Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 606: MẠNG CỦA TA LÀ CỦA NGƯƠI



 

Lòng Nhược Tà dù kích động khôn xiết nhưng y vẫn cố giữ tâm tình ổn định, môi run rẩy hỏi:

"Ngươi có cách nào ư? Vết thương cũ của ta đã trăm năm rồi. Mấy năm nay ta cùng Yên nhi đã nghĩ đủ mọi cách nhưng chẳng có tác dụng gì. Ta sớm đã nhìn thấu sinh t.ử rồi, ngươi không cần an ủi ta đâu."

Nói đến cuối, Nhược Tà nở một nụ cười quái lạ. Nụ cười ấy dường như có chút thoải mái lại xen lẫn chút luyến tiếc.

Bảy tám trăm tuổi, ở Đại Tần có lẽ đã là tình cảnh rợn người khiến người ta cảm thấy kẻ này ắt hẳn là một lão yêu tinh. Thế nhưng ở Huyền Minh đại lục chỉ là chuyện thường tình.

Hơn nữa bất luận sống bao lâu, được sống vẫn hơn là c.h.ế.t một cách đàng hoàng.

Những lời này muôn đời vẫn là danh ngôn chí lý. Nhất là khi ở thế gian này vẫn còn ràng buộc, ai cũng chẳng dại mà tìm đến cái c.h.ế.t.

Cảnh đẹp thế gian này còn chưa thưởng thức trọn vẹn, cùng Yên nhi vẫn chưa có con, huynh đệ tâm đầu ý hợp vừa đến Huyền Minh đại lục, y còn chưa kịp tận tình làm chủ nhà.

Trong tình cảnh ấy Nhược Tà sao có thể muốn c.h.ế.t?

Nhưng để y sống sót lại khó khăn đến nhường nào, người khác có lẽ không biết nhưng y thì hiểu rõ hơn ai hết. Nếu có thể quay trở lại môn phái, với địa vị của phụ thân y, có lẽ có thể lấy được phần lớn tài nguyên trong tông môn để chữa thương, giúp y hồi phục. Nhưng muốn dùng sức mình để chữa khỏi vết thương của y, theo y thấy thực sự là không thể.

Dù trong lòng không tin nhưng Nhược Tà vẫn rất cảm động. Tô Ngữ nói ra những lời ấy chẳng phải là vì y sao? Có được người bạn như vậy, y c.h.ế.t cũng không tiếc.

Tô Ngữ và Khương Kỳ nhìn thấy thần sắc trên mặt Nhược Tà biến hóa, đại khái đoán được suy nghĩ trong lòng y.

Chính vì thế, Tô Ngữ mới cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Lời của nàng còn chưa nói hết, Nhược Tà này, có cần thiết phải vội vàng đi đến kết luận như vậy không?

Hơn nữa thế giới này, điều không thiếu nhất chính là đủ loại kỳ tích xảy ra.

Chẳng lẽ vì trước đây y chưa từng thấy kỳ tích mà giờ lại cảm thấy sẽ không có kỳ tích nào xảy ra sao?

Tô Ngữ nghĩ vậy thẳng thắn không đợi Nhược Tà nói gì thêm, trực tiếp kể ra phương pháp chữa trị cho Nhược Tà mà nàng đã thấy trong không gian sách cổ.

Nhược Tà ban đầu vẫn chưa tin, theo y thấy lời Tô Ngữ nói tuy có vài phần ý tứ, nhưng không chừng là do Tô Ngữ bịa đặt ra. Dù sao Tô Ngữ không phải người thường, điều đó y cũng biết.

Theo thời gian trôi qua, lời Tô Ngữ nói càng lúc càng tỉ mỉ, biểu tình trên mặt Nhược Tà từ thờ ơ chuyển sang kinh ngạc cuối cùng hóa thành khiếp sợ.

Thật không ngờ, vốn tưởng rằng sẽ cứ thế bỏ mình đạo tiêu biến mất không còn một mảnh ở thế gian này nhưng ai ngờ vào lúc này, Tô Ngữ vậy mà lại mang đến cho y tin tức như vậy.

Không chỉ Nhược Tà, ngay cả Khanh Yên đứng bên cạnh cũng đã kích động đến nói không nên lời.

Chờ Tô Ngữ dứt lời, Khanh Yên bước đến bên Tô Ngữ, dùng sức nắm c.h.ặ.t hai tay nàng, miệng kiên định vô cùng nói:

"Tô Ngữ, ta Khanh Yên ở đây lấy tính mạng thề, sau này mạng của ta là mạng của ngươi, chỉ cần ngươi cần cứ việc lấy đi. Ta biết ngươi chẳng thiếu thứ gì, tình cảnh của ta hiện giờ cũng đích xác không thể cho ngươi thứ gì thế nhưng chỉ cần ngươi muốn, chỉ cần ta có ta tuyệt đối sẽ không tiếc."

"Yên nhi..."

Nghe từng lời kiên định của Khanh Yên, lòng Nhược Tà trào dâng vô vàn cảm xúc, chỉ hô một tiếng Yên nhi lại chẳng biết mình còn có thể nói gì.

