Nếu chỉ là tâm trí trưởng thành thì cũng đành nhưng Tô Ngữ cũng không ngờ rằng, ba đứa nhỏ tư chất nghịch thiên, đã bắt đầu tu luyện hơn nữa còn thành công đạt tới Thám Linh cảnh.
Nhưng như vậy lại càng tốt, có thể giả heo ăn thịt hổ.
Nếu sau này thật sự có kẻ nào nhắm vào chúng, chỉ cần không phải là nhân vật quá lợi hại thì chúng vẫn có đủ năng lực để tự bảo vệ mình.
Còn Tô Ngôn, trong mười năm này cuối cùng đã học được cách chuyển đổi tự nhiên giữa hình dạng bán nhân và người thường.
Đúng vậy là chuyển đổi.
Hắn có thể biến thành dáng vẻ của một người bình thường về ngoại hình không thể nhìn ra bất kỳ vấn đề gì. Nhưng khi ở hình dạng bán nhân thì sức mạnh của hắn sẽ tăng lên gấp bội. Đây cũng là một lợi thế của hình thái bán nhân.
Sau khi biết được điều này Tô Ngữ liền nghĩ đến Ultraman ở kiếp trước. Trước khi biến thân cũng là dáng vẻ người thường. Mà sau khi biến thân thì sức mạnh liền tăng lên gấp bội. Có điều Tô Ngôn trông đáng yêu hơn mấy Ultraman đó nhiều.
Hôm nay sau bữa cơm Khương Kỳ gọi mọi người lại.
“Chúng ta đã ở trong không gian này hơn mười năm rồi cũng đến lúc ra ngoài, mọi người nói có phải không?”
Nghe thấy lời này của Khương Kỳ, người hưng phấn nhất chính là Lục Du Kỳ.
Hắn ‘vụt’ một tiếng liền nhảy dựng lên, tiếng cười hưng phấn càng là không dứt bên tai.
“Cuối cùng chúng ta cũng có thể ra ngoài rồi sao? A ha ha ha ha, các người có biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi không?”
Tô Ngữ và mấy người khác nhìn bộ dạng của hắn lại có chút không nói nên lời. Tuy đúng là đã chờ rất lâu nhưng biểu hiện này cũng thật sự là quá khoa trương.
Cũng may Lục Du Kỳ rất nhanh đã chú ý thấy mọi người đều đang nhìn hắn, ngay cả ba đứa nhỏ trên mặt cũng mang một vẻ ‘ta không quen biết người này’.
Lục Du Kỳ lúc này mới vội vàng thu lại vẻ mặt ngồi xuống một cách quy củ.
“Khụ!”
“Cái đó, mọi người đừng nghĩ nhiều nhé, ta vừa rồi chỉ là thay mặt mọi người hưng phấn một chút thôi, ha ha, ha ha, ha ha ha ha.”
Nghe tiếng cười đầy ngượng ngùng của Lục Du Kỳ, Tô Ngữ và mấy người khác bất đắc dĩ ôm trán.
Lời giải thích này còn không bằng không nói.
Khương Kỳ nhẹ nhàng liếc Lục Du Kỳ một cái, lúc này mới nói tiếp:
“Chờ sau khi chúng ta ra ngoài, không biết nữ nhân kia có còn ở đây không. Nếu không ở thì còn dễ nói, còn nếu vẫn ở…”
Tô Ngữ cười lạnh một tiếng nói:
“Nếu vẫn còn ở, chúng ta liền trực tiếp tiên hạ thủ vi cường.”
Long Huyên tuy là một nữ nhân nhưng nghe khẩu khí nói chuyện và phong cách xử sự là biết ngay đã bị người nhà nuông chiều đến hư hỏng.
Một nữ nhân như vậy muốn mua Tô Ngôn về, có thể là vì cái gì chứ?
Cho dù bây giờ nàng ta có vài phần hứng thú, vài phần yêu thích đối với Tô Ngôn nhưng sau một thời gian dài liệu Tô Ngôn có rơi vào kết cục t.h.ả.m hại hơn không, điều này thật sự không dám chắc.
Bất kể Long Huyên là vì lý do gì, nếu đã dám ra tay với đệ đệ của nàng, còn nhớ mãi không quên mưu toan bắt lấy bọn họ thì nàng tuyệt đối sẽ cho nàng ta một bài học nhớ đời.
Tô Ngôn nghe Tô Ngữ nói những lời dứt khoát lưu loát như vậy, ba chữ ‘nhịn một chút’ đã đến bên miệng lại bị hắn nuốt trở vào.
Khương Kỳ vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Tô Ngôn, thấy vẻ mặt này của hắn cũng đoán được đại khái suy nghĩ vừa rồi của hắn là gì.
Vỗ vỗ vai hắn, Khương Kỳ nói:
“Tiểu Ngôn, có chúng ta ở đây, đệ không cần phải e dè điều gì cả đừng vì những băn khoăn đó mà để bản thân phải chịu ấm ức, biết không?”
Tô Ngữ cũng gật đầu ở bên cạnh:
“Đúng vậy, nếu ai dám động đến đệ, tỷ tỷ tuyệt đối sẽ cho hắn biết hoa vì sao lại có màu hồng.”
