"Đã thế ngươi cứ về nghỉ ngơi trước một chút."
Tô Ngữ đã nói thế, Khanh Yên hận không thể ôm lấy Nhược Tà, cõng y đi, để vơi bớt sự căng thẳng và mong chờ trong lòng. May mà nàng còn nhớ phải giữ thể diện cho Nhược Tà, nên ý nghĩ ấy chỉ chợt lóe lên trong đầu, chứ không thực sự hành động.
Chờ Khanh Yên dìu Nhược Tà đi, ba người Tô Ngữ mới không nhịn được mà bật cười. Đây đúng là "quan tâm quá hóa loạn". Nhược Tà dù đã bị thương trăm năm, nhưng hiện tại vẫn là Cửu phẩm Khuy Tiên cảnh, thực sự có cần phải dìu đi như thế không?
Tuy nhiên, Tô Ngữ cũng biết, nếu đổi lại là mình, có lẽ cũng sẽ hành động tương tự. Dù sao, người trước mắt này, là người còn quan trọng hơn cả tính mạng của mình.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, đã đến tối.
Sau bữa tối, Lục Du Kỳ nhận nhiệm vụ của mình - chăm sóc Kiều Kiều và những người khác. Tuy nói Kiều Kiều và mọi người hiện tại không giống trẻ con một hai tuổi, nhưng thân thể thực sự vẫn là trẻ nhỏ, không có ai trông nom, Tô Ngữ vẫn không yên lòng.
Còn Tô Ngữ và những người khác, thì đều tập trung trong một căn phòng kín. Trong phòng có một thùng gỗ lớn, trên mặt thùng, hơi nước bốc lên nghi ngút. Lúc này nếu có ai thò đầu vào nhìn, tuyệt đối có thể phát hiện, sở dĩ có nhiều hơi nước bốc lên như vậy, hoàn toàn là bởi vì, chất lỏng trong thùng vẫn đang sôi sùng sục.
Nhược Tà lúc này vừa vặn đi tới bên thùng. Vừa bước vào căn phòng này, y đã cảm thấy linh khí nồng đậm vô cùng, không khí tràn ngập linh khí gần như muốn hóa thành thực chất.
Thế nhưng khi y đi tới bên thùng, mới biết thế nào là sự nồng đậm chân chính. Chỉ hít nhẹ một hơi y đã cảm thấy toàn thân sảng khoái, dường như tu vi đã tiến thêm một tầng vậy. Cảm giác ấy khiến y không khỏi nở một nụ cười.
Thế nhưng nụ cười ấy lại cứng đờ ngay lập tức khi y cúi đầu nhìn xuống. Nguyên nhân không gì khác mà là y nhìn thấy dòng nước không ngừng cuồn cuộn trong thùng. Dòng nước ấy lại có màu ngà, tỏa ra hương khí vô tận cùng với linh lực.
Nhược Tà cúi đầu cẩn thận xem một lúc, miệng kinh hô:
"Đây là Linh Tuyền!"
Tô Ngữ gật đầu, đúng vậy.
Đến đây Nhược Tà mới thực sự có chút tin vào những lời Tô Ngữ nói về việc chữa khỏi cho y. Có thể một lúc lấy ra nhiều Linh Tuyền như vậy mà lại chẳng chớp mắt lấy một cái, chỉ riêng điểm này những thứ khác căn bản không cần phải nghi ngờ gì nữa.
Trong lúc Nhược Tà còn đang suy nghĩ miên man, Khương Kỳ đã ở bên cạnh y:
"Lăng làm gì, thời gian quý giá, mau cởi y phục nhảy vào đi chứ."
"Cởi quần áo?"
Nhược Tà kinh ngạc, Tô Ngữ vẫn còn ở đây y làm sao có thể cởi quần áo?
Ai ngờ y vừa mới nghĩ vậy, đã phát hiện trong phòng chỉ có y và Khương Kỳ:
"Hai người họ đâu?"
Câu hỏi này đương nhiên là dành cho Khanh Yên và Tô Ngữ.
Khương Kỳ dùng ánh mắt ra hiệu về phía cửa:
"Ngoài cửa. Đêm khuya sương nặng, nếu ngươi không muốn họ phải chịu khổ ngoài cửa, thì mau ch.óng cởi quần áo đi."
Nhược Tà nghe vậy vô cùng ái ngại, lời Khương Kỳ nói sao mà nghe không đúng vậy?
Thế nhưng liếc nhìn thùng gỗ không ngừng sôi sùng sục, Nhược Tà lập tức cảm thấy da đầu tê dại, cứ thế nhảy vào, y thực sự sẽ không bị nấu chín trực tiếp sao?
Nhìn Nhược Tà do dự, khóe miệng Khương Kỳ khẽ cong lên:
"Ngươi sẽ không, là sợ hãi chứ?"
Nhược Tà nghe lời, mặt già đỏ bừng nhưng trong nháy mắt lại khôi phục như thường, cứng cổ nói:
"Ta sao có thể sợ hãi, nhớ năm đó ta ở Huyền Minh đại lục này, núi đao biển lửa cũng đã xông qua được."
