“Ta có thể không rời khỏi nơi này. Chỉ cần ta ở đây sẽ không có ai tìm được ta, đây là lời tỷ tỷ đã nói. Đến lúc đó mọi người ra ngoài giúp ta tìm cách khác, chờ khi nào tìm được rồi ta lại rời đi chẳng phải tốt hơn sao? Ta không vội.”
“Nơi này phong cảnh hữu tình, linh khí dồi dào lại có nhiều linh tinh như vậy, ta còn có thể chuyên tâm tu luyện nữa!”
“Tiểu Ngôn, đừng nói nữa ta không thể nào đồng ý.”
Tô Ngữ dứt khoát nói.
Mặc cho lời nói có dễ nghe đến đâu, không gian này có tốt đẹp thế nào cũng không phải là nơi thích hợp để con người ở lại lâu dài.
Nguyên do không gì khác, con người là loài sống quần cư.
Một người ở một mình trong khoảng thời gian ngắn có thể xem là một cách thư giãn.
Nhưng nếu thời gian kéo dài, nơi đây sẽ chẳng khác nào một nhà giam vây hãm con người khiến người ta ngột ngạt đến không thở nổi.
Tuy Tô Ngữ nói rất dứt khoát nhưng Tô Ngôn cũng không phải người dễ dàng thỏa hiệp, hai người cứ thế giằng co.
Cuối cùng vẫn là Khương Kỳ tiến lên kéo Tô Ngữ đi. Khi cả hai ra đến bên ngoài, hắn mới nhẹ giọng nói:
“Việc Nàng đã quyết, ta không khuyên can. Có điều hiện tại nàng cũng không thể ép buộc nó. Dù sao vẫn còn thời gian, hãy để nó suy nghĩ cho kỹ. Chúng ta cũng cần phải hỏi Nhược Tà xem rốt cuộc cần chuẩn bị những gì và quá trình thực hiện ra sao, nàng nói có phải không?”
Tô Ngữ tiến lên ôm lấy Khương Kỳ, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, giọng buồn bã:
“Cảm ơn chàng, A Kỳ. Ta biết làm vậy không tốt cho cơ thể của mình cũng là vô trách nhiệm với chàng và ba đứa nhỏ. Nhưng đó là đệ đệ của ta, đệ đệ duy nhất của ta. Ta không thể để nó sau này cứ mãi ở trong không gian chờ đợi chúng ta tìm về một phương pháp giải cứu không biết đến khi nào mới có. Bây giờ trông nó có lẽ vẫn ổn nhưng nếu thật sự ở một mình nơi đây quá lâu, khó đảm bảo sẽ không phát sinh vấn đề khác. Ta không dám mạo hiểm.”
Khương Kỳ nhẹ nhàng vỗ về lưng Tô Ngữ chậm rãi nói:
“Ta biết, ta biết cả mà. Nếu ta không thể thay thế nàng thì chỉ có thể ủng hộ nàng. Nàng yên tâm, mọi chuyện còn lại đã có ta.”
Tô Ngữ gật đầu thật mạnh, trong lòng cảm động khôn xiết nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Nàng cũng biết Khương Kỳ không cần nàng phải nói thêm bất cứ điều gì.
Hai người thấu hiểu và đồng hành cùng nhau bấy nhiêu năm, sớm đã tâm ý tương thông.
Thời gian tiếp theo, cả Tô Ngữ và Tô Ngôn đều không nhắc lại chuyện này nữa.
Nhưng cả hai đều biết không nhắc đến không có nghĩa là mọi chuyện cứ thế cho qua.
Khương Kỳ và mấy người khác đứng ngoài quan sát, không khỏi cảm thán, hai người này quả không hổ là tỷ đệ, ngay cả tính tình cũng bướng bỉnh y như nhau.
Lúc này chỉ có thể xem ai có thể kiên trì hơn ai.
Trong những ngày chờ đợi Tô Ngôn cúi đầu, Tô Ngữ cũng không hề nhàn rỗi. Nàng tìm Nhược Tà để tìm hiểu kỹ hơn về cái gọi là “độ huyết” mà y đã nói.
Sau một hồi tìm hiểu, nàng mới phát hiện mọi chuyện không hề đơn giản như mình tưởng.
Lúc này nàng mới hiểu, tại sao lúc đầu Nhược Tà lại nói mọi chuyện không dễ dàng.
Tuy Nàng và Tô Ngôn là tỷ đệ ruột thịt, huyết mạch hẳn là tương đồng nhưng dù vậy muốn để m.á.u của hai người hòa tan trong cùng một cơ thể, cùng nhau chống lại huyết mạch linh thú cũng không phải là chuyện đơn giản.
Hơn nữa việc này cũng khác xa so với suy nghĩ ban đầu của Tô Ngữ là trực tiếp truyền một nửa m.á.u của mình cho Tô Ngôn.
Bởi vì theo lời Nhược Tà, đây không phải là chuyện có thể hoàn thành trong một lần.
Lần đầu tiên, lượng m.á.u truyền vào sẽ ít nhất và khoảng cách tới lần thứ hai cũng là dài nhất.
Đây là để cho Tô Ngôn có một quá trình thích ứng.
