Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 643: VỊ THÚC THÚC NÀY CÓ PHẢI HƠI NGỐC KHÔNG?



 

Chỉ tiếc mộng tưởng thì đẹp đẽ mà hiện thực lại phũ phàng.

Tô Ngữ mỉm cười:

"Tuy có chút hiểu lầm với Lạc phủ nhưng cũng chỉ là va chạm nhỏ, tin rằng người của Lạc gia sẽ không để trong lòng đâu."

Ngũ Suất hừ lạnh một tiếng:

"Vậy thì ngươi cứ đi thử xem."

Nào ngờ Tô Ngữ lại tỏ ra như không thấy vẻ mặt của hắn, không nghe thấy lời hắn nói tiếp tục cất lời:

"Chỉ cần ta mang hai viên linh thạch đến, đoán chừng mọi chuyện đều sẽ được giải quyết, phải không Ngũ công t.ử?"

Nhìn nụ cười ngây thơ vô hại trên gương mặt Tô Ngữ, Ngũ Suất quả thực là dở khóc dở cười.

Hắn còn có thể nói gì được nữa?

"Xin hãy dùng linh thạch đè c.h.ế.t ta đi, tại hạ nguyện vì các vị mà vào sinh ra t.ử."

Ngũ Suất gần như muốn quỳ lạy trước mấy người Tô Ngữ.

Rõ ràng là bọn họ có việc cần nhờ vả hắn, sao bây giờ lại thành ra hắn phải đi cầu cạnh ngược lại bọn họ?

Chẳng lẽ bản thân mình có sở thích bị hành hạ mà trước giờ không hề hay biết?

Nghĩ đến đây Ngũ Suất càng cảm thấy khóc không ra nước mắt.

Trò đời này còn có thể vui vẻ được nữa không?

Tô Ngữ vốn dĩ cũng chỉ nói đùa, thấy bộ dạng làm trò của Ngũ Suất nàng cũng không tiếp tục dây dưa về chủ đề này nữa.

Mặc dù biện pháp vừa nói hoàn toàn khả thi nhưng thực sự không cần thiết.

Ngoài Ngũ Suất ra, cho dù họ có thể tìm được người khác dẫn vào e rằng cũng sẽ gặp không ít phiền phức.

"Huynh đã dùng điểm tâm chưa?"

Tô Ngữ hỏi.

"Chưa nữa."

Ngũ Suất đáp mặt mày ủ dột.

Sáng sớm tinh mơ hắn đã bị phụ thân lôi từ trên giường dậy, sau đó đá thẳng ra khỏi nhà để đến chỗ của Tô Ngữ.

Kết quả là không nhận được một lời cảm ơn thì chớ lại còn bị họ chèn ép một trận.

Hắn thực sự cảm thấy mình đúng là đi tìm ngược đãi mà.

Nhìn vẻ mặt có chút bi phẫn của Ngũ Suất, Tô Ngữ nói:

"Nếu đã vậy, hãy vào dùng bữa cùng chúng ta đi."

Nghe lời Tô Ngữ, Ngũ Suất lập tức phấn chấn hẳn lên.

Bao nhiêu đau lòng, bao nhiêu khổ sở tất cả đều bị vứt sang một bên.

Thể diện tuy đáng quý nhưng mỹ thực còn cao hơn.

Lần trước tình cờ được ăn ké một bữa ở đây, dù đã qua một thời gian dài nhưng Ngũ Suất vẫn nhớ mãi không quên.

Trong lòng hắn cũng lấy làm kỳ lạ, đám người Tô Ngữ cũng chỉ ăn những loại rau linh đó nhưng tại sao qua tay Tô Ngữ chế biến, hương vị lại khác biệt đến vậy.

Nghĩ không ra Ngũ Suất dứt khoát không nghĩ nữa.

Có thời gian đó chi bằng nghiên cứu xem làm thế nào để được ăn ké thêm một bữa nữa.

Chỉ tiếc trong khoảng thời gian sau đó, hắn vẫn không tìm được cơ hội.

Ai ngờ hôm nay lại nghe Tô Ngữ chủ động mời hắn vào dùng bữa, điều này sao có thể không khiến Ngũ Suất cảm thấy phấn khích cho được?

--

Theo chân mấy người Tô Ngữ vào hậu viện, khung cảnh vẫn nên thơ như tranh vẽ.

Dù đã từng thấy Ngũ Suất vẫn nhìn đến ngẩn ngơ.

Đây không giống với vẻ đẹp tự nhiên, Bốn biển phòng này dù sao cũng là một món pháp khí. Một pháp khí có thể tùy ý biến hóa hình dạng lại còn có mỹ cảnh như vậy, chắc chắn không phải là vật tầm thường.

Khi cùng mấy người Tô Ngữ đi về phía phòng khách, Ngũ Suất bỗng nghe thấy tiếng cười của trẻ con.

Nhưng mà sao lại có trẻ con ở đây được?

Giữa lúc Ngũ Suất còn đang cảm thấy kỳ quái, hắn đột nhiên bừng tỉnh.

Khương Kỳ vẫn luôn nói mình có con, ngay cả lần này muốn mua công pháp cũng nói là mua cho con trai mình.

Bởi vì hơn một tháng qua không hề thấy bóng dáng ba đứa trẻ, hắn còn tưởng rằng Khương Kỳ chỉ đang kiếm cớ.

Nào ngờ bây giờ lại thực sự nghe thấy tiếng cười của trẻ con.

