Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 651: HAI TRIỆU LỤC TINH TỆ





"Đây là linh tinh của ta vừa rồi sợ ngài không đến nên mới nhờ Ngũ công t.ử thay mặt truyền lời."

Tô Ngữ nói thẳng thắn dứt khoát, cũng đỡ cho Ngũ Suất phải tìm cách giải thích.

"Ồ? Là của cô nương sao?"

Ngô trưởng lão có chút kinh ngạc.

Tô Ngữ nghiêm túc gật đầu:

"Là của ta. Lời Ngô trưởng lão nói vừa rồi còn giữ lời chứ?"

Ngô trưởng lão không bận tâm đến chuyện khác gật đầu ngay:

"Đương nhiên là giữ lời."

Chỉ cần thứ đó là thật, của ai cũng không quan trọng.

Tô Ngữ nghe vậy gật đầu, quay đầu nhìn về phía đài đấu giá bên dưới.

Buổi đấu giá đang diễn ra vô cùng sôi nổi, giá đã tăng vọt lên ba mươi ba vạn lục tinh tệ!

Chỉ là hiện tại những người ra giá đều là người ở lầu hai và lầu ba.

Tô Ngữ lặng lẽ quan sát không vội vàng mở miệng.

Không lâu sau cuộc đấu giá chỉ còn lại hai người ở lầu ba.

Người ra giá đều là nam nhân, không biết là chủ nhân hay là hạ nhân.

Tương Phi hơi ngẩng đầu nhìn về phía hai nhã gian đang trả giá.

Trên mặt nàng lộ rõ vẻ may mắn, đôi mắt sáng lên kinh ngạc, hiển nhiên mức giá hiện tại đã vượt xa dự tính của nàng ta.

Cuộc tranh đua giữa hai người rất nhanh đã phân thắng bại.

Nhã gian đối diện với nhã gian của Tô Ngữ đã giành chiến thắng cuối cùng với mức giá bốn mươi vạn lục tinh tệ.

Thấy chiếc b.úa trong tay Tương Phi sắp sửa gõ xuống, Tô Ngữ đột nhiên cất lời:

"Năm mươi vạn lục tinh tệ!"

Câu nói vừa thốt ra cả hội trường đều kinh hãi.

Ngay cả Tương Phi cũng suýt nữa không cầm chắc được chiếc b.úa trong tay.

Nàng ngẩng đầu mắt tròn xoe nhìn về phía nhã gian của Tô Ngữ, trong mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.

Người trong nhã gian này, nàng đương nhiên biết, là Ngũ Suất công t.ử của phủ thành chủ.

Nhưng thành chủ thành Nghênh từ lúc nào lại giàu có đến thế?

Có điều Ngũ Suất cũng biết trung tâm đấu giá Thịnh Vũ là nơi nào, tuyệt đối không dám tùy tiện ra giá gây rối.

Đã hô giá vậy thì buổi đấu giá vẫn tiếp tục.

"Có người ra giá năm mươi vạn lục tinh tệ, còn có ai muốn tiếp tục ra giá không?"

Sau lời của Tương Phi là một khoảng lặng kỳ dị.

Năm mươi vạn lục tinh tệ, đã vượt quá mức định giá của mọi người trong phòng đấu giá hôm nay đối với một bán nhân.

Nhiều người hơn thì cho rằng kẻ hô giá này đơn thuần chỉ đang gây rối.

Trong số đó, kẻ khó chịu nhất chính là Long Huyên người vừa ra giá bốn mươi vạn.

Trong nhã gian đối diện với Tô Ngữ ngồi giữa trường kỷ là một thiếu nữ.

Thiếu nữ mặc một chiếc váy bồng bềnh màu hồng nhạt, tay áo phồng theo kiểu cung đình càng làm tăng thêm mấy phần đáng yêu cho nàng.

Làn da nàng trong suốt như ngọc trên gương mặt tròn trịa như bánh bao, bất kể là chiếc mũi nhỏ xinh xắn hay đôi mắt to long lanh ngấn nước đều khiến người ta phải cất lời khen ngợi.

Đây quả thực là một b.úp bê bằng sứ!

Phía sau thiếu nữ là hai thị vệ, đều mặc hắc bào khí thế lạnh lùng.

Thiếu nữ này chính là Long Huyên, bốn mươi vạn tinh tệ vừa rồi cũng là do nàng ta sai quản gia hô lên.

Lúc này quản gia đang đứng bên cửa sổ, hơi cúi đầu chờ đợi quyết định của Long Huyên.

Bốn mươi vạn lục tinh tệ đã vượt xa giá trị mà bán nhân này có thể tạo ra, nếu tiếp tục tăng giá đó hoàn toàn là một sự lãng phí.

Đôi con ngươi của thiếu nữ đảo qua đảo lại cảm xúc trên mặt cũng thay đổi thất thường.

Một lúc lâu sau thiếu nữ mới mở miệng:

"Tiếp tục tăng giá."

Giọng nói của Long Huyên không hề tương xứng với dung mạo của nàng. Vẻ ngoài của nàng khiến người ta cảm thấy như một thiên thần lạc xuống trần gian nhưng giọng nói và ngữ khí của nàng lại khiến người ta cảm thấy nàng là một ác ma giáng thế đầy tà tứ và khát m.á.u.

