Sau khi ra khỏi thành, tiếng ồn ào náo nhiệt bốn phía trong khoảnh khắc biến mất không còn.
Nhìn quanh bốn bề một mảnh yên tĩnh.
Đối diện cổng thành, cách đó không xa chính là khu rừng mà họ đã đi qua trước đó.
Nhược Tà nhìn lướt qua hoàn cảnh xung quanh, thẳng thắn lấy Bốn Biển phòng ra, trực tiếp đặt ở khoảng đất trống bên phải cổng thành.
Thấy Bốn Biển phòng đột nhiên xuất hiện, không chỉ có Tô Ngữ và những người khác ngạc nhiên mà ngay cả những người qua đường ra vào thành cũng không khỏi ghé mắt.
Nơi đây dù sao cũng là Huyền Minh đại lục, mọi người tự nhiên không thể nào không biết sự tồn tại của pháp khí.
Thế nhưng đối với việc tận mắt chứng kiến một pháp khí như vậy vẫn tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
Dù sao thứ này vừa nhìn cũng không phải là thứ mà người bình thường có thể có được.
Trong lòng mọi người không khỏi âm thầm suy đoán, chẳng lẽ là công t.ử thế gia nào đó ra du ngoạn?
Chẳng phải vì họ nghĩ như vậy, mà là khuôn mặt của Nhược Tà nhìn quá sức l.ừ.a đ.ả.o.
Nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Nhược Tà, mọi người làm sao cũng không thể nghĩ đến đây đã là một lão quái vật mấy trăm tuổi.
Còn Nhược Tà, y cũng không muốn cho mọi người biết sự thật này.
Là một người sống mấy trăm tuổi, tu vi trên người hiện tại lại thấp đáng thương.
Điều này làm cho y làm sao có mặt mũi mà nói.
Tô Ngữ nhìn chằm chằm tấm biển Bốn Biển phòng, tổng cảm thấy có gì đó không đúng.
Cho đến khi Kiều Kiều thì thầm trong lòng:
"Nhà chúng ta sao lại nhỏ đi vậy."
Nghe thấy những lời này Tô Ngữ lập tức sáng tỏ.
Nàng nói sao cảm thấy có gì đó không đúng, thì ra là kích thước của Bốn Biển phòng không đúng.
Trước đây ở Thịnh Kinh, Bốn Biển phòng chiếm vài mẫu đất, mà Bốn Biển phòng trước mắt này, trừ tên gọi vẫn như cũ thì không có một chút nào giống với Bốn Biển phòng mà họ từng ở trước đây.
Đương nhiên nếu như chất liệu giống nhau coi là tương đồng thì miễn cưỡng có thể coi là một điểm.
Nhược Tà đẩy cửa ra liền đi vào, Tô Ngữ mấy người thấy vậy đương nhiên là đi theo vào.
Theo Lục Du Kỳ đi cuối cùng đóng cửa lớn từ bên trong lại những người quan sát đứng cách đó không xa dần dần tản đi.
Mà trong lòng bọn họ, thì lại đồng thời nghĩ đến quả nhiên giống như họ nghĩ.
Nhìn Tô Ngữ và những người khác dáng vẻ lỉnh kỉnh vợ con, nhất định là những thiếu gia phu nhân không rành thế sự ra du ngoạn.
Còn vì sao không ở trong thành, nhất định là muốn thưởng thức một chút cảnh tượng hoang dã.
Dù sao tâm tư người có tiền rất khó hiểu.
Nếu như Tô Ngữ và những người khác biết suy nghĩ này của họ, nhất định sẽ ngửa mặt lên trời cười to.
Ý nghĩ của người có tiền đích xác rất khó hiểu thế nhưng tâm tư của người không có đồng nào cũng khó hiểu tương tự.
Mấy người Tô Ngữ theo sau khi theo Nhược Tà tiến vào cửa lớn Bốn Biển phòng mới phát hiện, thì ra Bốn Biển phòng này chính là một kiểu tứ hợp viện bình thường.
Tô Ngữ tuần tra một vòng mới, không phát hiện cửa nhỏ dẫn đến những nơi khác, vậy cũng có nghĩa là cái viện này đích đích xác xác chỉ có như vậy.
Nhược Tà lúc này cũng chỉ vào mọi thứ trong viện giới thiệu:
"Đây cũng chính là một cách dùng khác của Bốn Biển phòng. Nó có thể căn cứ theo nhu cầu của chủ nhân, mà biến hóa thành bất kỳ một loại hình dạng nào."
"Chúng ta hiện tại ít người, hơn nữa Huyền Minh đại lục này nhìn như cảnh tượng vô hạn, kỳ thực sát cơ ẩn chứa, chúng ta ở gần một chút cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau."
Tô Ngữ nghe vậy gật đầu nói:
"Ngươi suy nghĩ rất chu toàn, làm như vậy là đúng."
Bọn họ dù sao mới đến, cho dù Nhược Tà trước kia là người trên Huyền Minh đại lục nhưng đó cũng là rất lâu trước rồi, bọn họ bây giờ vẫn cần vạn sự cẩn thận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những thứ khác đều có thể từ từ nói, điều quan trọng nhất trước mắt lại là phải nhanh ch.óng làm ra bữa trưa, chắc hẳn mọi người đều đã đói bụng rồi.
