Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 650: BÁN NHÂN LÀ TÔ NGÔN



 

Rõ ràng Tô Ngôn mới rời xa nàng chưa được bao lâu vậy mà đã thay đổi nhiều đến thế.

Trong khoảng thời gian này đệ ấy rốt cuộc đã trải qua những gì?

Bị người ta xem như hàng hóa mà đấu giá, tâm trạng của đệ ấy lúc này ra sao?

Nhìn thấy Tô Ngôn bị bắt, Lục Du Kỳ tròng mắt gần như muốn lồi cả ra ngoài.

Vừa rồi hắn còn đang thắc mắc vì sao thiếu niên này trông quen thuộc đến vậy thì ra đó lại là Tô Ngôn.

Chẳng trách Tô Ngữ đột nhiên trở nên khác thường như thế.

Nhưng tình huống lúc này phải làm sao bây giờ?

“Đại ca, tẩu t.ử…”

Dường như đã biết Lục Du Kỳ muốn nói gì, Tô Ngữ lau khô nước mắt trên mặt dứt khoát nói:

“Ta phải cứu Tiểu Ngôn ra.”

Lục Du Kỳ nghe vậy liền gật đầu thật mạnh đó là điều tất nhiên.

Chỉ là trong tay bọn họ không có nhiều tinh tệ đến vậy.

Nếu công khai cướp người thì khả năng thành công gần như bằng không.

Bên này Lục Du Kỳ còn đang suy tính, ai ngờ trên tay Tô Ngữ đã xuất hiện một chiếc túi.

Nàng ném “bịch” một tiếng chiếc túi lên bàn, nói với Ngũ Suất:

“Còn phiền Ngũ công t.ử gọi người đến hỏi xem những thứ bên trong này đáng giá bao nhiêu.”

Ngũ Suất vẫn còn đang kinh ngạc về ý tứ trong lời nói của mấy người Tô Ngữ, ai ngờ ngay sau đó Tô Ngữ lại ném một chiếc túi ra trước mặt hắn.

Chỉ cần nghe tiếng chiếc túi rơi xuống bàn cũng đủ biết những thứ bên trong chắc chắn không hề nhẹ.

Chỉ là rốt cuộc là thứ gì mà có thể đáng giá đến một vạn lục tinh tệ?

Mang theo thái độ hoài nghi Ngũ Suất mở túi ra.

Miệng túi vừa mở đập vào mắt là từng khối tinh thạch trong suốt lấp lánh. Không cần xem xét kỹ, Ngũ Suất cũng có thể chắc chắn, đây chính là loại tinh thạch mà cha hắn đã có được từ chỗ Tô Ngữ trước đó.

Nhìn số lượng ít nhất cũng phải có mấy trăm khối?

Ngũ Suất dùng sức dụi dụi hai mắt, quả thực không thể tin những gì mình thấy là thật.

Thế nhưng, những thứ này lại đang hiện hữu sờ sờ ngay trước mắt hắn.

“Đừng ngẩn ra đó, đi gọi người đi.”

Tô Ngữ thúc giục.

Ngũ Suất định nói gì đó lại thấy Khương Kỳ lắc đầu với mình.

Thấy vậy Ngũ Suất đành ngậm miệng lại.

Nếu đã như vậy hắn cũng không thể nói thêm gì.

Hắn đứng dậy nhanh chân đi đến cửa nhã gian, mở cửa ra thấp giọng dặn dò thị nữ đứng ngoài vài câu rồi đưa cho nàng một khối tinh thạch, lúc này mới phất tay bảo thị nữ đi nhanh lên.

Thị nữ cũng biết đây là việc gấp, không dám chậm trễ vội vã đi về phía trước.

Ngũ Suất không đóng cửa xoay người bước vào nhã gian,

“Một lát nữa sẽ có người tới.”

Tô Ngữ nghe vậy khẽ gật đầu lại đưa mắt nhìn xuống dưới lầu.

Lúc này giá đấu bên dưới đã tăng lên đến mười mấy vạn lục tinh tệ. Đây có thể nói là một mức giá xưa nay chưa từng có, một bán nhân mà có thể được trả đến mức giá này đã là chuyện kinh thiên động địa rồi.

Thế nhưng chẳng hiểu sao tối nay những người này vẫn không có dấu hiệu dừng lại, thậm chí người ở lầu hai cũng đã bắt đầu tham gia trả giá.

Tô Ngữ lúc này lòng nóng như lửa đốt, nhưng cũng biết chỉ có thể chờ đợi thêm một lát nữa.

Nghe tiếng ra giá bên ngoài liên tục tăng lên, tâm trạng Tô Ngữ cũng càng thêm nặng nề.

Cuối cùng ngoài cửa cũng truyền đến tiếng bước chân vội vã, làm Tô Ngữ thoáng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Quay đầu nhìn về phía cửa nhã gian, quả nhiên thấy một vị lão giả đang bước nhanh tới, người này không ai khác chính là người đã tiếp đãi Ngũ Suất ở dưới lầu lúc nãy.

Theo sau ông ta còn có một lão nhân tóc hoa râm khác, trong tay đang cầm khối linh tinh kia.

Vừa vào cửa lão nhân tóc hoa râm liền nhìn Ngũ Suất chằm chằm:

“Linh tinh này là của ngươi? Ngươi còn bao nhiêu lấy ra cho ta xem. Ngươi có bao nhiêu ta mua bấy nhiêu, giá cả dễ thương lượng.”