Lục Du Kỳ nhìn gương mặt Tô Ngữ, thấy vẻ mặt nàng đầy tàn nhẫn, đầu tiên là hơi kinh ngạc sau đó là vô cùng sùng bái.
“Tẩu t.ử, từ khi nào mà người trở nên bá khí thế này quả thực làm ta chấn kinh rồi!”
Tô Ngữ nghe vậy ‘phụt’ một tiếng bật cười sau đó lườm hắn một cái rõ dài.
Cái gì mà bá khí, nàng chẳng thèm lạ.
Chỉ cần không ai đến gây phiền phức, nàng mới vui vẻ tự tại.
Sau một hồi cười đùa, Tô Ngữ mới nghiêm mặt nói:
“Vậy khi nào chúng ta ra ngoài thì thích hợp? Hay là để ta ra ngoài dò la trước một chút?”
Lời này vừa nói ra, Khương Kỳ và mấy người khác đồng thời lên tiếng ngăn lại:
“Không được!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Tô Ngữ, Khương Kỳ lúc này mới nói:
“Lúc ở buổi đấu giá là nàng lên tiếng tranh giá. Nếu nữ nhân kia thật sự vẫn còn đang tìm chúng ta vậy nàng ra ngoài sẽ có nguy hiểm.”
Nhược Tà cũng phụ họa ở bên cạnh:
“Hay là để ta đi đi, dù sao thực lực của ta cũng cao hơn một chút, nếu thật sự có chuyện gì cũng có năng lực thoát thân.”
Tô Ngữ nghĩ nghĩ, như vậy cũng tốt bèn để Phì Phì ra khỏi không gian trước sau đó tìm một nơi không có người rồi đưa Nhược Tà ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, Nhược Tà phát hiện Phì Phì không biết xui xẻo thế nào lại vừa vặn đặt y ở ngay vị trí Bốn Biển phòng lúc trước.
Quan trọng hơn là, y chỉ vừa mới đứng vững đã nghe thấy giọng của Ngũ Suất.
“Không biết Khương huynh và mọi người đã đi đâu liệu có còn quay lại không.”
Đây chỉ là một câu cảm thán nhẹ nhàng nhưng Nhược Tà lại có thể nghe ra được một tia khổ sở trong đó.
Nhược Tà đối với chuyện này rất lấy làm kỳ lạ, người này tại sao lại phải khổ sở?
Bọn họ hình như còn chưa thân thiết đến mức đó.
Nào ngờ trong lúc y còn đang kỳ quái, thì lại nghe thấy Ngũ Suất mở miệng:
“Từ sau khi các người đi rồi, ta quả thực là trà không thiết, cơm không màng, sống một ngày bằng một năm, một ngày không thấy như cách ba thu. Các người có biết không, tim ta đều vì các người mà vỡ thành từng mảnh…”
Khóe miệng Nhược Tà không khỏi co giật.
Y cảm thấy có phải tai mình có vấn đề rồi không, bằng không sao lại nghe thấy những lời này?
Cái gì mà sống một ngày bằng một năm, cái gì mà một ngày không thấy như cách ba thu.
Những lời này là để nói như vậy sao?
Để tránh cho đôi tai của mình tiếp tục bị t.r.a t.ấ.n, Nhược Tà quyết định tốt hơn hết là mình nên sớm ra ngoài.
Vài vòng lách người ra khỏi rừng cây, trong khoảnh khắc y đã xuất hiện trước mặt Ngũ Suất.
Gương mặt vốn đang tràn đầy sầu cảm của Ngũ Suất, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Nhược Tà liền trực tiếp cứng đờ.
Sau một lúc cứng đờ lại chuyển thành kinh ngạc sâu sắc.
“Ngươi… ngươi… ngươi…”
Nhược Tà nhướng mày:
“Ta làm sao vậy, mấy ngày không gặp, sao Ngũ công t.ử nhìn thấy ta lại có vẻ mặt này?”
Miệng tuy nói là mấy ngày không gặp nhưng đối với Nhược Tà mà nói thì đã thực sự trôi qua mười năm.
Bởi vậy khi thốt ra lời này liền có một cảm giác không thể diễn tả được.
Ngũ Suất cũng không biết sự rối rắm của Nhược Tà, điều hắn kinh ngạc là không phải bọn Nhược Tà đã đi rồi sao, tại sao lại quay lại?
Hơn nữa tại sao chỉ có một mình Nhược Tà?
Ngũ Suất nghĩ vậy liền nhìn kỹ ra phía sau Nhược Tà.
Nhìn nửa ngày cũng không thấy ai khác đi ra lúc này mới hỏi:
“Bọn họ đâu?”
Nhược Tà nhướng mày:
“Ai?”
“Khương công t.ử và Khương phu nhân bọn họ đó!”
“Ồ~ bọn họ còn có việc, tạm thời chưa về.”
Nào ngờ Ngũ Suất nghe vậy lại thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói:
“Không về là tốt rồi, ngươi cũng mau đi đi sau này đừng quay lại nữa.”
Lần này đến lượt Nhược Tà kinh ngạc.
Vừa gặp mặt đã muốn đuổi y đi, đây là vì sao?
Chẳng lẽ thật sự giống như bọn họ phỏng đoán, nữ nhân kia đang tìm bọn họ?
--
Hết chương 661.