Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 649:





Tô Ngữ ôm lấy n.g.ự.c, mắt dán c.h.ặ.t vào đài đấu giá phía dưới kiên quyết nói:

"Không đi."

Hai chữ vô cùng đơn giản lại khiến cho mọi người trong phòng đều cảm nhận được sự quyết tâm của Tô Ngữ.

Dù không biết vì sao Tô Ngữ đột nhiên lại như vậy nhưng những người còn lại cũng không nài ép nữa, mà cùng nhau nhìn xuống đài đấu giá.

Chỉ thấy bốn gã lực lưỡng khiêng lên một chiếc l.ồ.ng sắt thật lớn, phía trên phủ một tấm vải không thể nhìn rõ bên trong là thứ gì.

Thế nhưng chính chiếc l.ồ.ng sắt này lại vững vàng thu hút toàn bộ sự chú ý của Tô Ngữ.

Thứ bên trong l.ồ.ng dường như không nặng lắm bởi vì bước chân của bốn gã lực lưỡng kia hết sức nhẹ nhàng, vẻ mặt cũng tương đối bình tĩnh.

Rất nhanh họ đã lên đến đài đấu giá, chiếc l.ồ.ng sắt được đặt xuống trước mặt Tương Phi.

Tiếng l.ồ.ng sắt chạm đất vang lên một tiếng "thịch" nhưng Tô Ngữ lại cảm thấy như có thứ gì đó vừa đập mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi mắt không rời khỏi chiếc l.ồ.ng sắt, chỉ hận không thể lao xuống ngay lập tức giật tấm vải phủ xuống để xem bên trong rốt cuộc là gì.

Khương Kỳ nhìn bộ dạng này của Tô Ngữ trong lòng đau xót khôn nguôi.

"Tô Ngữ, đừng c.ắ.n nữa, c.ắ.n nữa là rách môi bây giờ."

Đối với lời của Khương Kỳ, Tô Ngữ hoàn toàn không để vào tai trong mắt nàng lúc này chỉ có chiếc l.ồ.ng sắt kia.

Cũng may lần này Tương Phi không nói thêm lời nào thừa thãi, khóe miệng nàng nở một nụ cười đầy ẩn ý đưa tay từ từ vén tấm vải trên l.ồ.ng sắt lên.

Khi tấm vải từng tấc một được kéo ra, thứ bên trong l.ồ.ng cũng lộ ra bộ mặt thật.

Trong đó không phải thứ gì khác mà là một con người, hay nói đúng hơn là một bé trai.

Nhìn thân hình đó, ước chừng cũng chỉ mười ba mười bốn tuổi, chỉ là quá mức gầy gò khiến người ta nhìn mà đau lòng.

Trên người cậu bé mặc một bộ y phục màu trắng nhưng đã lấm lem bùn đất, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.

Những điều đó cũng không có gì kỳ lạ, điều kỳ lạ là trên đầu thiếu niên này vậy mà lại mọc ra một đôi tai mèo, dù cậu đang ngồi trong l.ồ.ng vẫn có thể thấy dưới m.ô.n.g đang đè lên một chiếc đuôi lông mượt mà.

Thiếu niên gục đầu trên gối không thể nhìn rõ mặt nhưng Tô Ngữ thì đã lệ rơi đầy mặt.

Người khác có lẽ không nhận ra nhưng sao nàng có thể không biết đó chính là Tô Ngôn.

Tô Ngôn, đệ rời khỏi tỷ tỷ, vậy mà lại đến Huyền Minh đại lục sao?

Nhưn, sao đệ lại biến mình thành bộ dạng này?

Làm sao lại rơi vào tay trung tâm đấu giá Thịnh Vũ?

Và tại sao lại bị mang ra đấu giá?

...

Gần như trong nháy mắt vô số câu hỏi tràn ngập trong lòng Tô Ngữ, đáng tiếc hiện tại không ai có thể cho nàng lời giải đáp.

Lúc này lại nghe Ngũ Suất thở dài nói:

"Chẳng trách lần này lại có nhiều người đến vậy, thì ra là vì cái này!"

Tô Ngữ nghe vậy liền nhìn về phía Ngũ Suất:

"Lời này của ngươi có ý gì?"

Ngũ Suất vẫn nhìn xuống chiếc l.ồ.ng sắt, miệng nói:

"Tuy lần này cũng có vài món dị bảo nhưng không đủ để thu hút nhiều người đến đây như vậy. Mãi đến khi thấy thiếu niên này ta mới hiểu tại sao buổi đấu giá này lại náo nhiệt đến thế. Trung tâm đấu giá Thịnh Vũ này giấu tin cũng kỹ thật, ngay cả ta cũng không biết. Nhưng cũng là bọn mắt ch.ó coi thường người khác nếu không sao có thể có nhiều người biết đến vậy mà lại xem thường bản công t.ử, hừ..."

Thấy Ngũ Suất càng nói càng lan man Tô Ngữ nhíu mày lạnh lùng nói:

"Nói vào trọng điểm."

"Trọng điểm chính là, thiếu niên này hắn không phải là người."

Tô Ngữ nhíu mày, đây là đệ đệ Tô Ngôn của nàng sao có thể không phải người?