Tô Ngữ nghe vậy thì thầm vui mừng. Nàng cũng chỉ là mang tâm thế thử một phen không ngờ lại thật sự hữu dụng như vậy.

Nếu đã thế nàng liền có lòng tin cứu Tô Ngôn ra ngoài.

Những linh tinh này được nàng phát hiện ở đáy Linh Tuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chúng giống như những viên sỏi dưới đáy sông, cứ thế nằm kề nhau.

Tô Ngữ cũng là vì phát hiện linh khí nồng đậm bên trong nên mới nghĩ đây có thể là một món bảo bối. Lần trước lấy ra trước mặt Ngũ Nghị Hào, thật ra cũng chỉ là muốn thăm dò giá trị của tinh thạch từ một phía kết quả tự nhiên không làm nàng thất vọng.

Mà hiện tại những linh tinh này lại phát huy tác dụng lớn.

Ngũ Suất thật ra cũng muốn chiếm những linh tinh này làm của riêng nhưng hắn cũng biết, chỉ với gia sản nhà hắn không thể nào “nuốt” trôi nhiều linh tinh đến vậy.

Có điều thấy Tô Ngữ dễ dàng lấy ra nhiều như thế, trong tay nàng tự nhiên vẫn còn đợi sau khi về hắn sẽ cùng cha thương nghị để mua một ít.

Vị lão giả đã tiếp đãi Ngũ Suất lúc trước tiến lên một bước, cười ha hả chỉ vào Ngũ Suất nói với lão giả bên cạnh:

“Vị này là công t.ử của phủ thành chủ thành Nghênh, Ngũ Suất.”

Nói xong ông ta lại chỉ vào lão giả bên cạnh mình, giới thiệu với Ngũ Suất:

“Đây là trưởng lão của nhà đấu giá Thịnh Vũ chúng ta, Ngô trưởng lão, họ Ngô trong chữ ‘khẩu’ và chữ ‘thiên’.”

Ngũ Suất nghe vậy cười ha hả:

“Chào Ngô trưởng lão, không biết Ngô trưởng lão có thể đưa ra mức giá nào cho linh tinh này?”

Ngô trưởng lão lại không trả lời thẳng, mà nói:

“Ngươi phải cho ta xem ngươi có bao nhiêu hàng trước đã, ta mới có thể đưa ra giá cả đúng không? Nếu chỉ một hai khối, thật sự không đáng giá.”

Thị nữ vừa rồi nói rằng, Ngũ Suất tự xưng trong tay có mấy trăm khối ông ta mới vội vã chạy tới.

Ngũ Suất quay đầu nhìn về phía Tô Ngữ. Tô Ngữ không nói gì, cầm lấy túi rồi đi tới bên cạnh Ngô trưởng lão đưa túi qua.

Ngô trưởng lão cũng không nhiều lời mở túi ra liền nhìn vào trong. Thấy bên trong toàn là linh tinh, hai mắt ông ta chợt sáng lên lúc này mới yên tâm.

Số lượng quả nhiên không ít!

Ngũ Suất lúc này mới nói:

“Nếu Ngô trưởng lão đã xác định số lượng, vậy bây giờ có thể cho giá cả được chưa?”

Ngô trưởng lão gật đầu liên tục:

“Đó là tự nhiên, thật không ngờ trong tay Ngũ công t.ử lại có thứ đồ tốt thế này!”

Trầm ngâm một lát, Ngô trưởng lão mới nói:

“Như vậy đi, một khối linh tinh tính là một vạn lục tinh tệ, Ngũ công t.ử thấy giá này thế nào?”

Nghe thấy mức giá này, cả người Ngũ Suất đều ngây ra như phỗng!

Một vạn!

Lục tinh tệ!

Dù biết linh tinh này nhất định rất có giá trị nhưng cũng không ngờ lại đáng giá đến như vậy!

Thấy Ngũ Suất một lúc lâu không trả lời, Ngô trưởng lão khẽ nhíu mày:

“Giá này đã rất cao rồi, nếu Ngũ công t.ử không hài lòng…”

“Chúng ta hài lòng!”

Không đợi Ngô trưởng lão nói hết lời, Tô Ngữ đã tiếp lời.

Ngũ Suất lúc này cũng hoàn hồn gật đầu lia lịa:

“Hài lòng!”

Hắn sao có thể không hài lòng?

Hắn vừa rồi là bị dọa choáng váng, được không?

Đối với câu trả lời khẳng định của Ngũ Suất, Ngô trưởng lão rất hài lòng, cũng không để ý đến việc Tô Ngữ đột nhiên xen vào lúc nãy.

“Nếu đã như vậy, vậy kiểm đếm một chút xem ở đây rốt cuộc có bao nhiêu linh tinh.”

Nói rồi Ngô trưởng lão định bắt đầu đếm.

Tô Ngữ lại nói thẳng:

“Ở đây tổng cộng là một trăm khối!”

Nghe thấy Tô Ngữ lại mở miệng, Ngô trưởng lão cuối cùng cũng nhìn về phía nàng.

Ngũ Suất này còn chưa mở miệng sao lại là một nữ nhân lên tiếng?

Ngũ Suất nhìn vẻ mặt khó hiểu của Ngô trưởng lão, nói:

“Đây là…”

--

Hết chương 650.