Rau linh càng có công hiệu thần kỳ, mà bản thân bọn họ lại tỏ ra yếu ớt thì càng khiến người đời tin rằng sau lưng họ ắt có cao nhân chống đỡ.
Chính vì lẽ đó chẳng mấy ai dám đến gây sự.
Dĩ nhiên cũng không thể chắc chắn rằng tất cả mọi người đều sẽ biết điều như vậy.
Vẫn có những kẻ thật sự không biết sợ c.h.ế.t là gì.
Nhưng hạng người như thế chung quy cũng là số ít không cần phải quá bận tâm.
Thời gian thấm thoắt ngày tháng tựa thoi đưa.
Thoắt cái họ đã ở cổng Nghênh thành này được một tháng trời.
Từ lúc mới bắt đầu năm ngày bán rau linh một lần, mỗi bận chỉ bán được vài nghìn cân, dần dần rút xuống bốn ngày một lần bán ra trên nghìn cân.
Về sau nữa cứ ba ngày lại mở bán, mỗi lần bán được mấy vạn cân.
Cho tới hiện tại cách một ngày lại bán, phiên chợ nào cũng tấp nập người qua kẻ lại lượng tiêu thụ mỗi ngày đều vượt mốc mười vạn cân.
Cả Nghênh thành rộng lớn, cũng nhờ có gánh rau linh của họ mà trở thành nơi phồn hoa bậc nhất trong các thành trì lân cận.
Nguyên do cũng thật đơn giản.
Ban đầu chỉ có người dân Nghênh thành đến mua rau linh. Nhưng dần dần tin tức lan đến các thành trì xung quanh, có những kẻ tò mò bèn tìm đường chạy tới mua một ít mang về. Sau khi dùng thử mới phát hiện, lời đồn chẳng những không khoa trương mà có khi còn chưa nói hết được sự thật.
Tin lành đồn xa, một truyền mười mười truyền trăm, chẳng mấy chốc giới quyền thế giàu có ở các thành trì xung quanh lũ lượt kéo đến Nghênh thành để mua rau linh.
Đến khi Tô Ngữ và mọi người đổi thành hai ngày bán một lần, có người cảm thấy việc đi đi về về quá tốn thời gian nên đã quyết định ở lại Nghênh thành luôn.
Thế nhưng khách điếm ở Nghênh thành cũng chỉ có bấy nhiêu.
Quan trọng hơn là những kẻ quyền quý lắm tiền đó đâu phải ai cũng muốn ở trọ trong khách điếm.
Thế là có người bắt đầu mua nhà cửa phủ đệ.
Mua nhà cửa dĩ nhiên phải tu sửa, trang hoàng, việc này khiến cho đám thợ thầy trong một thời gian ngắn kiếm được một mẻ lớn.
Tu sửa xong lại phải mua sắm đồ đạc trang trí, lại có một nhóm người khác nhờ vậy mà phất lên.
Dọn vào ở rồi tất phải có người hầu kẻ hạ để trông nom, quét tước thế là lại có thêm một nhóm người nữa tìm được công ăn việc làm.
Cứ như vậy Nghênh thành không muốn phát triển cũng khó.
Tô Ngữ và mấy người bằng hữu cả ngày ở ngoài thành, nên đối với những chuyện này đương nhiên không hay biết.
Tất cả những điều này đều là nghe được từ miệng Hoàng Sơn.
Phải công nhận một điều, kể từ lần mua sáu trăm cân rau linh đó hễ đến ngày bán là y như rằng Hoàng Sơn có mặt.
Khi số lượng rau linh mà nhóm Tô Ngữ chuẩn bị ngày một nhiều hơn hắn ta mua cũng ngày một nhiều hơn.
Đôi khi Tô Ngữ cũng tự hỏi, nhiều tiền bạc như vậy hắn ta lấy từ đâu ra.
Ở đây càng lâu họ càng hiểu biết nhiều hơn. Hoàng gia nhà Hoàng Sơn tuy được xem là giàu có, nhưng lần nào cũng chi ra số tiền lớn để mua hàng trăm nghìn cân rau linh tính ra cũng là một khoản chi tiêu khổng lồ.
Xem ra Hoàng gia còn giàu có hơn lời đồn đại nhiều!
Người có suy nghĩ giống Tô Ngữ không phải là ít, trong đó kẻ quan tâm đến chuyện này nhất, không ai khác chính là Ngũ Suất.
Hoàng Sơn có thể nói là lớn lên bên cạnh Ngũ Suất, bao nhiêu năm qua Ngũ Suất tự cho rằng mình đã hiểu Hoàng Sơn và Hoàng gia rõ như lòng bàn tay.
Thế nhưng qua một tháng âm thầm quan sát, Ngũ Suất mới nhận ra mình chẳng biết gì về Hoàng gia cả.
Ít nhất hắn không tài nào biết được vì sao Hoàng gia có thể xuất ra nhiều kim tiền đến thế.
Ngay cả Hoàng Sơn, mỗi lần gặp hắn cũng không còn khúm núm vâng lời như trước nữa.
