Tại sao lại thế còn cần phải hỏi nữa ư?
Đáp án dĩ nhiên là không cần.
Tô Ngôn nhìn dáng vẻ vô cùng cẩn trọng của Tô Ngữ đành bất đắc dĩ mỉm cười,
“Tỷ, tỷ không cần phải như vậy, ta buộc phải chấp nhận sự thật này và tỷ cũng vậy. Cứ trốn tránh mãi như thế, ta đâu thể sống mãi trong mộng được chứ?”
Dù trong lòng không nỡ nhưng Tô Ngữ cũng không thể không thừa nhận, lời của Tô Ngôn hoàn toàn chính xác.
Nếu Tô Ngôn đã nói vậy thì Tô Ngữ cũng không còn day dứt nữa. Nàng nhìn về phía Nhược Tà hỏi:
“Tại sao ăn thịt lại tốt hơn? Dạ dày của nó có chịu nổi không?”
Nhược Tà lắc đầu:
“Đây là điểm khác biệt giữa bán nhân và nhân loại. Nếu là nhân loại hôn mê mười ngày nửa tháng, cơ thể chắc chắn đã suy yếu không ra hình dạng nhưng bán nhân thì khác. Ngươi xem Tiểu Ngôn đi, có khác gì người thường không? Hơn nữa thứ cung cấp năng lượng cho cơ thể họ, ngoài linh lực ra thì chính là thịt của loài vật giàu linh khí. Nếu không có vậy chỉ đành ăn thịt của loài vật bình thường.”
Nghe vậy Tô Ngữ gật đầu:
“Nói như vậy, ăn thịt có linh khí vẫn là tốt nhất?”
“Lý là như vậy nhưng bất kể là ma thú hay linh thú đều đâu phải dễ dàng bắt được.”
Nhược Tà đáp.
Tô Ngữ không nói gì thêm nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm, chờ sau khi ra ngoài nhất định phải đi bắt một ít ma thú hoặc linh thú rồi nuôi trong không gian. Như vậy sau này thức ăn của Tô Ngôn sẽ được đảm bảo.
Dĩ nhiên ý tưởng này nếu muốn thực hiện, tuyệt đối không đơn giản như lời nói. Vì vậy Tô Ngữ tạm thời không định nói cho bất kỳ ai.
Nếu không có thịt chứa linh khí vậy chỉ có thể tạm dùng thịt bình thường thay thế.
Tô Ngữ cũng không trì hoãn quay người vào bếp. Chưa đầy nửa canh giờ sau, nàng và Khanh Yên đã bưng hai chiếc khay lớn quay trở lại.
Đợi đến khi thức ăn trên khay được bày ra bàn, mọi người mới nhìn rõ. Nào gà, nào vịt, nào cá, nào thịt, chiên xào nấu nướng đủ cả. Chủng loại đã phong phú mà món nào món nấy cũng đều vẹn toàn sắc hương vị.
Lục Du Kỳ khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, mới kiềm chế được sự thôi thúc muốn lao lên nếm thử mỗi món một miếng.
Tô Ngôn nhìn bộ dạng này của Lục Du Kỳ, lòng bỗng thấy ấm áp.
Bất kể thời gian có đổi thay thế nào, khi bọn họ ở cùng nhau dường như vẫn giống như trước đây.
Dĩ nhiên điều đó không quan trọng bằng việc…
Mọi người cứ thế trơ mắt nhìn Tô Ngôn một mình xử lý sạch sẽ hết thảy thức ăn trên bàn, ngay cả một giọt nước canh cũng không chừa lại.
Lục Du Kỳ đi quanh Tô Ngôn vài vòng, miệng không ngớt lời tấm tắc kỳ lạ:
“Cái bụng nhỏ như vậy của ngươi, rốt cuộc đã giấu hết những món ngon đó vào đâu vậy?”
Tô Ngữ thật ra cũng rất tò mò về vấn đề này nhưng thấy Tô Ngôn tinh thần sung mãn, không có một chút dáng vẻ khó chịu nào thì nàng cũng không còn lo lắng nữa.
Lục Du Kỳ nhìn mãi cũng không ra manh mối gì liền chuyển sự chú ý từ Tô Ngôn sang Tô Ngữ:
“Tẩu t.ử, Tiểu Ngôn ăn no rồi nhưng chúng ta thì vẫn còn đói meo đây này!”
Vừa nói, hắn vừa xoa xoa bụng mấy cái như để cho Tô Ngữ biết rằng hắn đang thực sự rất đói.
Nhìn bộ dạng làm trò của hắn, Tô Ngữ cũng phải bật cười:
“Cơm trong bếp ấy, đã chuẩn bị xong từ sớm rồi, đi bưng ra đi.”
Lục Du Kỳ nghe vậy liền tức tốc chạy đi, chỉ một loáng sau đã nghe thấy tiếng hắn kinh hô từ trong bếp vọng ra.
Chờ đến khi tất cả mọi người ăn uống no đủ, bấy giờ mới ngồi xuống nghiêm túc nói chuyện.
Tô Ngôn mang theo vẻ lo lắng ẩn hiện trên mặt:
“Tỷ tỷ, lúc ở buổi đấu giá ta nghe có người vẫn luôn tranh giá với tỷ. Người của Huyền Minh đại lục này không phải kẻ tốt lành gì, nàng ta thua tỷ liệu có ghi hận trong lòng không?”
