Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 652: BÁN ĐẤU GIÁ THÀNH CÔNG! 300 VẠN!



 

Long Huyên dán c.h.ặ.t mắt vào ô cửa sổ trước mặt gần như muốn xuyên qua nó để nhìn cho rõ người phụ nữ trong phòng bao đối diện đang tranh giá với mình rốt cuộc là ai.

Vốn dĩ nàng ta đối với tên nửa người này cũng chỉ là nhất thời hứng khởi.

Thấy hắn tướng mạo thanh tú, mua về chơi đùa một chút cũng không tệ.

Nhưng bây giờ có mua được tên nửa người này hay không đã chẳng còn quan trọng.

Quan trọng là nàng ta nhất định phải khiến cho nữ nhân dám đối đầu với mình phải biết tay!

Thầm hạ quyết tâm trong lòng, Long Huyên lại hô giá:

“250 vạn!”

“300 vạn!”

Long Huyên siết c.h.ặ.t nắm tay, lại là như vậy!

Lại là như vậy!

Người phụ nữ đối diện căn bản không hề suy nghĩ, vừa nghe thấy nàng ra giá đã lập tức hô giá tiếp theo.

Tựa hồ năm mươi vạn lục tinh tệ này trong mắt Tô Ngữ chẳng là gì cả.

Đây là đang muốn nói nàng còn giàu hơn cả Long Huyên sao?

Long Huyên còn muốn mở miệng lần nữa nhưng lại bị vị quản gia vẫn im lặng nãy giờ ở bên cạnh ngăn lại.

“Tiểu thư, đủ rồi!”

Bốn chữ vô cùng đơn giản lại thật sự khiến Long Huyên ngậm miệng.

Dù trong lòng Long Huyên vẫn rất không phục, nhưng nàng ta cũng không tiếp tục ra giá nữa.

Phía dưới, Tương Phi chờ đợi một lúc lâu thấy phòng bao của Long Huyên vẫn im phăng phắc liền biết có lẽ sẽ không tiếp tục ra giá nữa.

Tuy có chút thất vọng nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự phấn khích trong lòng nàng.

300 vạn!

Tròn 300 vạn lục tinh tệ!

Đây quả thực là một con số chưa từng có.

Đặc biệt món đồ được bán với giá 300 vạn lại là một tên nửa người.

Điều này càng khiến người ta không thể tin nổi.

Cố gắng ổn định lại cảm xúc của mình, Tương Phi nói:

“Được rồi, hiện tại giá cao nhất là 300 vạn lục tinh tệ còn có ai muốn ra giá nữa không?”

Đáp lại Tương Phi tự nhiên là một mảnh tĩnh lặng.

Đối với điều này Tương Phi không có bất kỳ sự bất mãn nào.

Nàng tự mình nói tiếp:

“300 vạn lần thứ nhất!”

“300 vạn lần thứ hai!”

“300 vạn....”

“Lần thứ ba!”

“Phanh!”

Tiếng b.úa sắt gõ xuống vang lên bên tai mọi người lại như gõ thẳng vào tim mỗi người, khiến ai nấy đều run lên.

Nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của Tương Phi trên đài mọi người vẫn có cảm giác như đang ở trên mây.

Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh nhanh đến mức không thể tin được.

Mà Tô Ngữ cũng là sau khi nghe thấy tiếng b.úa vang lên mới hoàn toàn thả lỏng.

Ngô trưởng lão thấy vậy có hơi thất vọng.

Người ở phòng đối diện sao lại không ra giá tiếp nhỉ?

Nếu cứ tiếp tục, nói không chừng có thể kiếm thêm được một trăm khối linh tinh nữa!

Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng trên mặt lão vẫn cười chúc mừng:

“Chúc mừng cô nương!”

Tô Ngữ cười nhạt gật đầu tay phải lật một cái, trong tay lại lần nữa xuất hiện một cái túi.

Ngô trưởng lão thấy vậy trong lòng căng thẳng lẽ nào đây lại là linh tinh?

“Đây là 200 khối linh tinh, lát nữa phiền Ngô trưởng lão mang lục tinh tệ đến.”

Ngô trưởng lão nhận lấy túi vui mừng khôn xiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa rồi lão còn đang nghĩ nếu có thể thêm được một trăm khối thì tốt rồi.

Ai ngờ vừa quay mặt đi đã có thêm 200 khối.

Mặc dù bán đi một tên nửa người không những không thu được một đồng lục tinh tệ nào mà còn phải trả thêm hai triệu nhưng Ngô trưởng lão không những không thấy buồn mà còn phấn khích không thôi.

“Cô nương đợi một lát, tên nửa người và lục tinh tệ sẽ được đưa đến cho cô nương ngay.”

Nhìn Ngô trưởng lão và người kia lui ra ngoài, Ngữ Suất rốt cuộc không nhịn được nữa.

“Ta nói này đại tiểu thư, ngươi nhiều tiền không có chỗ tiêu hay sao lại bỏ ra 300 vạn để mua một tên nửa người, ngươi đây......”

“Lát nữa chúng ta đi trước, nếu có người hỏi ngươi cứ nói ngươi cũng không biết tên nửa người này là do ai mua.”

