Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 642: THỊNH VŨ ĐẤU GIÁ HỘI



 

Tiễn Ngũ Suất đi rồi, Lục Du Kỳ liền quay sang Nhược Tà hỏi dồn dập như b.ắ.n liên thanh.

Nào là Thịnh Vũ Đấu Giá Hội là cái gì, tại sao trước đây Nhược Tà chưa từng nhắc tới,…

Mãi mới đợi được Lục Du Kỳ trút hết những thắc mắc trong lòng, Nhược Tà mới có thời gian xoa xoa lỗ tai của mình.

"Ta làm sao biết ở đây cũng có chi nhánh của họ. Vả lại trên Huyền Minh đại lục này, các thế lực kỳ lạ nhiều không kể xiết, ta cũng không thể biết hết được càng không thể chuyện gì cũng kể trước cho các ngươi."

Tô Ngữ và Khương Kỳ nghe vậyđều gật đầu.

Lời này nói cũng không sai.

Có rất nhiều chuyện chỉ khi gặp phải rồi người ta mới nghĩ đến việc tìm hiểu.

Khi chưa liên quan đến bản thân, dù người khác có nói thì cũng chưa chắc đã để tâm mà nghe.

Không nghĩ nhiều thêm nữa, Tô Ngữ thúc giục:

"Chuyện này không thể chậm trễ, vậy ngươi cứ nói những gì mình biết đi."

Nhược Tà cũng biết tầm quan trọng của sự việc nên không còn trì hoãn trực tiếp kể ra những điều mình biết.

"Đấu Giá Hội, nghe tên là đủ hiểu chính là nơi để bán đấu giá các vật phẩm. Dĩ nhiên những thứ họ bán đấu giá đều không tầm thường và cái giá ngươi phải trả để có được chúng cũng không hề tầm thường."

"Theo như ta biết, Thịnh Vũ Đấu Giá Hội ở Đông Linh vực được xem là đấu giá hội lớn nhất. Bất cứ thứ gì ngươi muốn đều có thể tìm thấy ở đây. Chỉ có thứ ngươi không nghĩ tới chứ không có thứ ngươi không tìm thấy."

"Người đứng đầu Thịnh Vũ Đấu Giá Hội mang họ Thịnh tên là gì thì người ngoài không ai biết, chỉ biết người của Thịnh Vũ Đấu Giá Hội đều gọi ông ta là Thịnh lão bản."

"Nghe nói tu vi của vị Thịnh lão bản này đã đến Địa Linh cảnh, cụ thể là cấp bậc nào thì không ai rõ, tóm lại là một nhân vật vô cùng lợi hại."

Nghe Nhược Tà giải thích một hồi, mấy người Tô Ngữ cuối cùng cũng có một cái nhìn đại khái về Thịnh Vũ Đấu Giá Hội này.

Nếu thực lực của Thịnh Vũ Đấu Giá Hội mạnh như vậy, vậy thì việc họ muốn tìm vài bộ công pháp phù hợp chắc cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Chỉ là số hoàng tinh thạch trong tay bọn họ liệu có đủ để mua ba bộ công pháp hay không?

--

Mười ngày thoáng chốc đã trôi qua.

Sáng sớm hôm nay, Ngũ Suất đã xuất hiện ở cổng lớn của Bốn Biển phòng .

Nhược Tà cảm nhận được có người đang gõ cửa dữ dội nên mới đi ra xem, kết quả vừa ra tới đã thấy Ngũ Suất ăn mặc bảnh bao đứng ở cửa không khỏi liếc mắt một cái:

"Ngươi nổi điên gì thế, sáng sớm tinh mơ đã đứng ngoài gõ cửa, đầu óc có bệnh không vậy?"

Miệng thì nói vậy nhưng Nhược Tà cũng mặc kệ hắn, xoay người đi vào trong viện.

Ngũ Suất lẽo đẽo theo sau Nhược Tà, miệng không quên lẩm bẩm:

"Ta phát hiện, các người gần đây càng ngày càng không coi bản công t.ử ra gì. Ít nhiều gì trước đây còn khách khí gọi một tiếng Ngũ công t.ử, bây giờ thì hay rồi mắng thẳng ta là đồ thần kinh. Ngươi có tin không, nếu còn dám như vậy ta sẽ cho người bắt hết các ngươi lại, để các ngươi không còn rau mà bán."

Nhược Tà nghe vậy liền dừng bước nhanh ch.óng xoay người, vỗ vỗ n.g.ự.c nói:

"Ui, nghe huynh nói ta sợ quá đi mất."

Nhược Tà nói xong đột nhiên phá lên cười ha hả:

"Hay là huynh bắt bọn ta lại ngay bây giờ đi, huynh tưởng lão t.ử này thích bán rau lắm chắc? Mau lên, đến đây lão t.ử sau này không cần phải bán rau nữa rồi, nghĩ tới thôi đã thấy sướng…ha ha ha ha ha!"

Nhìn bộ dạng điên cuồng của Nhược Tà, Ngũ Suất kinh hãi lùi lại hai bước:

"Ngươi... thần kinh thật à?"

Nhược Tà gật đầu:

"Huynh nói đúng rồi, ta chính là thần kinh, bán rau đến phát điên rồi đây."

"Đồ điên!"

Ngũ Suất mắng thầm trong miệng, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi:

"Sáng sớm đã gặp phải kẻ điên, đúng là xui xẻo."

