"Chư vị huynh đệ cảm thấy thế nào?"
Mọi người nghe thấy câu hỏi của Hoàng Sơn, nhìn nhau liếc mắt một cái cuối cùng vẫn còn tâm không cam tình không nguyện gật gật đầu.
Thấy mọi người đã đồng ý, Hoàng Sơn cũng không làm lỡ thời gian thẳng thắn đi về phía Tô Ngữ.
Hắn cũng không muốn đêm dài lắm mộng, vẫn là nhanh ch.óng thu thập đồ đạc tốt nhất.
Mặc dù đã nói định rồi thế nhưng bất bắt được trong tay chính mình, vẫn chưa phải là của mình.
Tô Ngữ cũng không nói lời vô ích, từ trong không gian lấy ra năm trăm cân rau linh, vẫn như cũ dùng giỏ mới tinh đựng rồi đặt ở khoảng trống trước cửa Bốn Biển phòng.
Hoàng Sơn thấy vậy liền sáng mắt lên, phất tay một cái cho hạ nhân bên cạnh tiến lên cân, mình cũng đi lên phía trước nghiệm hóa, chẳng mấy chốc cũng đã cân và kiểm tra xong, năm trăm cân không hơn không kém.
Quay người đi về cạnh Tô Ngữ, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một túi vải giao cho Tô Ngữ,
"Khương phu nhân, nơi này là năm trăm hoàng tinh tiền, phiền kiểm lại một chút, nếu không có vấn đề gì ta liền đem rau linh thu lại."
Tô Ngữ nhận lấy túi vải, tượng trưng mở ra nhìn lướt qua, kỳ thực ngay khoảnh khắc tiếp nhận túi vải bằng ngón tay đó, nàng cũng đã dùng thần thức điều tra qua trong đó không hơn không kém vừa đúng năm trăm hoàng tinh tiền.
"Ừm, vừa vặn."
Nghe thấy Tô Ngữ nói vừa vặn, Hoàng Sơn lúc này không còn chần chừ nữa trực tiếp phất tay thu rau linh lúc này mới lộ ra một nụ cười.
Tô Ngữ nhìn nụ cười này của hắn ta, bên trong hơi có chút ý vị như trút được gánh nặng.
Xem ra hắn ta cũng sợ những người này hoặc Ngũ Suất đột nhiên nảy ra ý nghĩ gì, hiện tại đồ đã về tay mới coi như là thật sự yên tâm.
Tô Ngữ thu ánh mắt lại, nhìn về phía bảy người còn lại,
"Hoàng công t.ử muốn năm trăm cân, chỗ này của ta còn lại một nghìn năm trăm cân, không biết muốn phân chia thế nào mới tốt?"
Bảy người còn lại nhìn nhau, cuối cùng một công t.ử thanh tú bước ra nói,
"Vậy thế này nhé, chúng ta tổng cộng bảy người, mỗi người liền muốn hai trăm cân, một trăm cân còn lại này liền mượn hoa hiến phật, trả lại cho Hoàng huynh đi cũng miễn cho Hoàng huynh trở về chịu trách phạt. Như vậy trong lòng huynh đệ chúng ta cũng là không dễ chịu."
Nói xong người này còn hướng phía Hoàng Sơn cười cười.
Hoàng Sơn nhìn nụ cười trên mặt hắn, đành phải đáp lại bằng một nụ cười cảm kích nhưng trong lòng thì đã oán hận mắng lên.
Bọn người này quả nhiên không dễ lừa gạt, chẳng qua một lát cũng đã nghĩ đến vừa rồi mình đang nói dối.
Hiện đang nói cái gì mượn hoa hiến phật, đem một trăm cân còn lại kia cũng cho mình rõ ràng chính là khiến ánh mắt của Ngũ Suất đều đặt trên người mình, đây là đang khích bác mối quan hệ giữa mình và Ngũ Suất.
Tuy nói không lâu sau này, hắn trưởng thành lên cũng không cần phải sợ hãi Ngũ Suất, thế nhưng trước khi trưởng thành, hắn lại vô cùng có khả năng bị Ngũ Suất triệt để loại bỏ a!
Trong lòng thầm hận những người này thủ đoạn độc ác, đẩy hắn vào đường c.h.ế.t trên mặt vẫn phải cảm kích nói,
"Vậy đa tạ các vị huynh đệ, mặc dù vẫn không đủ thế nhưng sáu trăm cân này lấy về, chỉ sợ cũng có thể khiến ta bớt chịu vài chục roi. Đại ân đại đức của các vị huynh đệ, Hoàng Sơn ta trọn đời khó quên."
Nghe Hoàng Sơn lời nói nghĩ một đằng nói một nẻo này, Tô Ngữ chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười.
Đồng thời trong lòng cũng dâng lên cảm giác vô lực tràn đầy.
Chỉ là một Nghênh thành nhỏ bé như vậy những người này đã lục đục với nhau như thế. Sau này nếu như đi Nhật Viêm tông, không biết lại là một cảnh tượng gì?
Chính vì vậy khát khao kiếm tiền của Tô Ngữ mới càng thêm bức thiết.
Chỉ khi có đủ tinh tiền, mới có thể mua được công pháp thích hợp.
Đợi đến khi thực sự bắt đầu tu luyện, nàng còn cần phải bận tâm điều gì?
