Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 660: MƯỜI NĂM



 

“A Kỳ, bây giờ ta không đói, chúng ta có thể để đến tối rồi hẵng ăn được không?”

Khương Kỳ lạnh lùng liếc nàng một cái, quả nhiên khiến Tô Ngữ phải buông ngón tay đang níu c.h.ặ.t ống tay áo của hắn ra.

“Chờ ta, ta đi một lát sẽ về.”

Khương Kỳ nói rồi xoay người đi ra ngoài.

Tô Ngữ nhìn bóng lưng ngày một xa của Khương Kỳ không khỏi nhăn mặt khổ sở.

Chỉ là điều Tô Ngữ không ngờ tới chính là, khi Khương Kỳ bưng đồ ăn quay lại nàng không còn nhìn thấy một mảng đỏ rực nữa.

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tô Ngữ, Khương Kỳ khẽ mỉm cười:

“Sao thế, hóa ra nàng không nhìn thấy những món ăn đó mà lại khổ sở đến vậy sao? Nếu đã thế, ta đi làm lại cho nàng món khác nhé.”

Nói rồi Khương Kỳ thế mà lại thật sự chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Tô Ngữ thấy vậy vội níu c.h.ặ.t t.a.y áo hắn:

“Đừng mà.”

Khương Kỳ khẽ quay đầu, cười như không cười nhìn Tô Ngữ.

Bị Khương Kỳ nhìn như vậy, Tô Ngữ cảm thấy mặt mình có chút nóng lên nhưng vẫn lí nhí nói:

“Chỉ cần là do A Kỳ chàng làm thì ta đều thích ăn. Nếu đã làm xong rồi thì không cần phiền phức nữa đâu.”

Nàng làm sao có thể nói rằng nàng sợ nhìn thấy những thứ đỏ rực đó chứ?

Nếu nói ra Khương Kỳ chắc chắn sẽ cười nhạo nàng.

Nào ngờ Khương Kỳ lại lắc đầu nghiêm túc nói:

“Nàng nói ngốc gì vậy, chỉ cần nàng muốn ăn, dù ta có vất vả hơn nữa cũng đều đáng giá.”

Tô Ngữ thấy vậy đành phải đưa đám:

“A Kỳ, đừng đi, ta không muốn ăn đâu.”

Thấy nàng cuối cùng cũng nói ra lời này, Khương Kỳ mới ngồi xuống.

Tuy biết rõ Khương Kỳ đang trêu mình nhưng Tô Ngữ vẫn cam tâm tình nguyện phối hợp.

Ăn từng muỗng thức ăn do Khương Kỳ đút đến bên miệng, Tô Ngữ cảm thấy mình dường như đã hồi phục được một chút sức lực.

Không biết là do tác dụng của những món ăn này hay là vì người đàn ông trước mặt.

Từ sau lần độ huyết thứ hai, khoảng cách giữa những lần độ huyết sau này ngày càng ngắn lại.

Nửa năm sau thế mà đã đến mức mỗi ngày đều phải độ một ít huyết.

Bởi vì m.á.u trong cơ thể nhanh ch.óng mất đi mà tốc độ bồi bổ lại theo không kịp, sắc mặt Tô Ngữ gần như trở nên trong suốt.

Nhìn Tô Ngữ gần như đến sức lực để nói chuyện cũng không còn, Tô Ngôn cảm thấy mỗi một ngày trôi qua đều là dày vò.

Hắn rất muốn nói đừng tiếp tục nữa.

Hắn thà rằng cả đời này ở yên trong không gian.

Thế nhưng khi nhìn vào gương mặt Tô Ngữ, hắn lại không thể thốt ra bất cứ lời nào.

Tất cả lời nói cứ thế nghẹn lại trong cổ họng, làm sao cũng không thể phát ra thành tiếng.

Cũng may những ngày tháng dày vò như vậy cũng không kéo dài quá lâu.

Khoảng chừng một tháng sau, Nhược Tà tuyên bố việc độ huyết đã thành công.

Lần này không chỉ Tô Ngôn và Khương Kỳ thở phào nhẹ nhõm mà ngay cả Nhược Tà và Khanh Yên cũng có cảm giác như trút được gánh nặng.

Mỗi ngày nhìn Tô Ngữ gần như sắp ngất đi mà vẫn phải rút phần lớn m.á.u trên người nàng, tay của Nhược Tà cũng không khỏi có chút run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngữ nhìn đôi tai mềm mại trên đầu Tô Ngôn nhíu mày nói:

“Nếu đã thành công, sao đôi tai vẫn còn ở đó?”

Tô Ngôn nghe vậy cũng đưa mắt nhìn về phía Nhược Tà. Nếu tỷ tỷ đã chịu nhiều khổ cực như vậy mà cuối cùng vẫn không thành công, hắn không chắc mình có xông lên đ.á.n.h cho Nhược Tà một trận hay không.

Cho dù hắn có khả năng sẽ không đ.á.n.h lại Nhược Tà.

Nhược Tà thấy mọi người đều nhìn chằm chằm vào mình, trong mắt còn mang theo vẻ hoài nghi không khỏi kêu lên:

“Làm gì mà đều nhìn ta như vậy, ta vừa mới nói rồi mà, việc độ huyết đã hoàn thành, phần còn lại phải dựa vào chính Tiểu Ngôn. Suy cho cùng ta cũng chưa từng thử qua, rốt cuộc nên làm thế nào mới có thể thu lại đôi tai của mình.”