Đồng thời cũng là để Tô Ngữ có thể trong khoảng thời gian đó bồi bổ lại khí huyết đã hao tổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Suy cho cùng đây là một cuộc chiến lâu dài, nếu thể chất của Tô Ngữ không theo kịp rất có thể sẽ phải bỏ dở giữa chừng.
Tuy nói bỏ dở giữa chừng cũng không gây ra tổn hại gì nhưng như vậy chẳng phải là lãng phí tâm huyết hay sao?
Đến lần độ huyết thứ hai, lượng m.á.u sẽ tăng lên và khoảng cách đến lần thứ ba cũng sẽ tương đối rút ngắn lại.
Cứ như vậy mỗi lần lượng m.á.u truyền vào sẽ nhiều hơn lần trước và khoảng cách giữa các lần cũng dần rút ngắn lại.
Cho đến khi huyết mạch nhân loại trong cơ thể Tô Ngôn chiếm thế áp đảo thì đôi tai mèo và chiếc đuôi của nó mới có khả năng biến mất.
Nói ra thì có vẻ đơn giản, nhưng trong quá trình này, nếu bất kỳ một khâu nào xảy ra sai sót thì chắc chắn sẽ thất bại trong gang tấc.
Bất kể là Nhược Tà hay là Tô Ngữ, Khương Kỳ hoặc là Tô Ngôn đều không thể đảm bảo rằng, một khi thất bại, liệu có còn khả năng tiếp tục lần thứ hai hay không.
Thực ra điều quan trọng nhất là, nếu thật sự thất bại thì Tô Ngôn chắc chắn sẽ không bao giờ chịu tiếp tục lần thứ hai.
Vì vậy bọn họ phải lập ra một kế hoạch chu toàn c.h.ặ.t chẽ, đảm bảo vẹn toàn không một sai sót.
Điều này khiến Nhược Tà và Khanh Yên phải chịu áp lực cực lớn.
Cả hai người cũng chỉ là nghe nói qua về phương pháp này chứ chưa từng tự mình thử nghiệm.
Bây giờ muốn tìm một vật thí nghiệm để thử trước, khoan nói đến việc có thời gian hay không, mà ngay cả đối tượng phù hợp điều kiện như vậy cũng không có.
Chuyện này sở dĩ chỉ tồn tại trong lời đồn cũng là vì điều kiện tiên quyết của nó.
Chưa nói đến việc có tìm được huynh đệ tỷ muội ruột thịt của bán nhân hay không mà dù có tìm được, những người đó liệu có thật sự vì bán nhân mà làm một chuyện như vậy không?
Lần lượt rút m.á.u trong cơ thể mình ra để truyền cho một người khác, nỗi đau đớn như vậy không phải ai cũng có thể chịu đựng được.
Sau khi thiếu m.á.u cái cảm giác cơ thể không nghe theo sự điều khiển, đa số mọi người đều sẽ không thích.
Hơn nữa một khi tổn thương đến căn cơ, sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này càng đừng nói đến việc tiếp tục tiến bước trên con đường tu luyện.
Không tìm được vật thí nghiệm, Nhược Tà và Khanh Yên đành phải nhiều lần bàn bạc rồi bắt những con vật nhỏ trong không gian để thực hành quá trình rút m.á.u và dung huyết. Cứ như vậy chớp mắt một năm đã trôi qua.
Một năm trong không gian, cũng chỉ bằng một ngày ở bên ngoài.
Tuy dung mạo và thân thể của bọn họ không có bất kỳ thay đổi nào nhưng tâm trí thì đã thực sự già dặn hơn một tuổi.
Trong một năm này, Tô Ngữ và mọi người cũng không hề nhàn rỗi. Ngoài việc dạy dỗ ba đứa con sinh ba, Tô Ngữ cũng đang liều mạng tu luyện.
Ba cuốn công pháp đã đấu giá được ở phòng đấu giá Thịnh Vũ trước đó vừa hay Nàng, Khương Kỳ và Lục Du Kỳ mỗi người một quyển lại còn vô cùng phù hợp với họ.
Điều này không thể không nói là sự ưu ái của trời cao.
Từ những gì đã trải qua trong khoảng thời gian này và cả những gì Tô Ngôn đã gặp phải, Tô Ngữ và mọi người rút ra được một kết luận.
Đó là bản thân phải trở nên cường đại nếu không chỉ có thể mặc người xâu xé.
Khoan hãy nói đến chuyện sau này tung hoành Huyền Minh đại lục, chỉ riêng việc Tô Ngôn lần này gặp phải tất cả những chuyện này đều là do đám người kia gây ra.
Tuy bây giờ Tô Ngôn không nói đám người đó rốt cuộc là ai nhưng sớm muộn gì Tô Ngữ cũng sẽ biết.
Chờ đến ngày đó chính là ngày đầu lìa khỏi cổ của những kẻ đó.
Bất kỳ ai cũng phải trả giá cho những việc mình đã làm.
Hôm nay Nhược Tà mừng rỡ chạy đến tìm Tô Ngữ, báo rằng Y và Khanh Yên đã nắm vững tất cả các bước một cách thuần thục, chỉ cần Tô Ngữ và Tô Ngôn đồng ý thì bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu.
--
Hết chương 657.