Tô Ngôn hai mắt vô thần gật đầu:
“Thân thể có mạnh hơn nữa thì thế nào, ta cũng không phải là người. Cơ thể cường tráng nữa cũng chỉ là một con dã thú mà thôi.”
“Không, ta không phải dã thú, ta chỉ là một con quái vật ngay cả dã thú cũng không muốn làm bạn với ta.”
Trong lời nói tuy tràn ngập sự tự giễu nhưng không khó để nghe ra sự bi thương và tuyệt vọng trong giọng điệu của hắn.
Gương mặt Tô Ngôn rõ ràng vẫn còn là thiếu niên nhưng lại cho người ta cảm giác như một ông lão tuổi xế chiều.
Nhìn bộ dạng này của Tô Ngôn trong lòng Tô Ngữ dù có ngàn vạn lời muốn nói, lúc này cũng không thể thốt ra một câu.
Nàng ôm c.h.ặ.t Tô Ngôn vào lòng vẫn có thể cảm nhận được cơ thể hắn đang run rẩy.
Hồi lâu sau mới nghe thấy Tô Ngôn nói:
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây? Và làm thế nào lại cứu được đệ về?”
Lúc đấu giá hắn vẫn còn tỉnh táo. Hình như cuối cùng có người đã dùng ba triệu lục tinh tệ để mua hắn. Mặc dù hắn thấy giọng nói đó rất quen tai nhưng vì không thể tin nổi nên cũng không nghĩ nhiều.
Bây giờ nhớ lại hình như đó thật sự là giọng của tỷ tỷ. Nhưng tỷ tỷ lấy đâu ra nhiều tinh tệ như vậy?
Tô Ngữ cũng không dài dòng ngắn gọn súc tích kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Nghe xong Tô Ngôn chỉ có thể cảm thán, lẽ nào tất cả đều là số mệnh đã định?
“Vậy Tiểu Ngôn, đệ làm thế nào lại đến được Huyền Minh đại lục?”
Tô Ngữ do dự hồi lâu mới cẩn thận hỏi.
Ai ngờ Tô Ngôn lại lắc đầu:
“Đệ cũng không biết làm thế nào lại đến đây. Sau khi ra khỏi nhà, đệ bị đ.á.n.h ngất một cách khó hiểu, đến khi tỉnh lại thì đã ở trong khu rừng vô tận. Cũng không biết đã đi bao lâu cuối cùng đệ gặp được một đội săn g.i.ế.c ma thú, họ mời đệ gia nhập nói là có thể đưa đệ về thành.”
Nói đến đây Tô Ngôn im lặng một lúc.
Tô Ngữ lại có một dự cảm không lành. E rằng đội người này cũng không phải là người tốt.
Mặc dù chỉ ở Huyền Minh đại lục hơn một tháng nhưng nàng đã hiểu sâu sắc.
Người ở Huyền Minh đại lục so với người ở Đại Tần càng thêm bạc bẽo và m.á.u lạnh. Họ tuyệt đối sẽ không dễ dàng tốt bụng cứu giúp người khác. Nếu thật sự phát lòng tốt thì nhất định có mục đích gì đó không thể cho ai biết.
Tô Ngôn hít sâu một hơi lúc này mới tiếp tục nói:
“Đệ đi theo họ trong rừng rậm, từ miệng họ mới biết được nơi đây là Huyền Minh đại lục, là quê hương của Nhược Tà ca ca. Cũng biết họ tiến vào sâu trong rừng rậm là vì một con linh thú non.”
“Nghe nói loại linh thú này chỉ tồn tại trong truyền thuyết nhưng không biết vì sao lúc đó trong rừng sâu xuất hiện đủ loại dị tượng, những dị tượng này lại giống hệt với điều kiện ra đời của linh thú trong truyền thuyết cho nên họ mới nghĩ đến việc thử vận may.”
“Nhưng vận may đâu phải dễ dàng gặp được, hơn nữa vận may và nguy hiểm luôn song hành cho nên họ định để đệ đi làm bia chắn.”
“Một mình đệ căn bản không phải là đối thủ của một đám người họ, cho nên đệ chỉ có thể răm rắp nghe theo lời họ.”
“Sau khi đến sâu trong rừng rậm quả nhiên tìm được nơi xuất hiện dị tượng, ở đó có một vầng sáng đủ màu sắc, họ không dám đi vào nên bắt đệ đi vào.”
“Sau khi đệ đi vào lấy vầng sáng làm trung tâm, xung quanh đột nhiên nổi lên gió lớn, cơn gió đó thật sự quá lớn, đệ ở trung tâm gió lốc cảm thấy mình sắp bị thổi tan tành.”
“Những người đó thấy tình hình không ổn, một người chạy còn nhanh hơn một người thế mà thật sự để họ chạy thoát được.”
