Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 646: CẢNH TƯỢNG BÊN TRONG PHÒNG ĐẤU GIÁ



 

"Ngươi dám c.h.ử.i người của bản công t.ử, bản công t.ử đá cho ngươi một cước là còn coi trọng ngươi đấy."

Hoàng Nhất Mạnh nghe mà ngơ ngác, hắn ta c.h.ử.i Ngũ Suất hồi nào?

Nhìn mấy người Khương Kỳ đang đứng xem kịch vui bên cạnh, hắn ta chợt hiểu ra,

"Các vị đây là đi cùng Ngũ công t.ử?"

Đám người Tô Ngữ nghe vậy đồng loạt liếc mắt nhìn hắn ta đầy khinh khỉnh.

Hoàng Nhất Mạnh thấy thế đã triệt để thông suốt.

Hắn ta dám ở trước mặt Ngũ Suất mà mắng c.h.ử.i bằng hữu của Ngũ Suất thì bị đá một cước kể ra vẫn còn nhẹ chán.

Nhưng ngẫm lại cũng phải, nếu là người bình thường sao có thể nghênh ngang đi vào trong như vậy được?

Hoàng Nhất Mạnh ước gì tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ nhưng tiếc thay hắn ta nhắm c.h.ặ.t mắt rồi mở ra, đập vào mắt vẫn là gương mặt như cười như không của Ngũ Suất.

Trong nháy mắt gương mặt hắn ta đã vội vã tươi cười, Hoàng Nhất Mạnh khom người đến bên cạnh Ngũ Suất,

"Ngũ công t.ử ngài xem, thật là lụt trôi miếu vua Rồng, người nhà không nhận ra người nhà. Là tiểu nhân có mắt không tròng, vậy mà lại đắc tội với bằng hữu của công t.ử, ngài xem cái miệng hèn mọn này của tiểu nhân, thật đáng đ.á.n.h."

Hoàng Nhất Mạnh nói rồi tự vả nhẹ vào mặt mình hai cái.

Nhìn bộ dạng nịnh nọt tươi cười của Hoàng Nhất Mạnh, sắc mặt Ngũ Suất vẫn không hề thay đổi, ngay cả mi mắt cũng không thèm nhấc lên.

Cứ giằng co như vậy chưa được bao lâu, nụ cười trên mặt Hoàng Nhất Mạnh dần cứng lại.

Hắn ta vốn là kẻ quen thói nhìn mặt đoán ý sao lại không hiểu ý của Ngũ Suất.

Rõ ràng Ngũ Suất không hài lòng với hai cái tát vừa rồi của hắn.

Khóe mắt liếc qua vẻ mặt của những người xung quanh, thấy ai nấy đều mang bộ dạng xem kịch vui, trong lòng Hoàng Nhất Mạnh đắng như ngậm hoàng liên.

Thế nhưng bảo hắn đối đầu với Ngũ Suất, hắn ta tuyệt đối không dám.

Hết cách, Hoàng Nhất Mạnh nghiến c.h.ặ.t răng hàm, giơ tay lên vả thật mạnh vào mặt mình hai cái.

"Chát! Chát!"

Hai tiếng tát tai giòn giã vang lên trong đêm tối nghe sao mà ch.ói tai.

Nhìn lại gương mặt của Hoàng Nhất Mạnh, hai bên má đã sưng vù lên.

Không cần nghĩ cũng biết lần này hắn ta đã dùng hết sức bình sinh.

Hoàng Nhất Mạnh c.ắ.n răng, nén lại cơn đau rát bỏng trên mặt, cố nặn ra một nụ cười,

"Công t.ử thấy thế nào ạ?"

Ngũ Suất lại không trả lời thẳng mà quay đầu nhìn về phía mấy người Tô Ngữ,

"Các vị thấy thế nào?"

Khương Kỳ lạnh lùng liếc nhìn gương mặt sưng vù của Hoàng Nhất Mạnh, buông một chữ:

"Nhẹ."

Nghe thấy chữ này của Khương Kỳ, sắc mặt Hoàng Nhất Mạnh lại biến đổi, trong mắt thoáng có nét tức giận.

Cái tên công t.ử bột này, thật đúng là tự cho mình là nhân vật lớn. Nếu không có Ngũ Suất ở đây, một kẻ không có chút tu vi nào như hắn, hắn ta đây một khắc có thể đ.á.n.h hắn cả trăm lần.

Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng ngoài mặt Hoàng Nhất Mạnh không dám tỏ ra chút bất mãn nào.

Giữ được núi xanh thì không lo không có củi đốt, trước mắt cứ qua kiếp nạn này đã, đợi khi nào không có Ngũ Suất sẽ từ từ tính sổ với mấy người này sau.

Bên này Hoàng Nhất Mạnh còn đang nghĩ cách thoát thân, thì lại nghe Khương Kỳ nói tiếp,

"Thôi, nhưng nể mặt Ngũ huynh hôm nay bỏ qua. Nếu còn có lần sau sẽ không dễ dàng như vậy đâu."

Còn không dễ dàng như vậy nữa chứ?

Thật sự coi mình là nhân vật lớn rồi.

Hoàng Nhất Mạnh lại một lần nữa thầm châm chọc, nhưng mặt vẫn tỏ ra cung kính tươi cười nói lời cảm tạ:

"Đa tạ công t.ử lời vàng ý ngọc, tuyệt đối sẽ không có lần sau đâu ạ."

