Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 647: TƯƠNG PHI



 

Nhìn thiếu nữ không ngừng cúi người bày biện hoa quả điểm tâm và trà nước trên bàn, Tô Ngữ tặc lưỡi cảm thán.

Những nam nhân trong phòng này quả là có phúc được ngắm.

Không hổ là trung tâm đấu giá, quả nhiên nơi nào cũng như nhau cả.

Trước đó nàng còn tưởng rằng phòng đấu giá này có gì khác biệt nhưng giờ thấy một thị nữ cũng đã mỹ lệ động lòng người đến vậy, Tô Ngữ liền dẹp bỏ ý nghĩ đó.

Đợi thị nữ kia lui ra, Lục Du Kỳ nháy mắt với Ngũ Suất trêu chọc:

"Đây có phải là ưu ái dành cho công t.ử phủ thành chủ như ngươi không vậy!"

Ngũ Suất nghe vậy cười khổ,

"Ưu ái gì chứ, cái chức danh công t.ử phủ thành chủ của ta cũng chỉ có chút tác dụng ở thành Nghênh và vài thành trì lân cận thôi. Ở nơi như trung tâm đấu giá Thịnh Vũ này, ta chẳng là cái thá gì cả."

Ngũ Suất nói rồi ngồi thẳng người hạ giọng:

"Nếu không phải trung tâm đấu giá Thịnh Vũ đặt ở thành Nghênh này thì ta cơ bản không được lên lầu ba đâu. Ta nghe cha ta nói những người ở lầu ba này đều đến từ những nơi tai to mặt lớn cả đấy."

Mấy người Tô Ngữ nghe vậy liền nhìn nhau, hỏi:

"Tai to mặt lớn là thế nào?"

Ngũ Suất nhún vai,

"Ta làm sao biết được, cha ta có nói cho ta đâu."

Tô Ngữ nghe vậy không khỏi có chút thất vọng.

Bên này mấy người đang trò chuyện bỗng nghe dưới lầu có tiếng xôn xao, nhìn xuống thì thấy trên đài đấu giá đã có một người đứng trên đó.

Đó là một nữ nhân.

Một nữ nhân đẹp đến vô cùng.

Mái tóc đen nhánh được b.úi cao sau gáy, để lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn và mịn màng.

Trên người nàng mặc một bộ y phục đỏ thắm bó sát người, phác hoạ nên dáng người tuyệt mỹ.

Chỉ một bóng lưng thôi cũng đã đủ khiến người ta phải thèm thuồng.

Chẳng trách phía dưới lại bỗng nhiên ồn ào náo nhiệt đến vậy.

Không có gì bất ngờ, tuyệt thế vưu vật này hẳn là đấu giá sư của ngày hôm nay.

Quả nhiên Tô Ngữ vừa nghĩ vậy, liền thấy một bóng người lao nhanh đến trước tấm pha lê, áp cả người lên đó, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của nữ nhân phía dưới.

Nếu chảy thêm chút nước miếng nữa thì đích thị là một tên đại sắc lang rồi.

"Không ngờ tới, không ngờ tới! Thật sự không ngờ tới."

Nghe Ngũ Suất luôn miệng lẩm bẩm không ngờ tới, Tô Ngữ không khỏi khó hiểu không ngờ tới cái gì, nói rõ ra xem nào.

"Ngươi không ngờ tới cái gì?"

Khương Kỳ hỏi.

"Không ngờ đấu giá sư hôm nay lại là nàng!"

Ngũ Suất buột miệng trả lời.

"Lau nước miếng của ngươi đi."

Khương Kỳ lạnh lùng nói.

Ngũ Suất nghe vậy quả nhiên đưa tay lên cằm lau thử, lúc này mới phát hiện chẳng có giọt nước miếng nào.

Đối với việc bị Khương Kỳ trêu chọc, hắn cũng hoàn toàn không để ý toàn bộ sự chú ý đều dồn cả vào nữ nhân phía dưới.

Nhìn thêm một lúc lâu Ngũ Suất mới luyến tiếc ngồi trở lại trường kỷ.

Nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc của hắn, Tô Ngữ bật cười nói:

"Không nỡ thì cứ tiếp tục nhìn đi, chúng ta không để ý đâu."

Ngũ Suất liếc xéo một cái,

"Các ngươi có để ý hay không thì đã sao, ta không muốn xem nữa, có nhìn thế nào nàng cũng đâu phải của ta!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Du Kỳ nghe vậy phì cười một tiếng:

"Xem ngươi kìa, đường đường là công t.ử phủ thành chủ, không phải chỉ là một đấu giá sư thôi sao, ngươi cứ theo đuổi đi biết đâu lại ôm được mỹ nhân về."

Ngũ Suất lắc đầu:

"Không thể nào. Nàng là Tương Phi, đấu giá sư trưởng của trung tâm đấu giá Thịnh Vũ. Nam nhân theo đuổi nàng không có mười vạn thì cũng có tám vạn mà người nào người nấy đều lợi hại hơn ta. Ta tính là cái gì chứ, ta chỉ mong có thể thường xuyên nhìn thấy nàng là tốt rồi."

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Ngũ Suất vẫn không rời khỏi bóng hình Tương Phi phía dưới.