“Sau đó đệ hôn mê bất tỉnh, đến khi tỉnh lại lần nữa người nhìn thấy lại vẫn là họ.”
“Họ nhốt đệ vào l.ồ.ng sắt cũng không để ý đệ đã tỉnh. Từ cuộc nói chuyện của họ đệ biết được, đệ không biết vì sao lại biến thành nửa người có lẽ là do linh thú không ra đời thành công, nhưng lại có huyết mạch của linh thú dung nhập vào cơ thể đệ. Họ muốn bán đệ cho nhà đấu giá, như vậy có thể kiếm được một khoản tiền lớn đủ cho họ tiêu xài nửa đời người.”
“Sau đó đệ đến nhà đấu giá Thịnh Vũ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Rồi sau đó bị đưa lên đài đấu giá, cho đến bây giờ lại một lần nữa gặp lại mọi người.”
Mặc dù nghe Tô Ngôn kể lại những chuyện này chỉ mất một khoảng thời gian ngắn.
Nhưng bất kể là Tô Ngữ hay Khương Kỳ hoặc là đám người Nhược Tà, đều có thể tưởng tượng được khoảng thời gian này Tô Ngôn đã sống khổ sở đến mức nào.
Tô Ngữ càng tự trách không thôi, nàng hận tại sao mình không đến đây sớm hơn tại sao không tìm được Tô Ngôn sớm hơn.
Nếu tìm được sớm hơn, có lẽ Tô Ngôn đã không phải như thế này cũng sẽ không phải chịu nhiều khổ cực như vậy.
“Cữu cữu, có phải người đói bụng nên mới khóc không? Kiều Kiều có kẹo cho cữu cữ ăn này, cữu cữu đừng khóc nữa được không?”
Bỗng nhiên nghe thấy lời Kiều Kiều, đám người Tô Ngữ đều sững sờ hoàn toàn không ngờ Kiều Kiều lại có thể nói ra những lời như vậy.
Còn Tô Ngôn, nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn trước mặt mình viên kẹo hoa quế trong lòng bàn tay, sống mũi lại cay cay.
Hắn duỗi tay cầm lấy viên kẹo nhét vào miệng cười nói:
“Cảm ơn Kiều Kiều, cữu cữu không khóc.”
Kiều Kiều cái miệng nhỏ hơi bĩu ra, tay chân nhanh nhẹn bò lên giường tay nhỏ sờ lên mặt Tô Ngôn.
Chỉ thấy cô bé lau khóe mắt Tô Ngôn rồi duỗi tay nhỏ ra nói:
“Cữu cữu lừa người, đây không phải là nước mắt của cữu cữu sao? Lần trước cữu cữu cũng lừa Kiều Kiều, cữu cữu nói ra ngoài mua kẹo cho Kiều Kiều ăn kết quả là không quay về nữa.”
Đối mặt với sự lên án đột ngột của Kiều Kiều, Tô Ngôn trong phút chốc không biết nên nói gì cho phải.
Hồi lâu sau Tô Ngôn mới nói:
“Là cữu cữu không đúng, sau này cữu cữu không bao giờ đi nữa mỗi ngày đều chơi với Kiều Kiều được không?”
Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào mắt Tô Ngôn hồi lâu lúc này mới gật đầu nói:
“Được. Chúng ta ngoéo tay.”
“Được, ngoéo tay.”
Nhìn một lớn một nhỏ hai bàn tay nắm vào nhau Tô Ngữ cũng thở phào một hơi dài.
Tô Ngôn đã nói như vậy, trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không có vấn đề gì.
Nàng chỉ sợ Tô Ngôn sẽ nhất thời quẩn quanh trong lòng làm ra chuyện gì ngốc nghếch.
Nếu có khả năng đó nàng thà không làm gì cả, mỗi ngày chỉ ở bên cạnh trông chừng Tô Ngôn.
Nhưng xem ra Tô Ngôn cũng hiểu người tỷ tỷ này của mình, hắn hứa với Kiều Kiều há chẳng phải cũng là đang muốn nói với mình để mình yên tâm sao.
Tô Ngôn đã hôn mê hơn mười ngày, mặc dù cơ thể đủ mạnh mẽ nhưng cũng phải ăn chút gì đó mới được.
Tô Ngữ vốn nghĩ trước tiên nấu một ít cháo thanh đạm như vậy ăn mới không hại dạ dày.
Nhưng ai ngờ Tô Ngôn chỉ cần ngửi thấy mùi, liền nhíu mày có vẻ như không có chút khẩu vị nào.
Tô Ngữ đang cảm thấy kỳ lạ, Nhược Tà nói:
“Tiểu Ngôn chắc là ăn thịt như vậy mới có thể bổ sung năng lượng cho cơ thể.”
Tô Ngữ mở miệng định hỏi tại sao nhưng lời đến bên miệng lại quay một vòng rồi nuốt trở vào.
--
Hết chương 655.