Để Khương Kỳ và Nhược Tà, Lục Du Kỳ cùng nhau trông coi Kiều Kiều ba người, Tô Ngữ và Khanh Yên thì cùng nhau vào phòng bếp.
Theo trong không gian lấy ra các loại nguyên liệu nấu ăn, không lãng phí chút thời gian nào Tô Ngữ liền bắt đầu rửa rau thái rau.
Bởi vì mọi người đều đói bụng nên Tô Ngữ cũng không chuẩn bị quá mức cầu kỳ, chỉ cần có thể khiến mọi người ăn ngon ăn no là được rồi.
Sau nửa canh giờ Tô Ngữ đã làm đầy một bàn thức ăn.
Nhìn những món ăn sắc hương vị đều đầy đủ, Tô Ngữ cười hài lòng.
Tuy nói đã lâu không xuống bếp nhưng ít ra tay nghề này vẫn chưa mất đi.
Trước mắt ở Huyền Minh đại lục không có Hứa thị và những người khác, trước khi họ kiếm được tiền dự đoán Tô Ngữ sẽ phải tiếp tục nấu cơm.
Đối với điểm này Tô Ngữ cũng không ghét.
Nàng bản thân chính là một người ham mê mỹ thực thế nhưng nàng lại không muốn cứ mãi ở trong phòng bếp.
Mấy người ngồi xuống ăn cơm, ba tiểu gia hỏa cũng lên bàn.
Tô Ngữ vốn định giống như trước đây đút cho bọn chúng ăn nhưng ngay cả Kiều Kiều nhỏ nhất, lần này cũng nghiêm nghị từ chối.
"Mẫu thân, con đã lớn rồi, có thể tự mình ăn cơm."
Cho nên?
Tô Ngữ nhíu mày nhìn Kiều Kiều.
"Cho nên sau này mẫu thân cũng không cần đút cơm cho con, mẫu thân cũng nên ăn ngon đi ạ."
Kiều Kiều nói xong, đưa chén nhỏ trước mặt mình lại gần một chút, cầm lấy chiếc đũa bên cạnh thật sự bắt đầu ăn cơm.
Tô Ngữ nhìn nàng cầm chiếc đũa tương đối lớn so với bàn tay nhỏ bé của nàng, vẫn còn có chút lo lắng.
Thế nhưng khi Kiều Kiều thật sự gắp cơm bỏ vào miệng sau, trong lòng Tô Ngữ trong khoảnh khắc nói không ra là cảm giác gì.
Chưa đầy một tháng thời gian, Kiều Kiều trước đây còn cần người đút, cũng đã có thể tự mình ăn cơm.
Một loại cảm giác nhà có con gái mới lớn tràn ngập trái tim, trong khoảnh khắc khiến Tô Ngữ trong lòng ngũ vị tạp trần.
Cũng không phải nói nàng không hy vọng con cái trưởng thành chỉ là con cái trưởng thành sau sẽ có cuộc sống của riêng mình, nàng sau này có khả năng tham dự càng ngày càng ít, loại cảm giác này lập tức khiến nàng cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Kiều Kiều ăn hai miếng cơm sau ngẩng đầu phát hiện mẫu thân mình vẫn còn đang nhìn chằm chằm mình, kỳ lạ hỏi:
"Mẫu thân, người sao lại nhìn Kiều Kiều như thế? Có phải Kiều Kiều ăn dính trên mặt không?"
Trong miệng nói, Kiều Kiều thật sự dùng bàn tay trái rảnh rỗi của mình xoa qua xoa lại trên mặt, tựa hồ là đang kiểm tra xem trên mặt mình có thật sự dính hạt cơm hay không.
Sau khi xác định trên mặt mình sạch sẽ, Kiều Kiều liền càng thêm kỳ lạ.Trên mặt nàng đã không có gì cả, mẫu thân vì sao lại dùng ánh mắt này nhìn nàng?
Khương Kỳ vẫn ở một bên lặng lẽ nhìn Tô Ngữ, hắn có thể hiểu được cảm nhận của Tô Ngữ nhưng lại không phải là cảm động lây.Có lẽ, đây chính là sự khác biệt giữa làm cha và làm mẹ.
Làm cha, luôn mong con mình có thể lớn lên. Mà làm mẹ, lại luôn nghĩ con mình vẫn còn quyến luyến mình như lúc mới sinh ra.
Tô Ngữ nhìn mặt Kiều Kiều, một lát sau mới cười nói:
"Mẫu thân chỉ là nhìn con chỉ ăn cơm, nghĩ có muốn giúp con gắp thức ăn không."
Kiều Kiều nghe vậy vui vẻ cười:
"Đương nhiên muốn ạ, Kiều Kiều tay còn chưa đủ dài, với không tới thức ăn."
Tô Ngữ nghe vậy lại cười, thân thủ gắp cho Kiều Kiều một đũa thức ăn, nhận được chính là tiếng cảm ơn ngọt ngào của Kiều Kiều.
Thật là lớn rồi.
Nàng ấy đã biết nói lời cảm ơn với mình nhiều như vậy.
Thế nhưng nàng tò mò hơn là Đan Phượng Linh rốt cuộc đã dùng biện pháp gì mới có thể khiến Kiều Kiều ba người trong thời gian ngắn như vậy, cấp tốc lớn lên.
--
Hết chương 603.