ, Nhược Tà cười:

"Các ngươi chẳng lẽ không phát hiện, linh lực trong cơ thể đã lại một lần nữa chịu sự khống chế của bản thân rồi sao?"

Tô Ngữ nghe vậy ngẩn ra liền cẩn thận kiểm tra, quả nhiên phát hiện linh lực bản thân đã chịu sự khống chế của mình.

Nhưng điều đó thì sao?

Chẳng lẽ muốn bọn họ đi cường cướp nhà dân?

Nhìn mọi người vẫn không hiểu, Nhược Tà đành phải nói thẳng:

"Các ngươi đã quên Bốn Biển phòng rồi sao?"

Tô Ngữ hai mắt sáng lên.

Đúng vậy!

Nàng sao lại quên mất điều này.

Thế nhưng tại sao lại muốn ra khỏi thành chứ?

Ở trong thành tìm một khoảng đất trống, trực tiếp lấy Tứ Hải Phòng ra chẳng phải tốt rồi sao?

Nhược Tà nghe vậy đành phải giải thích:

"Trong thành này tấc đất tấc vàng, đừng tưởng rằng những bãi cỏ không có người ở kia là vô chủ. Vạn nhất vì vậy mà trêu chọc phải ai, đó mới thật không phải là cử chỉ sáng suốt."

Khanh Yên cũng ở một bên phụ họa:

"Tình huống Huyền Minh đại lục còn cần phải nói kỹ càng với các ngươi, trước mắt chúng ta tuy phải ra ngoài thành nhưng ở đây dù sao cũng là vùng ven không có gì linh thú hung mãnh, hơn nữa có hệ thống phòng ngự của bốn biển phòng ở, an toàn của chúng ta vẫn có đảm bảo."

Nghe Nhược Tà và Khanh Yên nói nhiều như vậy, Tô Ngữ và Khương Kỳ, Lục Du Kỳ cũng không phải kẻ thô bạo không phân rõ phải trái không nghe lời khuyên của người khác, tự nhiên đồng ý theo hai người cùng đi ra ngoài thành.

Cũng may bọn họ cũng không phải là người mù đường, theo con đường mà tiểu nam hài trước đó dẫn họ tới, không bao lâu đã đến cổng thành.

Bước ra khỏi cổng thành trong khoảnh khắc đó Tô Ngữ rất là cảm khái.

Không ngờ mới vừa đặt chân lên Huyền Minh đại lục, còn chưa kịp nhìn kỹ phong thổ nhân tình nơi đây đã không thể không rời thành.

--

Hết chương 602.