Tô Ngữ nghe xong vừa mừng vừa kinh ngạc, nàng đã đợi một năm ròng và không muốn tiếp tục chờ đợi nữa.
“Chỉ là, Tiểu Ngôn đã đồng ý thật sao?”
Nhược Tà hỏi lại với vẻ không chắc chắn.
Y cũng không ngờ rằng, Tô Ngôn thế mà lại có thể kiên trì không đổi ý suốt một năm trời.
Điều này khiến y một lần nữa phải nhìn Tô Ngôn bằng con mắt khác.
Nhưng nói như vậy chẳng lẽ bọn họ còn phải tiếp tục lãng phí thời gian trong không gian này nữa sao?
Nhắc tới chuyện này Tô Ngữ cũng cảm thấy vô cùng đau đầu.
Thật không ngờ Tô Ngôn lại có thể bướng bỉnh đến thế.
Nhưng điều đó cũng là bình thường thôi, phải không?
Tỷ đệ bọn họ đều bướng bỉnh như nhau cả.
Dù vậy Tô Ngữ vẫn quyết định sẽ tìm Tô Ngôn nói chuyện lại một lần nữa.
Đây cũng là nhờ đang ở trong không gian nên mới có ưu thế về thời gian.
Nếu là ở bên ngoài, một năm trôi qua nói không chừng đã sớm bị nữ nhân tranh giá kia tìm thấy rồi. Lúc đó bọn họ chạy trốn còn không kịp làm gì có thời gian mà day dứt về chuyện này.
Nếu thật sự là như vậy thì dù Tô Ngôn có đồng ý e rằng cũng là hữu tâm vô lực.
Vì vậy Tô Ngữ quyết định không thể để Tô Ngôn tiếp tục kiên trì như vậy nữa.
Bọn họ còn rất nhiều việc phải làm không thể cứ mãi hao tổn thời gian ở đây.
Chỉ là khi nàng tìm được Tô Ngôn, còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã nói trước:
“Tỷ tỷ, tỷ không cần khuyên ta nữa, ta đồng ý.”
“Cái gì gọi là không cần khuyên ta, ta là tỷ của đệ, ta mặc kệ đệ… Đệ vừa nói gì, đệ đồng ý sao?”
Tô Ngữ mãi một lúc sau mới nhận ra, nàng nhìn Tô Ngôn với vẻ mặt không dám tin.
Tô Ngôn nghiêm túc gật đầu:
“Phải, ta đồng ý, cho nên tỷ tỷ không cần khuyên ta nữa.”
Tuy tò mò tại sao Tô Ngôn đột nhiên lại đồng ý nhưng dù sao đi nữa đây cũng là một chuyện tốt.
“Nếu đã vậy, hôm nay chuẩn bị thêm một ngày, ngày mai sẽ chính thức bắt đầu.”
Dù đã nghe Tô Ngôn nói đồng ý, Tô Ngữ vẫn cảm thấy không yên tâm.
Nếu không phải cần cho Nhược Tà một chút thời gian chuẩn bị, nàng gần như muốn bắt đầu ngay lập tức.
Tô Ngôn nghe Tô Ngữ vội vàng quyết định như vậy cảm thấy dở khóc dở cười.
Hắn là loại người không giữ lời hứa sao?
Tỷ tỷ sao có thể đối với hắn như vậy chứ!?
Tuy trong lòng hắn thật sự có chút d.a.o động và hối hận nhưng khi nhìn thấy gương mặt vui mừng của Tô Ngữ, hắn lại không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Thôi vậy!
Những gì tỷ tỷ đã cho hắn thì hắn sẽ dùng cách khác để báo đáp.
Chớp mắt đã đến ngày hôm sau, chờ mọi người dùng xong bữa sáng, Tô Ngữ liền bắt đầu thúc giục Nhược Tà.
Nhược Tà cũng không chần chừ dẫn Tô Ngữ và Tô Ngôn đến căn phòng đã chuẩn bị từ trước.
Trong phòng, Tô Ngữ và Tô Ngôn mỗi người nằm trên một chiếc giường, Nhược Tà và Khanh Yên đứng bên cạnh với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Tô Ngữ nhìn vẻ mặt căng thẳng của hai người không khỏi trêu đùa:
“Xem hai người căng thẳng chưa kìa, chẳng phải đã thử nghiệm bao nhiêu lần rồi sao, không sao đâu, yên tâm đi.”
Nhược Tà bất đắc dĩ đảo mắt:
“Người và động vật sao có thể giống nhau được?”
Miệng tuy nói vậy nhưng cảm giác căng thẳng ban nãy quả thực đã vơi đi một chút.
Chỉ là rút m.á.u mà thôi, không cần đến t.h.u.ố.c mê hay thứ gì tương tự.
Vì vậy Tô Ngữ cứ thế nhìn Nhược Tà cầm một chiếc ống kim đặc chế cỡ lớn, từ từ rút m.á.u của nàng ra khỏi cơ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ không nói rõ được cảm giác của mình lúc này là gì.
Cứ thế cảm nhận m.á.u trong người đang dần cạn đi, dường như tất cả sức lực cũng theo đó mà tan biến.
Nếu không phải đang nằm, Tô Ngữ cảm thấy mình nhất định đã không ngồi vững.
Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến việc m.á.u này là để cứu chữa cho Tô Ngôn, mọi cảm giác khó chịu của nàng lại tan biến trong khoảnh khắc.
Cuối cùng khi thấy chiếc ống kim cỡ lớn đã đầy, bốn người trong phòng mới đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Trong đó người dằn vặt nhất chính là Tô Ngôn.
Nhìn sắc mặt Tô Ngữ dần trở nên tái nhợt, hắn gần như muốn đứng dậy hô dừng lại.
Nhưng số m.á.u đó cũng không thể nào truyền ngược lại vào cơ thể Tô Ngữ được nữa, hắn chỉ có thể cố gắng đè nén lòng mình, không để bản thân nói ra những lời không nên nói.
Bởi vì nếu nói ra không chỉ khiến tỷ tỷ đổ m.á.u mà còn khiến tỷ tỷ phải rơi lệ.
Tuy nhiên rút m.á.u mới chỉ là bước đầu tiên trong tất cả mọi việc cũng là bước đơn giản nhất.
Tiếp theo tuy không liên quan đến Tô Ngữ nhưng nàng cũng không muốn cứ thế đi ra ngoài.
Nàng muốn ở lại đây quan sát, không phải vì không tin tưởng Nhược Tà hay gì khác. Mà là nàng không muốn ra ngoài để phải chịu đựng sự dày vò của việc chờ đợi.
Bất kể kết quả ra sao, ở đây nàng đều có thể biết được đầu tiên.
Nhìn Nhược Tà thuần thục châm kim cho Tô Ngôn, Tô Ngữ thầm cảm thán trong lòng.
Chỉ riêng với gương mặt này của Nhược Tà, nếu đến thế giới ở kiếp trước của nàng tuyệt đối sẽ là y sĩ được chào đón nhất.
Đặc biệt là, trong điều kiện không có ai làm mẫu hay cầm tay chỉ việc chỉ dựa vào lời giải thích của Tô Ngữ mà có thể châm kim thuần thục đến vậy, Nhược Tà quả thực là người có thiên phú cực cao về y thuật.
Người như vậy nếu ở kiếp trước chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.
Nhận ra mình càng nghĩ càng xa, Tô Ngữ vội thu lại suy nghĩ nhìn về phía gương mặt của Tô Ngôn.
Tô Ngôn nhắm mắt nằm đó, sắc mặt tuy vẫn còn tái nhợt nhưng trông không có vấn đề gì khác.
Tô Ngữ thấy vậy cũng yên tâm không ít.
Thời gian từng chút một trôi đi, nhìn m.á.u trong túi huyết dần vơi đi lòng Tô Ngữ cũng ngày càng bình tĩnh.
Trong suốt quá trình này, Tô Ngôn đều yên lặng nằm đó chỉ thỉnh thoảng khi nàng nói chuyện với hắn vài câu, hắn mới mở mắt ra đáp lại.
Tuy là đang được truyền m.á.u vào cơ thể nhưng trông Tô Ngôn lại có vẻ rất mệt mỏi.
Qua lời giải thích của Nhược Tà, Tô Ngữ mới hiểu ra.
Nguyên lai là vì m.á.u của Tô Ngữ đang giao tranh với huyết mạch linh thú trong cơ thể Tô Ngôn.
Đồng thời Tô Ngôn cũng đang dùng tinh thần lực của mình để chống cự, như vậy mới không bị phản phệ.
Nghe xong những điều này, Tô Ngữ lại một phen căng thẳng.
Nhưng may mắn thay sau khi túi m.á.u đã được truyền hết thì Tô Ngôn cũng không xuất hiện bất kỳ triệu chứng khó chịu nào.
Điều này cho thấy độ tương thích huyết mạch của hai người cao đến đáng kinh ngạc.
Hiển nhiên Nhược Tà và Khanh Yên cũng không ngờ mọi chuyện lại có thể tiến hành thuận lợi đến vậy.
Vốn dĩ bọn họ đã chuẩn bị sẵn mọi phương án giải quyết cho các tình huống bất ngờ, vậy mà bây giờ tất cả đều không cần dùng đến.
Nhưng như vậy lại càng tốt, nói cách khác những lần tiếp theo có lẽ sẽ càng dễ dàng hơn.
Biết đâu bọn họ có thể hoàn thành việc độ huyết trong khoảng thời gian dự tính.
Khi Nhược Tà mở cửa phòng, thứ đập vào mắt chính là gương mặt của Khương Kỳ.
Cách phía sau Khương Kỳ không xa, có thể mơ hồ nhìn thấy Lục Du Kỳ đang chơi đùa cùng ba đứa trẻ.
Từ khi vào trong không gian, nhiệm vụ chính của Lục Du Kỳ, ngoài việc tu luyện ra chính là trông trẻ.
Nhược Tà không chút nghi ngờ, nếu sau này Lục Du Kỳ có con thì hắn có thể chẳng cần tìm v.ú nuôi, vì tự hắn cũng có thể trông được.
Tuy nghĩ vậy có chút không t.ử tế nhưng Nhược Tà vẫn khẽ bật cười.
Khương Kỳ nhìn nụ cười trên mặt Nhược Tà nhíu mày hỏi:
“Ngươi ngẩn ra đó à?”
--
Hết chương 658.