Lúc Tô Ngữ nói những lời này vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, không có một chút ý đùa giỡn.

Ngữ Suất có chút kỳ quái:

“Khoan đã, tại sao lại vậy?”

“Không có tại sao cả!”

Lời vừa dứt Ngô trưởng lão vừa rời đi đã quay lại, lần này đi cùng lão còn có Tô Ngôn đang bị hai gã đại hán áp giải, chỉ không biết vì sao Tô Ngôn lại đang hôn mê.

“Cô nương, trong chiếc nhẫn không gian này là hai triệu lục tinh tệ đây là tên nửa người kia, mời cô nương nghiệm thu. Chiếc nhẫn không gian này cũng tặng cho cô nương xem như một món quà gặp mặt nho nhỏ, cô nương vung tay bạc triệu, cũng được xem là khách hàng lớn của nhà đấu giá Thịnh Vũ chúng ta.”

Tô Ngữ nghe vậy liền nhận lấy nhẫn không gian cũng không kiểm tra số tinh tệ bên trong, trực tiếp đeo lên ngón tay:

“Vậy cảm ơn Ngô trưởng lão, không biết nhà đấu giá có cửa sau không để chúng ta đi trước một bước?”

Ngô trưởng lão vừa nghe lời này liền hiểu ra.

Tô Ngữ vung tay bạc triệu chỉ để mua một tên nửa người.

E rằng tất cả mọi người trong nhà đấu giá này đều đã xem nàng như một con cừu béo.

Đặc biệt là người trong phòng bao đối diện vẫn luôn tranh giá với nàng, càng xem nàng như cái gai trong mắt.

Lúc này nếu không đi trước e rằng lát nữa muốn đi cũng không đi được.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngô trưởng lão cũng không trì hoãn dẫn mấy người Tô Ngữ ra khỏi phòng bao, chỉ để lại một mình Ngữ Suất trong phòng ngơ ngác nhìn bóng lưng mấy người rời đi.

Mấy người Tô Ngữ đi theo Ngô trưởng lão lên tầng bốn, dọc theo hành lang đi một đoạn không xa thì thấy một lối cầu thang khác.

“Đi xuống từ đây chính là cửa sau của phòng đấu giá, người ngoài không ai biết nơi này. Các vị từ đây có thể rời đi bằng một con phố khác ta cũng chỉ có thể giúp đến đây thôi.”

Tô Ngữ gật đầu:

“Như vậy đã vô cùng cảm tạ rồi.”

Nói rồi, Tô Ngữ lại lấy ra mấy khối linh tinh nhét vào lòng Ngô trưởng lão:

“Đây xem như quà cảm tạ!”

Dứt lời nàng không quay đầu lại mà đi thẳng xuống lầu.

Mấy người Khương Kỳ tự nhiên vội vàng đuổi kịp chỉ để lại một mình Ngô trưởng lão đứng tại chỗ, ngẩn người nhìn mấy khối linh tinh trong lòng.

Một lúc lâu sau lão mới thầm cảm thán trong lòng, quả nhiên là con cháu nhà quyền thế cảm ơn người khác mà cũng dùng linh tinh, ra tay một lần là mấy khối.

Đếm thử thế mà có đến tám khối, hấp thu hết chỗ này đủ để lão tăng lên một cảnh giới.

Vừa rồi tuy mua được rất nhiều từ Tô Ngữ nhưng đó đều là của nhà đấu giá, còn mấy khối này mới thật sự thuộc về chính lão.

Điều này sao có thể không khiến Ngô trưởng lão vui mừng.

Xem ra lòng tốt nhất thời của lão quả thực không hề sai lầm.

Lại nói về mấy người Tô Ngữ, sau khi nhanh ch.óng xuống lầu thấy bốn phía không có người, Tô Ngữ phất tay thu tất cả mọi người vào trong không gian còn bản thân thì nhanh ch.óng lao ra cửa, rồi cũng biến vào không gian.

Một lát sau ở chỗ cửa vốn trống không bỗng xuất hiện một con mèo đen to lớn chính là Phì Phì.

Phì Phì nhìn quanh bốn phía, đêm đen gió lớn nó cũng không chần chừ bay thẳng về phía ngoại thành.

Bên này mấy người Tô Ngữ đã chuồn mất Long Huyên mới dẫn theo quản gia và thị vệ cùng nhau đi về phía phòng bao của Ngũ Suất.

Đến cửa phát hiện cửa không đóng, vẻ mặt Long Huyên liền trở nên có chút khó coi.

Sau khi đi vào nàng ta phát hiện chỉ có một người đàn ông đang hôn mê trên ghế sô pha, vừa nhìn đã biết là bị ai đó đ.á.n.h ngất.

Quản gia tiến lên kiểm tra một chút rồi nói với Long Huyên:

“Đã hôn mê khá lâu rồi.”

Sắc mặt Long Huyên càng thêm khó coi.

Nói như vậyngười vừa rồi vẫn luôn tranh giá với mình không hề liên quan đến kẻ này.

Vậy nàng phải đi đâu để tìm người kia?

--

Hết chương 652.