Yên nhi đối với y tình sâu nghĩa nặng, y vô cùng minh bạch điều đó.

Đây cũng là lý do vì sao Khanh Yên dùng tu vi của mình để kéo dài tính mạng cho y, mà y cũng chấp nhận.

Bởi vì y sợy sợ nếu mình c.h.ế.t, Khanh Yên cũng sẽ buông bỏ tính mạng của mình. Cho nên dù đau lòng khôn xiết, dù muôn vàn luyến tiếc, dù trong lòng đôi khi thực sự thống khổ không chịu nổi, thầm hận mình bất lực, Nhược Tà vẫn chọn cách kéo dài hơi tàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù thực lực thấp, thế nhưng ở Đại Tần cũng đã đủ để hai người họ sống cuộc đời tự tại. Hơn trăm năm này, nói là vui vẻ cũng thực sự vui vẻ, dù sao y và Yên nhi đều vẫn sống khỏe mạnh.

Thế nhưng cái sống thống khổ Nhược Tà cảm thấy, Khanh Yên lại không thể nào hiểu được.

Cho đến vừa rồi Nhược Tà nghe thấy những lời như vậy của Khanh Yên, lại trong khoảnh khắc bừng tỉnh. Y vẫn luôn cho rằng việc kéo dài hơi tàn khiến y rất đau khổ, dù sao phải tiêu hao tu vi và sinh lực của nữ nhân mình yêu, đổi lấy khả năng tiếp tục sống sót của mình, điều này thực sự là đa số nam nhân đều không muốn.

Điều y không ngờ tới là, Khanh Yên kỳ thực cũng thống khổ giống như y. Bây giờ nghĩ lại cũng phải thời thời khắc khắc đều phải lo lắng người mình yêu có hay không sẽ rời xa mình.

Nỗi lo lắng ấy kéo dài cả trăm năm, há là người bình thường có thể chấp nhận được?

Huống chi, Khanh Yên dù là người tu hành, nhưng dù sao cũng là một nữ nhân. Chỉ cần là nữ nhân, ai mà không mong mình được che chở?

Nghĩ thông suốt, Nhược Tà bước đến bên Khanh Yên, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng:

"Yên nhi, cảm ơn nàng. Trăm năm qua nhờ có nàng. Từ giờ trở đi nàng có thể an tâm. Bất kể cần phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực, trả giá bao nhiêu đại giới ta nhất định sẽ sống tốt. Không chỉ vậy, ta còn muốn tu luyện thật tốt, trong tương lai không xa ta nhất định sẽ đưa nàng trở về tông môn, những đối xử bất ngươing mà chúng ta đã phải chịu đựng ngày đó ta nhất định sẽ đòi lại từng chút một."

Khanh Yên nghe vậy, một viên tâm cuối cùng cũng buông xuống.

Những năm gần đây, nàng không chỉ lo lắng thân thể của Nhược Tà mà còn lo lắng tâm tư của y. Sợ nhất y cảm thấy liên lụy nàng, trong lòng nảy sinh ý niệm phải c.h.ế.t.

Thế nhưng vừa rồi nghe thấy lời bộc bạch bất ngờ của Nhược Tà, nàng cuối cùng cũng yên tâm.

Chỉ là…

"Chàng nói hươu nói vượn gì đó? Sao có thể nói chúng ta là tri kỷ, đã là tri kỷ, là bằng hữu, Tô Ngữ sao có thể để y phải trả giá đau đớn hay đại giới gì?"

"Ngươi nói có đúng không?"

Câu nói cuối cùng, rõ ràng là đang dò hỏi Tô Ngữ.

Tô Ngữ chỉ muốn lườm y một cái trắng mắt.

Vừa nãy rõ ràng không phải thái độ này mà?

Thế nhưng dù Nhược Tà có thái độ này, Tô Ngữ cũng không thực sự để tâm.

Nàng hiểu, Nhược Tà nói như vậy chỉ là muốn làm cho bầu không khí nhẹ nhõm hơn một chút, điều này, Tô Ngữ tuyệt đối không muốn phủ nhận.

Thế nhưng dù vậy Tô Ngữ cũng không thực sự nhẹ nhõm. Bởi vì không chỉ bị Khanh Yên đang lòng nóng như lửa đốt nhìn chằm chằm, mà bên kia mắt Nhược Tà cũng có quang mang chớp động.

Chuyện liên quan đến sinh t.ử của chính mình, thực sự có thể làm được vững như Thái Sơn, hẳn là không có mấy người phải không?

"Thôi được, việc này không nên chậm trễ, để tránh đêm dài lắm mộng, đêm nay chúng ta bắt đầu."

Khanh Yên nghe vậy thở phào một hơi, mặt tràn đầy vui sướng.

Mặc dù vừa mới tin lời Tô Ngữ thế nhưng nàng vẫn mong càng sớm càng tốt. Đạo lý đêm dài lắm mộng này nàng vẫn hiểu rõ.

Có thể sớm một chút chữa khỏi vết thương, nàng cũng có thể an tâm tu luyện.

--

Hết chương 606.