Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 605: VẾT THƯƠNG CỦA NGƯƠI TA CÓ BIỆN PHÁP



 

Nhìn Nhược Tà chậm chạp không hé răng, Tô Ngữ và những người khác trong lòng có chút hiểu, đẳng cấp của bọn họ chắc chắn sẽ không cao.

Tuy nhiên suy nghĩ một chút cũng rất bình thường, dù sao để Tô Ngữ tự mình nói nàng cũng không cảm thấy mình có bao nhiêu lợi hại.

Còn nhớ kiếp trước chính mình nhìn những tiểu thuyết huyền huyễn, những tác giả kia miêu tả những đại năng, phút chốc di sơn đảo hải, phất tay gian thiên địa biến đổi lớn.

Bản lĩnh nhỏ bé hiện tại của nàng so với người ta thì quả thực còn không bằng một hạt cát.

Dưới tình huống như thế, nếu đẳng cấp của họ thật sự cao đó mới là có quỷ.

Thế nhưng dù Tô Ngữ đã chuẩn bị tâm lý, khi nghe thấy lời của Nhược Tà vẫn không nhịn được ngẩn người một hồi.

Nàng biết sẽ rất thấp thế nhưng thực sự không nghĩ đến lại thấp đến mức này được không?

Điều này chẳng phải là nói, chỉ cần ở Nghênh thành này bọn họ đều là nhân vật ở tầng dưới ch.ót nhất.

Không, bọn họ còn đáng thương hơn, đòi tiền không có tiền, muốn tu vi không tu vi, quan trọng hơn là, ngay cả một chỗ ở cũng không có.

Nhược Tà cũng có thể hiểu được sự kinh ngạc của Tô Ngữ mấy người nhưng hắn vẫn nghiêm túc gật đầu:

"Các ngươi không nghe lầm, ta cũng không nói sai, sự thật là như vậy."

Khanh Yên lúc này cũng mở miệng:

"Kỳ thực các ngươi thực sự không cần quá mức kinh ngạc hoặc là cảm thấy không thể tưởng tượng nổi."

"Đại lục Đại Tần kia không khí chứa linh lực, gần như có thể bỏ qua, các ngươi Khai Quan Quyết dù thành công nhưng lại không có được công pháp tu luyện mà mỗi người nên có, mà ta và tiểu Tà nhi vì có mối lo ngại cũng không có giao công pháp thông dụng bình thường nhất của Nhật Viêm Tông cho các ngươi."

Nhược Tà nhàn nhạt nói tiếp:

"Cũng có nghĩa là, trong điều kiện tiên quyết các ngươi Khai Quan Quyết thành công nhưng lại không tu luyện bất kỳ công pháp nào, lực công kích của các ngươi tương đương với công lực của Khuy Tiên cảnh ba bốn phẩm."

Tô Ngữ cảm thấy, nàng dường như hiểu ý của Nhược Tà và Khanh Yên.

Quay đầu nhìn về phía Khương Kỳ, thấy thần sắc hắn bình tĩnh, hiển nhiên bộ dáng này cũng là đã hiểu ý nghĩa lời nói của Nhược Tà.

Thế nhưng Lục Du Kỳ hiển nhiên không thích hợp với loại trò chơi tự giải thích này:

"Ngươi đây là ý gì? Vì sao ta căn bản nghe không hiểu?"

Nhược Tà cũng không nói gì khác mà là cẩn thận giải thích lại một lần cho Lục Du Kỳ.

Không phải hôm nay Nhược Tà nói tốt mà là chuyện này vốn dĩ không dễ hiểu, chính hắn nghe cũng có cảm giác mơ hồ.

Nghe xong lời giải thích của Nhược Tà, Lục Du Kỳ mới coi như đã tỉnh ngộ:

"Cũng có nghĩa là, ngươi vừa nói vũ lực trị của chúng ta tương đương với Khuy Tiên cảnh ba bốn phẩm, không phải là sau khi chúng ta tu luyện, bởi vì trong khoảng thời gian ngắn này, chúng ta vẫn luôn chỉ là đang hấp thu linh lực, đem nó chứa đựng ở đan điền trong cơ thể mình, chờ chúng ta tìm được công pháp phù hợp với mình và bắt đầu tu luyện sau, phẩm cấp bản thân mới có thể chân chính biểu lộ ra."

Nghe Lục Du Kỳ nói lưu loát một lát, Nhược Tà rất nghiêm túc vỗ tay.

"Hôm nay ngươi thật không tệ, tiểu Lục."

Nhược Tà vỗ vai Lục Du Kỳ cao hứng nói.

Khanh Yên ở một bên thì lại cười hì hì nói:

"Đích thực là không tệ, dù sao không có giống cái đồ ngốc vậy, không ngừng truy vấn vì sao."

Nhược Tà nghe vậy cười càng thoải mái:

"Đây không phải là lẽ đương nhiên sao, dù sao hôm nay tiểu Lục mang theo đầu óc rồi."