Quản gia nghe vậy trong lòng thở dài nhưng cũng không mở miệng khuyên can, mà xoay người nhìn xuống dưới trầm giọng nói:

"Năm mươi mốt vạn!"

Hắn ta không phải không trả nổi số tinh tệ đó mà là muốn cho người đối diện biết, họ không thiếu tiền nhưng chỉ muốn dùng cái giá tối thiểu để mua bán nhân này.

Tô Ngữ đứng bên cửa sổ, nghe thấy đối diện lại hô giá không chút do dự nói thẳng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Một trăm vạn!"

Tiếng hô này vừa vang lên, Tương Phi ở dưới kinh ngạc đến miệng nhỏ hơi mở một đôi mắt hồ ly quyến rũ trợn tròn.

Đây chắc chắn không phải Ngũ Suất!

Người ra giá bên trong, khẳng định không có quan hệ gì với Ngũ gia.

Chỉ dựa vào Ngũ gia tuyệt đối không thể có tài lực như vậy.

Nhưng người đó là ai, tại sao lại nhất quyết phải có được bán nhân này?

Chẳng lẽ bán nhân này còn có giá trị gì mà nàng không biết?

Nhưng bất kể thế nào buổi đấu giá đã đến nước này, không thể nào dừng lại giữa chừng được.

Tương Phi hít một hơi thật sâu, giọng nói có chút run rẩy:

"Một trăm vạn lục tinh tệ, còn có ai muốn ra giá không?"

Miệng tuy nói vậy, nhưng trong lòng nàng thực ra đã không còn hy vọng.

Dù sao mức giá này thực sự đã quá cao rồi.

Long Huyên ngồi im trong nhã gian sắc mặt quản gia khó coi nhìn nàng.

Hắn thực sự không muốn tiếp tục ra giá nữa.

Chưa nói đến việc có đủ lục tinh tệ hay không, cho dù có cũng thực sự không cần thiết.

Chẳng qua chỉ là một bán nhân có dung mạo coi được mà thôi, hoàn toàn không đáng để đầu tư nhiều như vậy.

Nhưng Long Huyên lại không quan tâm.

Nàng ta lớn đến từng này, có thứ gì mà nàng ta không có được?

Bây giờ nàng đã để mắt đến bán nhân này, vậy mà lại có kẻ dám tranh giành với nàng ta!

Long Huyên từ trên trường kỷ đứng dậy, khoan t.h.a.i đi đến bên cửa sổ không cần quản gia nói thay nữa tự mình mở miệng:

"Một trăm năm mươi vạn!"

"Hai trăm vạn!"

Tô Ngữ gần như ngay lập tức sau khi giọng Long Huyên vừa dứt đã một lần nữa ra giá.

Có điều nàng cũng cảm thấy kỳ lạ.

Giọng nói vẫn từ nhã gian đối diện truyền đến nhưng lại từ một nam nhân biến thành một thiếu nữ.

Chẳng lẽ cô bé này mới là chủ nhân?

Sự chú ý của Ngũ Suất và Ngô trưởng lão lại không đặt ở đây.

Tô Ngữ chỉ đưa một trăm khối linh tinh, một khối linh tinh là một vạn lục tinh tệ, một trăm khối cũng chỉ là một trăm vạn.

Lúc Tô Ngữ ra giá một trăm vạn, Ngũ Suất đã đau lòng muốn c.h.ế.t.

Một trăm vạn lục tinh tệ còn chưa thấy mặt mũi ra sao trong chớp mắt đã bị Tô Ngữ ném ra ngoài.

Ai ngờ đối diện còn có kẻ điên cuồng hơn, vậy mà lại ra giá một trăm năm mươi vạn.

Thế nhưng, Tô Ngữ mới là người điên cuồng nhất vậy mà lại hô giá hai triệu.

Nàng lấy đâu ra hai triệu lục tinh tệ?

"Vị cô nương này..."

Ngô trưởng lão cũng lên tiếng.

Trung tâm đấu giá của họ không chấp nhận mua chịu.

"Đây!"

Không đợi ông nói hết lời, Tô Ngữ không quay đầu lại ném cho ông một túi vải khác.

Ngô trưởng lão vô thức đưa tay đón lấy, túi vải vào tay trọng lượng nặng hơn túi lúc trước khoảng gấp đôi.

Trong lòng Ngô trưởng lão mơ hồ có chút phỏng đoán nhưng lại không dám tin.

Việc này không thể chậm trễ, ông cũng không lãng phí thời gian trực tiếp mở túi vải ra nhìn vào trong.

Cái nhìn này làm ông ta sợ hết hồn.

Bên trong, xếp ngay ngắn vừa đúng hai trăm khối linh tinh.

Ngô trưởng lão bây giờ gần như có thể chắc chắn, nữ nhân không biết từ đâu xuất hiện này, nhất định là con cháu nhà quyền quý, nếu không sao trên người có thể mang nhiều linh tinh như vậy?

Có điều chuyện này không liên quan đến ông.

Có hai trăm khối này Tô Ngữ có ra giá thế nào ông cũng không can thiệp nữa.

Ngũ Suất nhìn một màn này diễn ra, miệng đã há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.

--

Hết chương 651.