Tô Ngữ mỉm cười,

"Yêu cầu của ngươi cũng không cao lắm nhỉ, vậy ngươi cứ ngày ngày đến đây xem nàng đấu giá là được rồi?"

Ngũ Suất nghe vậy dở khóc dở cười:

"Ngươi nghĩ ta không muốn sao nhưng một năm nàng cũng chưa chắc đã đến đây một lần."

"Vì sao vậy?"

Khanh Yên nghi hoặc hỏi.

Ngũ Suất giật giật khóe miệng bất đắc dĩ nói:

"Thành Nghênh là một nơi nhỏ bé thế này sao có thể giữ chân nàng được? Lần này chắc là có vật phẩm đấu giá gì quan trọng lắm nên nàng mới tới. Lần trước ta thấy nàng, đã là chuyện của hai năm trước rồi."

Nghe Ngũ Suất nói vậy Tô Ngữ đột nhiên cảm thấy có chút xót xa.

Lần gặp trước đã là hai năm, vậy mà vẫn có thể nhớ rõ như thế, gặp lại vẫn kích động đến vậy đây là thứ tình cảm gì đây.

Lại một lần nữa đưa mắt nhìn về phía Tương Phi, Tô Ngữ phát hiện hình như nàng ta đang nhìn về phía nhã gian này.

Đợi Tô Ngữ nhìn kỹ lại thì Tương Phi đã quay đầu đi.

Dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua nhưng Tô Ngữ không thể không thừa nhận, nữ nhân này quả thực rất đẹp.

Vẻ đẹp của nàng hoàn toàn tự nhiên, toàn thân toát ra một phong thái trưởng thành quyến rũ.

Nữ nhân như vậy, đối với bất kỳ nam nhân nào cũng đều là một loại độc d.ư.ợ.c chí mạng, một khi đã dính phải muốn dứt ra gần như là không thể.

Điều này cũng chẳng trách, Ngũ Suất vừa thấy Tương Phi đã hồn xiêu phách lạc như vậy.

Tương Phi đứng trên đài, nhìn những gã đàn ông bên dưới đang hau háu nhìn mình, một tia cười nhạo lướt qua trong mắt rồi biến mất.

Nàng nhẹ nhàng xoay chuyển vòng eo thon, cất tiếng cười nói:

"Chào buổi tối quý vị, ta là đấu giá sư của đêm nay, Tương Phi."

Giọng nói của Tương Phi vừa dứt, lập tức gây ra một tràng hoan hô, tiếng vang mãi không ngớt. Phải đến khi nàng đưa tay ra hiệu đám đông mới dần dần im lặng trở lại.

Tô Ngữ nhìn từng cử chỉ của nàng không khỏi tấm tắc, một vưu vật như vậy ngay cả một nữ nhân như nàng cũng không kìm được mà động lòng.

Khanh Yên trái lại khá bình tĩnh. Dù sao với người ở tuổi của nàng, hạng người nào mà chưa từng thấy qua có gì mà không nhìn thấu.

Tương Phi này rõ ràng là rất thích người khác vì mình mà điên cuồng nhưng nàng lại chẳng coi những kẻ đó ra gì.

Bỗng nhiên Khanh Yên nghĩ đến, Nhược Tà cũng là nam nhân!

Mặc dù nàng tuyệt đối tin tưởng tấm lòng của Nhược Tà dành cho mình nhưng khi thấy mỹ nữ, liệu Nhược Tà có không kìm được mà nhìn thêm vài lần không.

Thế nhưng khi nàng nhìn một vòng qua mặt Nhược Tà, Khương Kỳ và Lục Du Kỳ, mới phát hiện ra trong bốn nam nhân ở đây đã có tới ba người là kẻ khác thường.

Nhìn tuyệt sắc vưu vật phía dưới, ba người trên mặt lại là một vẻ lạnh nhạt.

Trong lòng vui mừng nhưng cũng không thể không cảm thán, xem ra không phải nam nhân nào cũng bị Tương Phi hấp dẫn.

Tương Phi cuối cùng cũng nói xong lời mở đầu, tiếp theo sẽ đi vào phần đấu giá, mấy người Tô Ngữ lúc này mới dời sự chú ý qua.

"Mọi người đều biết buổi đấu giá đêm nay của chúng ta là buổi long trọng nhất trong năm, nguyên nhân cũng không cần ta nói nhiều. Bây giờ xin mời vật phẩm đấu giá đầu tiên."

Theo tiếng nói của Tương Phi, một bệ đá từ mặt đất dưới chân nàng từ từ nâng lên.

Bệ đá đó rộng chừng một thước vuông, trên đó có một l.ồ.ng kính vuông vức bên trong là một vật có hình dạng như quả trứng.

"Đây chính là vật phẩm đấu giá đầu tiên của hôm nay, trứng Thiên Lý Báo. Mọi người đều biết, Thiên Lý Báo là linh thú cấp ba, không chỉ có tốc độ cực nhanh mà còn có sức chiến đấu nhất định. Nếu được nuôi dưỡng từ nhỏ sẽ không có khả năng phản bội, là một vật cưỡi hiếm có."

--

Hết chương 647.