Nghe vậy mặt Tô Ngôn lập tức đỏ bừng. Hóa ra vấn đề là ở trên người hắn sao? Thế nhưng hắn cũng không biết phải làm thế nào.

Nhưng hắn cũng biết chuyện này ở đây không ai có thể cho hắn lời khuyên hữu ích nào, tất cả vẫn cần chính hắn tự mình mày mò.

Bởi vậy từ hôm đó trở đi, mỗi ngày Tô Ngôn đều lặng lẽ ngồi một chỗ nghiêm túc suy ngẫm xem rốt cuộc làm thế nào mới có thể thu lại đôi tai và chiếc đuôi của mình.

Còn Tô Ngữ thì tĩnh dưỡng trên giường, mỗi ngày ngoài việc trò chuyện với ba đứa nhỏ thì cũng chỉ là lặng lẽ chờ đợi Khương Kỳ đút ăn.

Hơn nửa năm qua, thân thể Tô Ngữ hao tổn quá mức lợi hại, căn bản không phải một sớm một chiều là có thể bồi bổ lại được.

Nhưng nếu không bồi bổ lại cho dù Tô Ngữ là người tu luyện cũng sẽ để lại mầm họa cho cơ thể.

Cho nên Khương Kỳ nghiêm lệnh cấm, trước khi Tô Ngữ hoàn toàn bình phục, không được tự do đi lại.

Ngay cả việc muốn ra khỏi nhà hít thở không khí hắn cũng phải đi theo bên cạnh.

Cũng may bây giờ bọn họ đang ở trong không gian, mỗi ngày Khương Kỳ ngoài việc dỗ con, nấu cơm, tu luyện ra thì tất cả thời gian còn lại đều có thể dành cho Tô Ngữ nên cũng không đến mức không lo xuể.

Thời gian thấm thoắt, chớp mắt bọn họ đã ở trong không gian này mười năm ròng.

Mười năm đối với bên ngoài mà nói có lẽ thật sự là một con số rất dài.

Suy cho cùng một đứa trẻ qua mười năm đã trở thành một thiếu niên tuấn tú.

Một thiếu nữ qua mười năm đã là một thiếu phụ xinh đẹp.

Mười năm có thể khiến một người thay đổi lớn đến đâu, không ai có thể tưởng tượng được.

Chỉ là những điều đó đều không liên quan đến Tô Ngữ và mọi người đang ở trong không gian.

Tô Ngữ và mọi người, ngoài việc cấp bậc tu luyện tăng lên vùn vụt ra thì thật sự không có thay đổi nào khác.

Đặc biệt là đối với Nhược Tà và Khanh Yên mà nói mười năm này trôi qua quả thực không thể nào ung dung tự tại hơn.

Trước kia ở Đại Tần cũng đã yên tĩnh sống qua trăm năm, nhưng trăm năm đó Nhược Tà vẫn luôn bị vết thương cũ hành hạ. Hai người tuy bề ngoài không nói nhưng trong lòng đều mang gông xiềng nặng trĩu.

Nhưng mười năm này lại khác. Vết thương trên người Nhược Tà đã lành, Khanh Yên cũng không cần dùng linh lực của bản thân để duy trì mạng sống cho Nhược Tà nữa. Như vậy cả hai người đều nhẹ nhõm đi rất nhiều, đồng thời tu vi trên người tự nhiên cũng dần dần khôi phục.

Đặc biệt là linh khí trong không gian này nồng đậm, lại có nhiều linh tuyền thủy và tinh thạch cho mọi người sử dụng muốn thực lực bản thân không tăng lên, thật ra cũng là một chuyện rất khó.

Bản thân Khanh Yên cấp bậc vốn đã là cao nhất trong mọi người, trải qua mười năm này đã đạt tới Vũ Linh cảnh.

Nhược Tà so với Khanh Yên có kém hơn một chút cũng đã đạt tới Vũ Linh cảnh cửu phẩm.

Tô Ngữ và Khương Kỳ, hai người cũng coi như là đồng bộ đều đã tiến vào Di Linh cảnh lục phẩm.

Còn Lục Du Kỳ, có lẽ là vì quá bận rộn với việc trông trẻ nên chỉ vừa mới tiến vào Di Linh cảnh nhị phẩm. Nhưng theo lời Nhược Tà nói như vậy đã là rất lợi hại rồi.

Suy cho cùng có một số người dù dùng gấp đôi thời gian để tu luyện cũng chưa chắc đã có được thành tích này.

Lục Du Kỳ đối với chuyện này không mấy để tâm, thời gian còn nhiều, hắn còn trẻ mà.

Ba đứa nhỏ lại là những người có thay đổi lớn nhất trong mười năm này.

Thời gian trôi đi trong không gian không hề làm thay đổi thân thể của chúng nhưng sự trưởng thành trong tâm trí lại là điều có thật.

Nếu ai đó cho rằng đây chỉ là ba đứa trẻ hai tuổi mà muốn lừa gạt vậy thì chỉ có thể chờ bị làm thịt mà thôi.

--

Hết chương 660.