Chỉ nghe Ngũ Suất nói tiếp:

"Hay nói đúng hơn, trước kia có lẽ hắn là người nhưng bây giờ lại là một bán nhân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bán nhân?

Khương Kỳ cũng ý thức được sự tình không ổn vội vàng hỏi:

"Bán nhân là gì?"

Nghe Khương Kỳ cũng mở miệng hỏi lúc này Ngũ Suất mới nhận ra, mấy người Tô Ngữ dường như có gì đó không ổn.

Nhưng nhìn đôi mắt đang chăm chú nhìn mình của Khương Kỳ hắn đành phải giải thích:

"Bán nhân này, như tên gọi chính là một nửa là người. Các vị cũng thấy đôi tai mèo và cái đuôi của hắn rồi đó, điều đó cho thấy hắn nhất định là vì một nguyên nhân đặc biệt nào đó mà biến thành bộ dạng nửa người nửa yêu này."

"Như vậy rất hiếm sao?"

Khương Kỳ hỏi.

"Không hiếm."

Lần này người mở miệng không phải Ngũ Suất mà là Nhược Tà.

Nhược Tà chậm rãi đứng dậy, đi về phía cửa sổ trên mặt là vẻ nghiêm túc cực kỳ hiếm thấy.

Nhìn chằm chằm vào chiếc l.ồ.ng sắt phía dưới một hồi, Nhược Tà mới mở miệng lần nữa:

"Bán nhân ở Huyền Minh đại lục này không phải là ít nhưng bán nhân giống như hắn thì lại rất hiếm thấy."

Tô Ngữ lúc này cảm thấy ruột gan như lửa đốt, có chuyện gì không thể nói thẳng ra một lượt được sao?

Cứ phải ấp a ấp úng như vậy.

Nhưng Tô Ngữ cũng không phải sốt ruột quá lâu vì Tương Phi ở dưới đã cất lời.

"Được rồi mọi người cũng đã thấy, vật phẩm đấu giá cuối cùng của hôm nay chính là bán nhân này. Mọi người đều biết, thực lực của bán nhân tuy mạnh mẽ thể chất cũng cực kỳ yêu nghiệt nhưng dung mạo thường xấu xí tính tình lại hung bạo. Mà bán nhân hôm nay lại khác, không chỉ có tai mèo, đuôi mèo, dung mạo còn thanh tú động lòng người, tính cách cũng rất đáng yêu. Đương nhiên thể chất và thực lực của một bán nhân hắn cũng không thiếu thứ gì."

"Một bán nhân như vậy, nếu mua về chịu khó dạy dỗ một phen, không chỉ có thể trở thành một trợ thủ đắc lực, mà hơn nữa còn có thể 'làm ấm giường', hà cớ gì mà không làm chứ? Ha ha ha..."

Tiếng cười quyến rũ của Tương Phi vang lên trong phòng đấu giá yên tĩnh nghe sao mà phấn chấn lòng người.

Có lẽ bị tiếng cười của Tương Phi lây nhiễm, Tô Ngữ thấy rõ ánh mắt của mọi người bên dưới nhìn về phía chiếc l.ồ.ng sắt đều trở nên nóng rực.

Điều này làm Tô Ngữ cảm thấy vô cùng khó chịu, nàng vô thức siết c.h.ặ.t hai tay.

"Những gì cần nói ta cũng đã nói xong, sau đây bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm một vạn lục tinh tệ, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một nghìn lục tinh tệ."

Mặc dù vừa rồi đã nghe Nhược Tà nói bán nhân Tô Ngôn này không hề đơn giản.

Nhưng khi nghe thấy mức giá này Tô Ngữ vẫn kinh ngạc không thôi.

Nhưng sau cơn kinh ngạc thứ ập đến chính là cơn phẫn nộ vô biên.

Đó là đệ đệ của nàng, ai cho phép những kẻ này mang ra đấu giá?

"Ta ra hai vạn lục tinh tệ!"

"Ta ra hai vạn hai!"

"Hai vạn rưỡi!"

"Ba vạn, cực phẩm như vậy, thật không thể bỏ lỡ!"

Chỉ trong chốc lát đã có bốn người ra giá.

Hơn nữa bốn người này đều là đàn ông, vẻ mặt hèn mọn không cần nghĩ cũng biết bọn họ ra giá vì mục đích gì.

Tô Ngữ chỉ cảm thấy đầu óc mình như bị ai đó đ.ấ.m một cú thật mạnh, ong ong vang lên không ngớt.

Cũng chính lúc này thiếu niên vẫn đang gục đầu trên gối, chậm rãi ngẩng đầu lên ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía mấy người vừa ra giá.

Gương mặt này có vài phần khác với trong trí nhớ của Tô Ngữ.

Dù vẫn là những đường nét đó nhưng giữa hai hàng lông mày lại có thêm rất nhiều vẻ tang thương.

Ánh mắt lãnh đạm của cậu bé khiến người ta có cảm giác kẻ đang bị đấu giá dường như không phải là cậu.

Nhưng chính vì như vậy Tô Ngữ mới cảm thấy đau lòng vô cùng.

--

Hết chương 649.