Mấy người Tô Ngữ còn chưa ra đến tiền viện đã nghe thấy cuộc đối thoại của Nhược Tà và Ngũ Suất, ai nấy đều bật cười.

Không chỉ riêng Nhược Tà mà mỗi người bọn họ trong khoảng thời gian này đều không ngừng trồng trọt, thu hoạch, bận rộn không ngơi nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Huống hồ tốc độ thời gian trong không gian và bên ngoài lại không giống nhau.

Cho nên bọn họ không chỉ đơn thuần là trồng trọt trong một tháng mà thôi.

Nghĩ như vậy, không chỉ Nhược Tà mà đổi lại là ai cũng sẽ phát phiền.

Cũng may những ngày tháng như vậy sẽ không cần phải kéo dài bao lâu nữa.

Hoặc có thể nói chỉ cần hôm nay đấu giá được công pháp phù hợp, sau này bọn họ sẽ không bán rau linh nữa.

Dĩ nhiên không thể nói chắc như đinh đóng cột nhưng ít nhất cũng sẽ có một khoảng thời gian không bán.

Huyền Minh đại lục rộng lớn vô biên như vậy, nếu họ cứ mãi quanh quẩn ở cái thành Nghênh nhỏ bé này để bán rau thì quả thực là lãng phí sinh mệnh.

--

Đùa giỡn đủ rồi, Tô Ngữ mới kỳ quái nhìn về phía Ngũ Suất:

"Buổi đấu giá không phải là vào buổi tối sao? Huynh đến sớm như vậy làm gì?"

Ngũ Suất nghe vậy liền làm ra vẻ mặt đau đớn tột cùng:

"Hóa ra các người không chào đón ta à? Ta đau lòng quá đi mất, không được ta phải đi đây."

Ngũ Suất nói rồi định xoay người bỏ đi.

Nào ngờ hắn còn chưa kịp quay đi đã nghe Lục Du Kỳ cười nói:

"Đi thong thả, không tiễn."

Đối với việc đám người Tô Ngữ hoàn toàn không hành động theo lẽ thường, Ngũ Suất tỏ vẻ đau buồn sâu sắc.

Thế nhưng hắn sẽ cứ thế mà chịu thua sao?

Đó là chuyện không thể nào.

"Chà, đã vậy thì các vị mau tìm người khác dẫn vào Thịnh Vũ Đấu Giá Hội đi vậy."

Ngũ Suất nói xong dứt khoát xoay người.

Chỉ là đám người Tô Ngữ không nhìn thấy trên gương mặt Ngũ Suất lúc này là nụ cười đắc ý vì gian kế đã thành.

Mấy người Tô Ngữ nghe lời này của Ngũ Suất thì quả thực hoảng hốt, nhất là Lục Du Kỳ, gần như là bay tới kéo Ngũ Suất lại, căng thẳng hỏi:

"Lời huynh vừa nói là có ý gì?"

Ngũ Suất nhún vai:

"Còn có thể có ý gì nữa, các người tưởng buổi đấu giá lớn một năm một lần của Thịnh Vũ Đấu Giá Hội này là ai cũng có thể vào được sao? Đã không chào đón ta ở đây vậy thì các vị cứ mau tìm người khác dẫn vào đi. Chỉ là muốn dẫn nhiều người như các vị cùng vào, cấp bậc như Hoàng Sơn chắc chắn không đủ, ít nhất cũng phải cỡ như Lạc Mỹ Quân mới được."

Nói câu cuối cùng Ngũ Suất đã quay người lại, hứng thú nhìn Khương Kỳ.

Vốn dĩ hắn muốn xem phản ứng của Khương Kỳ và Tô Ngữ khi nghe những lời này, nào ngờ biểu cảm trên mặt hai người lại không hề thay đổi dường như Lạc Mỹ Quân chẳng có chút quan hệ gì với họ.

Trên thực tế Tô Ngữ và Khương Kỳ đúng là nghĩ như vậy.

Lạc Mỹ Quân này quả thực chính là một phiên bản khác của Tư Đồ Nguyệt.

Nhớ năm đó Tư Đồ Nguyệt chẳng phải cũng vì bị sắc đẹp của Khương Kỳ mê hoặc mà làm ra một loạt chuyện ngu xuẩn đó sao?

Chỉ có điều nhờ có Tư Đồ Nguyệt, Tô Ngữ mới biết được một vài chuyện về phụ mẫu mình.

Bây giờ gặp được Lạc Mỹ Quân này, liệu có thể cũng mang đến cho nàng một ít tin tức về phụ mẫu hay không?

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Tô Ngữ liền lập tức thất thần.

Nếu thật sự là như vậy, vậy thì Lạc gia này quả thực phải suy tính kỹ lưỡng một phen.

Nhưng ngay sau đó Tô Ngữ lại tự giễu cười một tiếng, trí tưởng tượng của mình cũng thật phong phú, chỉ dựa vào một điểm tương đồng mà đã nghĩ ra nhiều chuyện như vậy.

"Thế nào, có cần ta giúp các vị đến Lạc phủ truyền một lời không?"

Giọng nói của Ngũ Suất đầy vẻ trêu chọc, xem ra, hắn đang chờ mấy người Tô Ngữ phải cúi đầu nhờ vả đây.

--

Hết chương 642.