Nếu như nói khoảnh khắc trước đó Nhược Tà còn cảm thấy mình đang ở thiên đường, thì hiện tại, y chỉ cảm thấy mình đã tiến vào địa ngục vô biên.
Dù vậy, y vẫn ẩn nhẫn không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nếu không phải thấy thần sắc trên mặt y có chút biến hóa, Tô Ngữ gần như đã cho rằng phương pháp này không có tác dụng gì với y.
Đối với sự ẩn nhẫn của Nhược Tà, Tô Ngữ vừa bội phục vừa cảm thấy mừng cho y.
Dù sao tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu. Có thể chịu đựng những điều mà người thường không thể chịu đựng, mới có thể làm những điều mà người khác không thể làm.
Khanh Yên đứng một bên nhìn cảnh này biểu cảm trên mặt coi như trấn định, thế nhưng hai tay nắm c.h.ặ.t lại đã bại lộ suy nghĩ thật sự trong lòng nàng lúc này.
Dù chỉ là thoáng liếc mắt một cái, Tô Ngữ cũng có thể hiểu được nỗi giày vò trong lòng nàng lúc này. Nếu có thể e rằng nàng gần như muốn thay thế Nhược Tà chịu đựng khổ sở như vậy.
Theo thời gian từng giọt từng giọt trôi qua biểu cảm trên mặt Nhược Tà dần dần trầm tĩnh lại, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t cũng đã buông lỏng.
Lúc này Tô Ngữ lại lấy ra một ít d.ư.ợ.c thảo xanh mơn mởn ném vào thùng.
Theo d.ư.ợ.c tính của d.ư.ợ.c thảo hoàn toàn hòa tan vào Linh Tuyền rồi từ Linh Tuyền tiến vào cơ thể Nhược Tà, thân thể Nhược Tà lại lập tức căng cứng, biểu cảm trên mặt lại trở nên có chút vặn vẹo.
Thấy cảnh này, Khanh Yên vô thức bước hai bước về phía thùng, muốn làm gì đó tay cũng đã đưa lên không trung thế nhưng trước khi chạm vào thùng gỗ lại cứng rắn dừng lại.
Nàng không thể làm gì!
Bất kể Nhược Tà hiện tại chịu bao nhiêu khổ sở nàng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn. Không những không thể ngăn cản, mà còn phải để Tô Ngữ buông tay làm. Bởi vì chỉ có như vậy Nhược Tà mới có thể tốt.
Nhưng trong lòng Khanh Yên, lại nhịn không được dâng lên nỗi tức giận ngút trời. Đương nhiên nỗi tức giận này không nhằm vào Tô Ngữ, mà nhằm vào kẻ đã gây họa cho Nhược Tà là Hồng Nhạn.
Chờ Nhược Tà khỏe lại, bọn họ sẽ trở về tông môn trong thời gian ngắn nhất.
Mối thù ngày đó cuối cùng cũng phải báo.
Nỗi sỉ nhục trước đây cuối cùng cũng phải rửa sạch bằng m.á.u.
Thời gian trôi qua, đối với Nhược Tà mà nói gần như đã không còn cảm giác được nữa. Y hiện tại chỉ cảm thấy mỗi giây như một năm. Mỗi tấc cơ bắp mỗi khúc xương, thậm chí là mỗi tế bào trên thân y, đều không ngừng gào thét, gào thét vì thống khổ.
Không chỉ có y ngay cả Tô Ngữ và hai người đứng một bên nhìn, cũng cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm. Linh Tuyền trong thùng gỗ, theo thời gian trôi qua dần dần từ màu ngà trở nên trong suốt.
Chỉ là sự trong suốt này cũng không kéo dài được bao lâu, đã bị nhuộm đen bởi chất lỏng màu đen chảy ra từ cơ thể Nhược Tà. Trên thân Nhược Tà, mỗi tấc da mỗi lỗ chân lông đều đang không ngừng chảy ra một loại vật chất màu đen.
Chất lỏng màu đen này còn tỏa ra một mùi hôi nồng nặc.
Tô Ngữ và Khương Kỳ vốn đứng cạnh thùng gỗ vô thức lùi về phía sau mấy bước.
Còn Khanh Yên ngay từ đầu vẫn còn lo lắng cho Nhược Tà không muốn lùi lại.
Thế nhưng theo mùi thối càng lúc càng nồng nặc nàng cũng cuối cùng lùi về phía sau mấy bước.
"Tiểu Ngữ à, cái này sao lại hôi như vậy?"
Khi Khanh Yên hỏi ra câu này, ba người bọn họ đã lùi đến cửa hơn nữa mỗi người đều dùng một lớp vải dày che miệng mũi mình. Dù vậy vẫn cảm thấy hôi.
"Mấy thứ kia, hẳn là tạp chất và độc tố bên trong cơ thể hắn hiện tại đều đã bài ra."
Nghe Tô Ngữ nói vậy, Khanh Yên cũng yên lòng. Chỉ cần không phải chuyện xấu nàng yên tâm.