Trước đây mỗi khi nói chuyện với hắn, Hoàng Sơn phần lớn đều khom lưng, dù độ cong không lớn nhưng đó là một loại thái độ một thái độ xem hắn là chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng gần đây hắn lại phát hiện, Hoàng Sơn mỗi lần gặp hắn không chỉ ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng mà trong ánh mắt còn có vài phần ngạo khí.
Rốt cuộc là ai đã cho Hoàng Sơn cái gan đó khiến hắn ta dám có thái độ như vậy khi đối mặt với mình?
Ngũ Suất càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Cảm giác này, tựa như con ch.ó mình vẫn nuôi bên thân, đột nhiên có ngày lại đứng thẳng lên muốn cùng chủ nhân ngồi ngang hàng ngang vế.
Chuyện này nếu rơi vào người khác, họ phản ứng ra sao Ngũ Suất không quan tâm.
Nhưng rơi vào người hắn bảo hắn từ nay chấp nhận chuyện đó thì tuyệt đối không thể nào.
Hôm nay lại là một ngày bán rau linh.
Bốn Biển phòng cũng đã sớm được dời đi nơi khác.
Trước kia khi còn ở cổng thành, Bốn Biển phòng chỉ là một gian tứ hợp viện, sân trong cũng chỉ rộng vài trăm thước vuông.
Nhưng bây giờ đã được Nhược Tà dời đến bên bờ sông, nơi có một khoảng đất trống mênh m.ô.n.g, Bốn Biển phòng đã trở thành một đại viện rộng vài mẫu.
Có điều cách bài trí vẫn không giống như hồi còn ở Thịnh kinh.
Bước qua cổng lớn của Bốn Biển phòng, trước mặt là một sân rộng. Ở cuối sân có một cánh cửa nữa đi vào trong mới là nơi ở của nhóm Tô Ngữ.
Đây là cách phân chia tiền viện và hậu viện, để tránh có người xông vào bên trong.
Sân viện tuy rộng nhưng cũng không còn cảnh tượng những sọt tre bày la liệt khắp sân để mọi người tự do lựa chọn như trước nữa.
Bởi vì người đến ngày một đông, nếu ai cũng tự mình chọn lựa thì nhóm Tô Ngữ dù có ba đầu sáu tay cũng lo không xuể.
Vì vậy Tô Ngữ đã nghĩ ra một cách.
Chỉ thấy trong sân, đối diện với cổng lớn là một con đường lát đá xanh rộng năm thước hai bên đường đặt những hàng ghế dài.
Ngay khi vừa bước vào cổng, có một chiếc bàn được đặt sẵn. Mỗi người đến mua rau linh đều sẽ lại đó nhận một thẻ bài có khắc số sau đó có thể ngồi vào hàng ghế hai bên đường, đợi nhóm Tô Ngữ xướng số. Gọi tới số của ai người đó sẽ được vào mua.
Nhóm Tô Ngữ ngồi ở cuối sân, ngay trước cửa vào nội viện.
Nơi đó có một ngôi đại lương đình, lương đình tựa về bên phải còn bên trái là một khoảng đất trống rộng lớn, chừng vài trăm bình phương.
Đây là nơi dùng để bày rau linh khi giao dịch.
Trong lương đình có một bàn đá hình tròn, xung quanh là sáu chiếc ghế đá.
Năm người nhóm Tô Ngữ ngồi trên ghế đá, chiếc ghế còn lại dĩ nhiên là dành cho khách đến mua hàng.
Khi Ngũ Suất bước vào sân, hắn thấy trong viện đã có không ít người.
Tuy đông người nhưng lại không hề hỗn loạn, càng không có kẻ nào dám ác ý gây rối.
Tiện tay cầm một thẻ bài trên bàn, Ngũ Suất đi thẳng về phía lương đình.
Mọi người đối với hành động này của hắn đã quen nên không thấy lạ. Ngũ Suất tuy đi về phía lương đình nhưng hắn cũng không chen hàng, chỉ đặt một chiếc ghế đẩu của mình mang theo, ngồi bên cạnh trò chuyện với nhóm Tô Ngữ, chờ đến khi gọi tới số của mình mới mua hàng.
Chỉ cần không chen ngang, hắn muốn ngồi ở đâu, đương nhiên là quyền của hắn.
Hơn nữa với thân phận và địa vị của Ngũ Suất, hắn không chen ngang đã là quá nể mặt rồi.
Nếu yêu cầu hắn cũng phải ngồi nghiêm chỉnh một bên chờ đợi như bao người khác, thì thật sự là chuyện không tưởng.
Ngũ Suất vừa ngồi xuống, ngẩng đầu lên liền thấy Hoàng Sơn đang đi tới.
Hoàng Sơn lần nào cũng đến từ rất sớm, mua cho xong sớm rồi về không hề chậm trễ chút nào.
Tính đến hôm nay đã năm sáu phiên chợ hắn không còn thấy mặt Hoàng Sơn nữa.
--
Hết chương 631.