Khương Kỳ nghe vậy cũng không thèm nhìn Hoàng Nhất Mạnh thêm lần nào nữa, không cần nhìn cũng biết gã này lòng dạ không như lời nói.

Nhưng trong lòng hắn nghĩ gì cũng không quan trọng, nếu thật sự có lần sau, tự nhiên sẽ cho hắn biết tay.

Mấy người không trì hoãn thêm nữa, tiếp tục đi về phía cửa lớn của trung tâm đấu giá Thịnh Vũ.

Vừa vào cửa đã thấy một vị trưởng sự trạc bốn năm mươi tuổi ra đón, tươi cười hàn huyên với Ngũ Suất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngữ nhìn vị trưởng sự này trong lòng có chút cảm thán, xem ra nơi này không giống như trong tiểu thuyết nàng từng đọc ở kiếp trước.

Trong tiểu thuyết người tiếp đãi ở các buổi đấu giá không phải đều là mỹ nữ sao?

Ngũ Suất và vị trưởng sự hàn huyên một lát rồi cùng nhau đi lên lầu.

Suốt dọc đường Tô Ngữ quan sát hoàn cảnh của trung tâm đấu giá.

Chính giữa tầng một là đài đấu giá, xung quanh bày biện vô số chỗ ngồi.

Xem ra đó là nơi dành cho những người có thân phận không đủ cao.

Mà Ngũ Suất là công t.ử của phủ thành chủ thành Nghênh, dĩ nhiên có thể lên lầu ngồi trong các nhã gian riêng biệt.

Chỉ là bọn họ không dừng lại ở lầu hai mà đi thẳng lên lầu ba.

Tuy chỉ mới liếc qua nhưng Tô Ngữ cũng có thể thấy số lượng nhã gian ở lầu ba ít hơn lầu hai rất nhiều.

Xem ra lầu ba mới là nơi cao cấp nhất.

Quả nhiên khi theo chân vị trưởng sự bước vào một nhã gian, nhìn thấy sự trang hoàng lộng lẫy bên trong, Tô Ngữ ngoài mặt không biểu cảm gì nhưng trong lòng thì kinh ngạc vô cùng.

Cách trang trí này so với hoàng cung Đại Tần còn muốn xa hoa thoải mái hơn.

Quả không hổ là Huyền Minh đại lục, thật phi thường.

Chỉ là một trung tâm đấu giá ở một nơi nhỏ bé mà đã có thể đạt đến đẳng cấp này.

Nhưng nhìn vẻ mặt phong khinh vân đạm của Ngũ Suất, có thể biết những thứ này trong mắt hắn chẳng đáng là gì.

Tô Ngữ bỗng nhiên rất muốn đến phủ thành chủ xem thử.

Nơi đó hẳn là nơi xa hoa nhất thành Nghênh này rồi?

Đợi vị trưởng sự lui ra ngoài, Ngũ Suất mới trút bỏ vẻ mặt nghiêm trang từ nãy đến giờ.

"Ôi, mệt c.h.ế.t ta rồi."

Ngũ Suất nói rồi đi thẳng đến một chiếc trường kỷ bọc gấm, cả người như không xương ngã phịch xuống đó.

Tô Ngữ nhìn chiếc trường kỷ, kiểu dáng của nó có chút phong vị của cung đình Tây Vực.

Chẳng lẽ Huyền Minh đại lục này còn có cả người ngoại quốc?

"Ngươi đã từng thấy người mắt xanh tóc vàng bao giờ chưa?"

Trong lòng nghĩ vậy, Tô Ngữ liền hỏi thẳng.

Ngũ Suất nghe vậy đầu cũng không ngẩng,

"Chưa từng thấy, ngươi nói đó là ai?"

Vậy mà lại không có sao?

Tô Ngữ hơi ngạc nhiên nhưng cũng không quá bận tâm.

Đây vốn là một đại lục không có trong lịch sử, có một chiếc trường kỷ mang phong cách cung đình Tây Vực thì đã sao, chỉ cần ngồi đủ thoải mái là được.

Bức tường đối diện được làm hoàn toàn bằng một tấm pha lê lớn.

Hơn nữa Tô Ngữ phát hiện, tấm pha lê này là loại nhìn một chiều, tức là từ bên trong có thể thấy rõ bên ngoài nhưng từ ngoài nhìn vào lại không thấy được gì bên trong.

Như vậy không những có tầm nhìn thoáng đãng mà còn đảm bảo được sự riêng tư cho người trong phòng.

Đối với điểm này, Tô Ngữ khá là hài lòng.

Mấy người Tô Ngữ vừa mới ngồi xuống, cửa nhã gian đã có người gõ.

Ngũ Suất cất giọng hỏi:

"Ai đó?"

"Thưa công t.ử, chúng nô tỳ đến để dâng đồ ăn ạ."

Bên ngoài vọng vào là một giọng nữ ngọt ngào kết hợp với lời nói, hẳn là thị nữ của phòng đấu giá.

Ngũ Suất nói một tiếng "Vào đi", cửa liền được đẩy ra.

Bước vào là một thiếu nữ mặc y phục bằng lụa mỏng màu trắng.

Thiếu nữ khoảng mười ba, mười bốn tuổi, làn váy sa trắng trên người mỏng tang, chỉ ở những bộ phận quan trọng mới có lớp vải dày hơn để không đến mức hớ hênh.

Tuổi tuy còn nhỏ nhưng thân hình thiếu nữ đã hết sức nảy nở, vòng nào ra vòng nấy, dáng đi uyển chuyển yểu điệu thướt tha.

--

Hết chương 646.