Bên này giao dịch xong xuôi, bên kia những người trong viện cũng hướng phía cửa bên này đi tới.
Xem ra hai nghìn cân rau linh trong viện kia đã bị tranh mua hết sạch.
Khi những người này rời đi, Lục Du Kỳ mạnh mẽ đóng cửa lớn Bốn Biển phòng lại.
"Thật mệt."
Trong miệng mặc dù nói mệt, thế nhưng Tô Ngữ rõ ràng nhìn thấy trên mặt hắn tràn đầy ý cười.
Không cần nghĩ cũng biết tên này đang suy nghĩ gì.
Mặc dù mệt thế nhưng hôm nay bán đi sáu ngàn cân rau linh, vậy đại biểu họ lại có sáu ngàn hoàng tinh tiền, cộng thêm lần trước đã sắp có một vạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Năm ngày sau, chúng ta liền bán một vạn đi."
Tô Ngữ đề nghị.
Khương Kỳ và mấy người khác đối với điều này cũng nhao nhao gật đầu.
Vào buổi tối Tô Ngữ rúc vào n.g.ự.c Khương Kỳ, bàn tay nhỏ trắng nõn mềm mại trượt qua trượt lại trên bàn tay to của Khương Kỳ.
"A Kỳ, chàng cảm thấy Ngũ Suất người đó liệu có thể kết giao không?"
Khương Kỳ nghe vậy nhẹ nhàng sờ eo Tô Ngữ, trong miệng cười nói,
"Nàng lại còn dò xét ta."
Tô Ngữ nghe vậy chỉ khanh khách cười cũng không nói lời nào.
Chỉ nghe Khương Kỳ tiếp tục nói,
"Ngũ Suất có đáng kết giao hay không cũng không quan trọng, quan trọng là Ngũ Nghị Hào người này thế nào. Mặc dù biểu hiện ra Ngũ Suất và Ngũ Nghị Hào không thân thiết nhưng từ lần trước xem ra, Ngũ Suất rất kính trọng phụ thân hắn, cho nên nhân phẩm của Ngũ Nghị Hào mới là quan trọng nhất."
Tô Ngữ nghe vậy khóe miệng càng lớn hơn, quả nhiên giống như nàng nghĩ.
Nhưng họ cũng chỉ gặp Ngũ Nghị Hào một lần, có Ngũ Suất có thể chạy việc, khả năng Ngũ Nghị Hào lại đến thật sự quá nhỏ. Muốn tiếp xúc với Ngũ Nghị Hào chỉ có thể tiếp tục chờ đợi thời cơ.
Bỗng nhiên Tô Ngữ lại nghĩ tới chuyện ban ngày.
"Vậy ngươi cảm thấy, những người này tại sao muốn điên cuồng tranh mua rau linh? Chẳng lẽ thật sự là vì ăn ngon?"
Không cần Khương Kỳ trả lời, Tô Ngữ cũng biết điều này là không thể nào.
Người tu luyện chú trọng ham muốn ăn uống thật sự không nhiều.
Cho dù họ đều thích ăn thế nhưng cũng không có khả năng dùng tinh tiền khó khăn lắm mới có được để ăn hoặc là toàn bộ lấy ra để ăn.
Họ như vậy khẳng định có nguyên nhân khác.
Tô Ngữ bên này đang nghĩ, lại nghe Khương Kỳ cười nói,
"Nàng vậy cũng là là một lá che mắt rồi."
Tô Ngữ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Khương Kỳ lời này nói thế nào??
"Nàng đã quên, những rau linh này là từ đâu mà ra sao?"
"Ta tự nhiên không có quên."
"Vậy nàng đã quên công hiệu của linh tuyền này sao?"
Nghe thấy Khương Kỳ hỏi như vậy, Tô Ngữ mới bừng tỉnh.
Công hiệu của linh tuyền là gì, đương nhiên là tẩy rửa kinh mạch phạt tủy.
Nói như vậy rau linh mọc ra sau khi được tưới bằng linh tuyền, không chỉ có linh lực vị ngon mà quan trọng hơn là, nó còn có tác dụng tẩy rửa kinh mạch phạt tủy?
Nếu vậy họ thực sự còn muốn tiếp tục bán rau linh sao?
Sẽ không rước lấy chuyện gì sao?
Nhìn Tô Ngữ trên mặt vẻ thận trọng, Khương Kỳ an ủi,
"Nàng cũng không cần suy nghĩ nhiều, những rau linh này mặc dù thật sự có công hiệu tẩy rửa kinh mạch phạt tủy, thế nhưng một cân hai cân, thật sự là một nghìn cân hai nghìn cân, đều không nhất định có thể tạo được bao nhiêu tác dụng. Điểm này, chỉ nhìn đơn thuần việc Ngũ Suất mua nhiều rau linh như vậy là có thể biết."
Tô Ngữ nghe vậy gật đầu, đúng vậy.
Linh nước suối để tưới rau linh đều đã được pha loãng trong suối nước.
"Hơn nữa tác dụng của rau linh này càng lớn, sự bảo hộ của chúng ta cũng lại càng lớn."
Khương Kỳ đột nhiên lại nói.
Tô Ngữ cúi đầu suy tư một hồi cũng hiểu ý của Khương Kỳ.
--
Hết chương 630.