Chẳng lẽ nào để dẹp tan nghi ngờ của hắn, Khương Kỳ đã cố ý tìm mấy đứa trẻ từ đâu đó về?

Nghĩ vậy trên mặt Ngũ Suất lộ ra một tia hoài nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mấy người Khương Kỳ tự nhiên nhìn thấy biểu cảm của hắn, tuy không biết hắn đang nghi ngờ điều gì nhưng cũng không có ý định hỏi.

Khi bước vào phòng khách nhìn thấy ba đứa trẻ phấn nộn đáng yêu đang ngồi quanh bàn ăn, vẻ hoài nghi trên mặt Ngũ Suất không chỉ biến mất mà cả người hắn còn trở nên vô cùng kinh ngạc.

Ba đứa trẻ thấy Tô Ngữ và mọi người trở về liền ngọt ngào cất tiếng chào từng người một, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Ngũ Suất.

Kiều Kiều nghiêng đầu nhìn Ngũ Suất một hồi lúc này mới hỏi Tô Ngữ:

"Mẫu thân, vị thúc thúc này là ai vậy ạ? Sao vẻ mặt của thúc ấy lại kỳ lạ như thế?"

Nghe thấy giọng nói của Kiều Kiều, Ngũ Suất mới có chút hoàn hồn.

Hắn chỉ tay vào Kiều Kiều, có chút không dám tin nhìn về phía Tô Ngữ:

"Khương phu nhân, đây... đây thật sự là hài t.ử của người?"

Tô Ngữ gật đầu:

"Đương nhiên rồi. Chẳng lẽ huynh nhìn không ra sao?"

Kiều Kiều và Tô Ngữ trông gần như được tạc từ một khuôn.

Chỉ là vì Kiều Kiều còn nhỏ tuổi, khuôn mặt vẫn còn tròn trịa khi cười để lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ xinh, đôi mắt to tròn cong thành vầng trăng khuyết trông đáng yêu vô cùng.

Ngũ Suất ngây ngốc gật đầu, hắn đâu phải người mù, sao có thể nhìn không ra?

Tiểu cô nương này rõ ràng giống Tô Ngữ như đúc nhưng Tô Ngữ trông vẫn còn như một thiếu nữ, sao có thể có một đứa con gái lớn như vậy được?

Huống chi bên cạnh còn có hai cậu bé trông cực kỳ giống Khương Kỳ.

Chẳng lẽ đây là sinh ba?

Nhưng sinh ba sao lại trông không hề giống nhau chút nào?

Nhìn biểu cảm trên mặt Ngũ Suất, Khương Kỳ đã lờ mờ đoán được suy nghĩ của hắn bèn nói:

"Kiều Kiều và hai huynh đệ nó là sinh ba, chỉ là trông không giống nhau lắm mà thôi."

Nghe lời của Khương Kỳ Ngũ Suất coi như đã chấp nhận được điểm này.

Nhưng khi nhìn lại Tô Ngữ bên cạnh, hắn vẫn cảm thấy thị giác bị xung kích vô cùng lớn.

"Mẫu thân, vị thúc thúc này có phải hơi ngốc không ạ?"

Khương Hàm hỏi.

"Đương nhiên là ngốc rồi, huynh xem thúc ấy từ lúc vào đến giờ cứ giữ mãi một vẻ mặt đó, không ngốc thì là gì?"

Khương Dục nhìn Khương Hàm với vẻ mặt "huynh có ngốc không vậy", hiển nhiên cảm thấy câu hỏi này của Khương Hàm rất ngớ ngẩn.

Quay đầu nhìn về phía Tô Ngữ, Khương Dục cười ngọt ngào:

"Mẫu thân, chúng con đói bụng rồi, khi nào chúng ta có thể dùng bữa ạ?"

Tô Ngữ đáp:

"Ăn được ngay đây, chờ mẫu thân đi bưng cơm lên nhé."

Tô Ngữ nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Khương Kỳ đứng bên cạnh không đi theo mà tiến về phía bàn ăn.

Tô Ngữ đi được hai bước lại đột nhiên quay người nhìn về phía Ngũ Suất:

"Huynh còn ngây ra đó làm gì, đi thôi."

Ngũ Suất không hiểu đầu cua tai nheo:

"Đi đâu?"

"Bưng cơm."

"Bưng cơm?"

Ngũ Suất nhíu mày, bưng cơm gì?

Tô Ngữ thấy tình hình đó, bất lực đảo mắt một cái:

"Huynh sẽ không cho rằng, ở chỗ chúng ta còn có người hầu hạ huynh đấy chứ?"

Ngũ Suất nghĩ lại cũng phải, hắn ở chỗ Tô Ngữ đúng là không thấy có nha hoàn nào.

Đã là bạn bè với nhau vậy thì đi bưng cơm cũng chẳng có gì to tát.

Nghĩ vậy, Ngũ Suất cũng không chần chừ, theo chân Tô Ngữ đi ra ngoài.

Hai người nhanh ch.óng đi đến nhà bếp, Khanh Yên đã múc sẵn thức ăn, chỉ chờ bưng lên.

Cả ba người mỗi người đều bưng một chiếc khay lớn, trên đó bày đầy các món ăn tinh xảo.

Khi bước nhanh về phía trước, hương thơm theo gió không ngừng len lỏi vào mũi.

"Thơm quá!"

--

Hết chương 643.