"Chúng ta hay là ra ngoài đi?"
Tô Ngữ nói muốn đẩy cửa ra ngoài. Trong căn phòng này thực sự là hôi không thể nào ở lại được.
Khanh Yên dù vẫn còn chút lo lắng thế nhưng trong phòng cũng chẳng có gì nguy hiểm. Điều nguy hiểm nhất cũng chính là mùi hôi khó chịu này.
Nhược Tà bây giờ còn có thể an tọa như Thái Sơn, đó là bởi vì toàn bộ tâm trí y đang tu luyện. Nếu như Nhược Tà bây giờ tỉnh táo e rằng sớm đã hôi đến mức ngồi không yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ mở cửa ba người nối đuôi nhau ra, Tô Ngữ lại tiện tay đóng cửa phòng lại. Đến ngoài cửa phòng mới phát hiện lúc này bầu trời đã nổi lên màu trắng bạc.
Tô Ngữ nhìn trời trong lòng hơi có chút kinh ngạc, không ngờ đã đến giờ này rồi.
Bọn họ ở trong phòng cũng không cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, thế nhưng vừa ra ngoài vậy mà đã đến lúc trời sắp sáng.
"Không biết y lúc nào mới có thể ra ngoài."
Khanh Yên nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t trước mắt, trong lòng vẫn lo lắng vô cùng.
Nào ngờ nàng vừa nói ra khỏi miệng, cánh cửa phòng vừa rồi còn đóng c.h.ặ.t vậy mà đột nhiên từ bên trong mở ra, sau đó Tô Ngữ ba người thấy một bóng người toàn thân đen kịt với tốc độ vượt qua người thường chạy vội ra.
"Thối, thối, thối c.h.ế.t đi được, vì sao lại thối như vậy."
Người ra chính là Nhược Tà, y không ngừng lẩm bẩm nhìn thấy Tô Ngữ ba người sau, mắt sáng bừng:
"Mau mau mau, trong phòng quả thực có thể thối c.h.ế.t người, mau nhìn xem là chuyện gì xảy ra."
Ai ngờ y vừa nói xong những lời này, đã thấy Tô Ngữ ba người đồng thời lùi về phía sau mấy bước hơn nữa còn vẻ mặt phòng bị nhìn y.
Đây là thế nào?
Nhược Tà chỉ cảm thấy khó hiểu. Có cần thiết phải tránh y như tránh rắn rết sao?
Thế nhưng khi y cúi đầu nhìn nhìn thân mình, y cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao Tô Ngữ và những người khác lại có phản ứng như vậy. Trên thân y ngoài một lớp dày đặc màu đen, lại không nhìn thấy gì khác.
Không chỉ có vậy còn có mùi hôi nồng nặc, không ngừng xộc vào mũi y. Nhược Tà cuối cùng cũng hiểu, vì sao y đã chạy ra vẫn như cũ cảm thấy không khí xung quanh hôi.
Thì ra không phải không khí hôi, mà là chính y thối kinh người.
"Này, đây là chuyện gì vậy?"
Nhược Tà lúc này thực sự cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng.
Không phải nói sẽ chữa thương cho y sao?
Y trước khi nhập định, rõ ràng là đang ngâm mình trong Linh Tuyền dù có đau khổ một chút, thế nhưng tuyệt đối còn tốt hơn tình huống hiện tại rất nhiều.
Chẳng lẽ Tô Ngữ ba người đang cố ý hành hạ y?
Thừa dịp y nhập định, đã thêm cái gì khác vào thùng phải không?
Không đợi Nhược Tà nghĩ ra nguyên do, hoặc là hỏi ra nghi vấn trong lòng, Khanh Yên đã mở miệng:
"Tiểu Tà nhi, ta cảm thấy chàng bây giờ điều khẩn cấp nhất là mau ch.óng đi tắm rửa."
Nhược Tà nghe nói trong khoảnh khắc bừng tỉnh, đúng rồi y sao lại ngốc như vậy. Bất kể là nguyên nhân gì y cũng nên đi tắm rửa sạch sẽ rồi nói sau.
Ba người nhìn Nhược Tà phi thân rời đi lúc này mới đồng thời thở phào nhẹ nhõm, đúng là hôi c.h.ế.t người.
"Trời cũng sắp sáng rồi, đi làm ít đồ ăn đi bận rộn cả đêm chắc cũng đói không nhẹ rồi."
Theo Tô Ngữ vừa nói như thế, Khanh Yên lại thực sự cảm thấy có chút đói bụng.
Tô Ngữ và Khanh Yên cùng đi vào phòng bếp, Khương Kỳ thì đi tìm Lục Du Kỳ.
Một đêm này bọn họ đều bận rộn, ba đứa nhỏ đều giao cho Lục Du Kỳ, không biết hắn hiện tại thế nào.
Chờ Khương Kỳ đẩy cửa phòng ra đi vào sau, lại phát hiện bên trong im ắng.
--
Hết chương 608.