Khương Kỳ nhíu mày:
"Vậy thì kỳ lạ, chẳng lẽ một thùng Linh Tuyền này, trong lòng ngươi lại còn gian nan hơn cả những núi đao biển lửa đó sao?"
Nghe vậy Nhược Tà cuối cùng cũng biết cảm giác nhấc đá tự đập chân mình là gì.
Y hung hăng vỗ vào miệng mình, trong lòng thầm mắng:
"Để cho cái miệng thối này nói lung tung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù vậy y vẫn thẳng thắn nhanh nhẹn cởi y phục. Thực sự không muốn mất mặt trước Khương Kỳ, dù nói y vừa rồi do dự đã ném đi gần hết rồi.
Nhược Tà dù đã cởi sạch y phục nhưng cũng không trực tiếp nhảy vào, vẫn còn thăm dò một chút, đưa tay chạm vào Linh Tuyền bên trong.
Khoảnh khắc tay chạm vào Linh Tuyền, biểu cảm trên mặt Nhược Tà trở nên khó tả.
Khương Kỳ nhìn thấy y vẫn còn ngây người thẳng thắn một cước đá y vào.
Nhược Tà không phòng bị, bị Khương Kỳ từ phía sau đá một cước đầu cắm xuống trực tiếp rơi vào.
Trong khoảnh khắc rơi vào thùng, Nhược Tà vô thức vùng vẫy mấy cái, chờ đầu y cuối cùng ngoi lên mặt nước y mới thở phào một hơi dài.
"C.h.ế.t tiệt, Khương Kỳ ngươi muốn c.h.ế.t à!"
Nhược Tà thở hổn hển, lời nói ra lại càng gấp gáp.
Khương Kỳ đối với điều này không thèm để ý chút nào, thản nhiên nói:
"Ta thấy ngươi mới là muốn c.h.ế.t, có cơ hội trị liệu của mình, ngươi còn không vội vàng nhanh nhẹn nắm bắt ở đây lăng làm gì?"
Nhược Tà muốn nói ta là muốn từ từ.
Thế nhưng nói đến bên miệng lại nuốt trở vào, đã vào rồi còn có gì tốt để nói nữa?
Khương Kỳ lúc này cũng lớn tiếng gọi ra ngoài cửa:
"Được rồi, các ngươi vào đi."
Theo tiếng nói của hắn vừa dứt cửa lập tức bị đẩy ra, Khanh Yên đi vào trước, Tô Ngữ chậm rãi đi theo phía sau.
Đến khi hai người đi tới bên thùng gỗ, nhìn thấy tóc Nhược Tà ướt sũng dính vào đầu, không khỏi bật cười.
"Sao lại thành ra thế này?"
Khương Kỳ bất đắc dĩ nhún nhún vai:
"Hắn không dám vào, ta giúp một tay."
Nghe nói Tô Ngữ cười thầm, nhìn thế này đâu phải chỉ đơn thuần là "giúp một tay" đơn giản như vậy chứ?
Nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc:
"Thôi được, đã chuẩn bị xong vậy thì bắt đầu đi."
Nhược Tà cũng giữ vẻ mặt nghiêm túc:
"Bắt đầu đi."
Trời biết, y đang vui đùa giận mắng cùng Khương Kỳ thì thân thể phải chịu đựng thống khổ lớn đến nhường nào.
Thân ở trong Linh Tuyền linh khí cực kỳ nồng đậm, dù không vận chuyển công pháp thế nhưng vẫn có linh khí theo hơi thở của y, ào ào dũng mãnh vào trong cơ thể y.
Mà tình trạng thân thể y hiện tại là không thể chịu đựng được nhiều linh lực như vậy. Trong tình huống này, nỗi thống khổ mà y phải chịu đựng có thể tưởng tượng được, nó quả thực không khác gì sắp sửa bạo thể mà c.h.ế.t. Đừng thấy mặt y vẫn vân đạm phong khinh, kỳ thực trong lòng đã đang gào thét.
Và lúc này tay Tô Ngữ quang mang chợt lóe, chợt xuất hiện một vài thứ.
Những thứ này màu sắc không đồng nhất nhưng không một thứ nào, không mang theo sức sống bừng bừng và mùi t.h.u.ố.c nồng đậm.
Mà động tác tiếp theo của Tô Ngữ, là đem những thứ trên tay nàng, cuồn cuộn không ngừng ném vào thùng gỗ. Nhiệt độ của Linh Tuyền Thủy vốn đã được Tô Ngữ làm cho cực cao những d.ư.ợ.c liệu này sau khi tiến vào Linh Tuyền lập tức bị hòa tan, mà Khương Kỳ thì lại cảm giác được một luồng hơi thở sảng khoái vô cùng vọt vào trong cơ thể mình.
Giờ khắc này, y cảm thấy mình quả thực là người hạnh phúc nhất thế gian.
Nhưng tình huống như vậy cũng không kéo dài được bao lâu.
--
Hết chương 607.