Không thể không nói Tô Ngôn bây giờ đã thực sự trưởng thành.
Tô Ngữ tán thưởng gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiểu Ngôn trưởng thành rồi. Thật ra chúng ta cũng đã nghĩ đến vấn đề này, cho nên ngay khi buổi đấu giá kết thúc chúng ta đã trốn ngay vào không gian của tỷ. Chỉ cần chúng ta không ra ngoài thì dù cho là Thiên Vương lão t.ử cũng đừng hòng dò ra được sự tồn tại của chúng ta.”
Nghe Tô Ngữ nói một cách chắc chắn như vậy, Tô Ngôn cũng yên tâm phần nào.
Chỉ là bọn họ đâu thể trốn mãi trong không gian này được?
Tô Ngữ cũng biết suy nghĩ của Tô Ngôn bèn nói tiếp:
“Chúng ta rồi sẽ phải ra ngoài, nhưng tiền đề là phải nghĩ cách để đệ trở nên bình thường hơn một chút. Với dáng vẻ hiện tại của đệ, nếu ra ngoài chắc chắn sẽ vô cùng thu hút sự chú ý.”
“Đúng vậy, Tiểu Ngôn, đệ đừng vội ra ngoài. Chuyện quan trọng nhất của chúng ta chính là tìm được đệ. Giờ đã tìm được rồi thì những chuyện khác đều không quan trọng.”
Khương Kỳ cũng lên tiếng.
Tô Ngôn nghiêm túc gật đầu:
“Tỷ phu, ta hiểu. Chỉ là thật sự có cách sao?”
Lúc nãy khi chải chuốt, hắn đã nhìn rõ dáng vẻ hiện tại của mình. Tuy trông rất đáng yêu nhưng hắn không hề thích như vậy.
Đặc biệt là dáng vẻ này sẽ chỉ mang đến phiền phức vô tận cho hắn và cho mọi người.
Câu hỏi này của Tô Ngôn vừa được đặt ra, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Nhược Tà và Khanh Yên.
Ở đây người hiểu rõ về Huyền Minh đại lục nhất chính là Nhược Tà và Khanh Yên. Nếu cả hai người họ cũng không có cách vậy thì thật sự là hết cách.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của mọi người, ngay cả Nhược Tà và Khanh Yên cũng cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Y ho khan hai tiếng:
“Khụ khụ, đừng nhìn ta như vậy chứ, ta sẽ ngại ngùng đó.”
Tô Ngữ bị bộ dạng này của y làm cho cạn lời:
“Nói chuyện cho nghiêm túc.”
“Thôi được rồi, cũng không phải là không có cách, chỉ là tương đối khó mà thôi.”
Nghe Nhược Tà nói có cách, đôi mắt Tô Ngữ lập tức sáng rực lên, ngay cả Tô Ngôn cũng nhìn y chằm chằm chờ đợi những lời tiếp theo.
Nhược Tà bất đắc dĩ lắc đầu, y biết ngay mà, chỉ cần y nói có cách thì hai tỷ đệ này chắc chắn sẽ có phản ứng như vậy.
Nhưng lời đã nói ra cũng không có lý gì lại nói nửa vời.
“Có hai cách. Thứ nhất, c.h.ặ.t thẳng tai và đuôi đi. Như vậy trong một khoảng thời gian tai và đuôi mới sẽ không mọc ra được cũng có thể tự do đi lại bên ngoài.”
Lời này vừa nói ra, lập tức nhận được một cái lườm nguýt thật dài từ Tô Ngữ.
“Thứ hai, để người có quan hệ huyết thống truyền m.á.u của mình cho bán nhân. Khi đó huyết dịch của nhân loại trong cơ thể bán nhân sẽ lấn át huyết dịch của linh thú, những đặc điểm bên ngoài tự nhiên sẽ biến mất.”
“Không được!”
Lời của Nhược Tà vừa dứt, Tô Ngôn đã lập tức nghiêm giọng từ chối.
Người có quan hệ huyết thống với hắn chỉ có một mình Tô Ngữ.
Bảo Tô Ngữ truyền m.á.u của nàng cho hắn dù thế nào hắn cũng không thể chấp nhận.
Vào lúc Tô Ngôn kiên quyết từ chối, trong mắt của cả Tô Ngữ, Khương Kỳ và Nhược Tà đều ánh lên một nụ cười.
Quả nhiên vẫn là Tiểu Ngôn của bọn họ, cho dù đã gặp phải bao nhiêu chuyện bất công, khi đối diện với người thân vẫn luôn toàn tâm toàn ý. Không vì bản thân mà hy sinh những người bên cạnh.
Có điều…
Tô Ngữ dịu dàng nói:
“Tiểu Ngôn, đã có cách rồi thì cứ làm vậy đi. Chờ sau này chúng ta tìm được cách tốt hơn sẽ không cần phải làm thế này nữa, đệ nói có phải không?”
Tô Ngôn lại lắc đầu nói:
“Tỷ tỷ, tỷ không cần nói nữa đâu, ta sẽ không đồng ý.”
--
Hết chương 656.