Vốn dĩ nghe Nhược Tà và Khanh Yên khen, Lục Du Kỳ còn có chút mừng rỡ.

Thế nhưng nghe đến cuối cùng lại nghiến răng nghiến lợi.

Phu thê hai người này cả ngày đều lấy việc bắt nạt hắn làm vui thú.

Cứ chờ xem, chờ hắn tìm được công pháp tu luyện phù hợp sau, khẳng định có thể rất nhanh đuổi kịp Nhược Tà, đến lúc đó...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hừ hừ, nắm đ.ấ.m cực kỳ cứng rắn là đạo lý!

Tuy nhiên nghĩ đến điều này, Lục Du Kỳ lại nghĩ tới một chuyện.

"Nhược Tà ngươi, vậy vũ lực trị của ngươi tương đương với chúng ta bây giờ là cảnh giới gì?"

Nhược Tà nghe vậy cười khổ một tiếng, thật đúng là không thể cười nhạo người khác, đây quả nhiên là báo ứng khó chịu.

Ngay cả một chút thời gian thông khí cũng không để lại cho hắn, bây giờ bắt đầu hỏi vấn đề xảo quyệt này sao.

"Ta cũng là Khuy Tiên cảnh cửu phẩm mà thôi, ngay cả Yên nhi cũng giống như vậy."

Lục Du Kỳ nghe vậy lần này càng thêm kinh ngạc.

Mãi một lúc sau mới chậm rãi khép miệng lại.

"Ngươi sao lại thấp như vậy!"

Lục Du Kỳ hỏi, đồng thời cũng là sự nghi hoặc trong lòng Tô Ngữ và Khương Kỳ.

Mặc dù Nhược Tà vì vết thương mà những năm qua vẫn luôn suy yếu thế nhưng cũng không nên lui đến mức này chứ?

Nhược Tà cười khổ một tiếng, y là người không muốn tu vi thấp như vậy nhất được không?

"Khụ khụ, bất kể thấp như thế nào, qua một thời gian nữa vạn nhất vết thương cũ của ta tái phát, nói không chừng ta muốn đi chầu Diêm Vương hoặc nói không chừng bị Hồng Nhạn phát hiện ta, lại lần nữa phái người đến đòi mạng ta, ta ngay cả mặt trời ngày mai cũng không nhìn thấy được."

Lời này của Nhược Tà nói không thể không nghiêm trọng.

Bất luận là hai loại kết quả nào, cũng không phải là điều mà Tô Ngữ mấy người muốn thấy.

Sắc mặt Tô Ngữ căng thẳng, cũng bất chấp chờ đợi thêm nữa, nói thẳng:

"Ta có biện pháp có thể giải quyết vết thương cũ của ngươi."

"Ngươi nói là thật?"

Khanh Yên hỏi câu này, người đã đến trước mặt Tô Ngữ.

Để lại Nhược Tà vẫn còn ngây người ở đó, Khanh Yên dường như càng thêm kích động.

"Tô Ngữ, tiểu Ngữ, ngươi nói là thật sao, vết thương cũ của tiểu Tà nhi hắn đã hơn trăm năm, gây ra tổn thương cho cơ thể quả thực không thể lường trước, dưới tình huống như thế, ngay cả phụ thân của Nhược Tà dự đoán cũng không dám bảo đảm, ngươi..."

Đó cũng không phải Khanh Yên hoài nghi Tô Ngữ.

Mấy năm tương giao này, khiến nàng rất rõ ràng Tô Ngữ là người như thế nào.

Chuyện trọng đại như vậy, Tô Ngữ không thể nào mang ra nói đùa.

Nhưng chính vì như vậy mới càng khiến nàng không dám tin.

Tô Ngữ cũng có thể hiểu được cảm giác của Khanh Yên lúc này, vẫn luôn lo lắng cho người yêu không biết có thể sống bao lâu, lại sắp đến lúc từ bỏ hy vọng, đột nhiên nắm được một cọng rơm cứu mạng.

Điều này dường như là thần âm mờ mịt từ cửu thiên kia khiến người ta nghe xong tinh thần chấn động, tâm thần vui mừng.

Dưới sự nhìn chằm chằm đầy căng thẳng của Khanh Yên và Nhược Tà, Tô Ngữ nghiêm túc gật đầu.

Đã nói ra khỏi miệng, nàng tự nhiên sẽ không lại giữ bí mật.

Trước đây nếu không phải sốt ruột đuổi theo Đan Phượng Linh và những người khác, vốn dĩ ở Đại Tần nên giải quyết chuyện này rồi.

Âm sai dương thác dưới vẫn để lỡ cho đến bây giờ.

Tuy nhiên cũng may cũng không chậm, bọn họ trước mắt vẫn còn thời gian.

Chỉ cần chữa trị tốt vết thương cũ của Nhược Tà, như vậy ở Huyền Linh đại lục an toàn của bọn họ ít nhiều cũng có một chút đảm bảo không phải sao?

--

Hết chương 605.