Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 671: NỮ NHÂN KHÔNG BIẾT XẤU HỔ



 

Nhìn bóng lưng Long Huyên đang chuẩn bị bỏ chạy, Tô Ngữ vui vẻ cười nói:

“Không ngờ tới Long Huyên lại là một người không câu nệ tiểu tiết.”

Long Hạo đối với lời này khịt mũi coi thường. Cái gì mà không câu nệ tiểu tiết, chẳng phải là đang nói Long Huyên lúc gào thét thì lợi hại, lúc bỏ chạy cũng rất dứt khoát hay sao?

Tuy trong lòng tán đồng cách nói của Tô Ngữ nhưng Long Hạo vẫn không hề thả lỏng cảnh giác.

Tô Ngữ lúc này lại đột nhiên lao ra đi thẳng đến phía sau Long Huyên.

Long Huyên cảm nhận được nguy hiểm từ phía sau, theo bản năng liền né sang một bên, quay người lại quả nhiên thấy những dây leo lướt qua. Quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm vào mặt Tô Ngữ, nàng ta nói:

“Đánh lén ta, ngươi có bản lĩnh gì.”

Tô Ngữ cười ha hả:

“Ngươi bỏ chạy thì có bản lĩnh gì? Có bản lĩnh đến gây sự, bây giờ đến cả vị quản gia đại nhân thân ái của ngươi còn ở đây mà ngươi lại muốn tự mình bỏ chạy sao?”

Long Huyên nghe vậy liền nhìn về phía Long Hạo vừa vặn đối mặt với hắn.

Nhanh ch.óng thu lại ánh mắt, Long Huyên mặt không đỏ tim không đập mà nói:

“Hắn là quản gia của ta, nhận lệnh của cha ta thì phải bảo vệ an toàn cho ta. Bây giờ có nguy hiểm, hắn vốn dĩ nên một mình cản đường để ta nhanh ch.óng rời đi.”

Nhìn bộ dạng đương nhiên của Long Huyên, Tô Ngữ quả thực muốn phun vào mặt nàng ta.

Đã từng gặp nữ nhân không biết xấu hổ nhưng chưa từng gặp nữ nhân nào không biết xấu hổ đến mức này. Những lời như vậy sao nàng ta có thể nói ra khỏi miệng được.

Đặc biệt là Long Hạo này tuy hiện tại là quản gia của nàng ta nhưng thực chất lại có quan hệ thân cận hơn. Nàng ta có thể không thừa nhận thân phận của Long Hạo, nhưng lại không nên sỉ nhục hắn như vậy.

Quay đầu nhìn về phía Long Hạo liền thấy trong mắt hắn có một tia sát ý lóe lên rồi biến mất.

Xem ra Long Hạo đối với Long Huyên cũng chẳng có hảo cảm gì. Vậy rốt cuộc thứ gì đã chống đỡ Long Hạo khiến hắn tiếp tục ở lại bên cạnh Long Huyên? Lẽ nào chỉ là vì muốn lấy lòng Long Huyên, đồng thời để Long Sân có cái nhìn khác về hắn từ đó thừa nhận thân phận của hắn?

Tô Ngữ nghĩ không ra cũng không nghĩ nữa.

Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười nhạt, nói với Long Hạo:

“Ta thấy vị đại tiểu thư này của ngươi cũng khó hầu hạ hay là ta giúp ngươi g.i.ế.c nàng ta đi. Ngươi trở về cứ nói với Long Sân là ta g.i.ế.c để Long Sân có chuyện gì cứ đến tìm ta. Nói không chừng Long Sân sẽ xem xét đến việc ngươi là huyết mạch duy nhất còn lại của ông ta mà cứ thế chấp nhận thân phận của ngươi thì sao?”

Đề nghị của Tô Ngữ nghe thật sự rất hấp dẫn. Mà Long Hạo rõ ràng đã có một tia d.a.o động.

Long Huyên vẫn luôn chú ý sắc mặt của Long Hạo thấy hắn dường như đã động lòng, trong lòng có chút sợ hãi nhưng vẫn nói:

“Long Hạo, ngươi đã quên cha ta nói gì rồi sao? Ông ấy bảo ngươi phải bảo vệ an toàn cho ta. Tuy bảo ta phải nghe lời ngươi nhưng nếu ta c.h.ế.t thì ngươi dù có một mình trở về cũng phải c.h.ế.t theo ta.”

Quả nhiên lời này vừa thốt ra, Tô Ngữ liền thấy tia d.a.o động trên mặt Long Hạo trong khoảnh khắc biến mất không thấy.

Thấy vậy Long Huyên đắc ý liếc nhìn Tô Ngữ một cái.

“Muốn châm ngòi ly gián ư? Hay là cứ tìm hiểu rõ tình hình thực tế rồi hẵng nói. Đừng tưởng hắn là nam nhân thì cha ta sẽ coi trọng hắn hơn. Ta mà bị thương thì hắn có c.h.ế.t một trăm lần cũng không đủ để cha ta nguôi giận đâu.”

Nghe Long Huyên nói một cách chắc nịch như vậy, Tô Ngữ đã có chút tin tưởng.

Có điều nàng vẫn quay đầu nhìn Long Hạo chỉ thấy vẻ mặt hắn quả thực như vừa ăn phải thứ gì đó khó nuốt, Tô Ngữ liền biết những lời Long Huyên nói là thật.

Tuy ở kiếp trước không phải tất cả mọi người đều trọng nam khinh nữ. Thế nhưng cũng không có chuyện đặc biệt coi trọng nữ nhi mà xem nhẹ nhi t.ử. Dĩ nhiên trừ những trường hợp đặc biệt.

Tình huống như vậy cũng là vì nhi t.ử quá không biết phấn đấu còn nữ nhi lại đặc biệt ưu tú, lúc đó mới có sự bất công như vậy. Cho đến khi đến thế giới này tình huống như vậy lại càng chưa từng gặp qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng hôm nay Tô Ngữ cảm thấy mình xem như đã hoàn toàn mở mang tầm mắt. Hóa ra thật sự có người đặc biệt thiên vị nữ nhi của mình.

Nàng có nên khen một câu là người cha tốt không?

Thế nhưng nhìn bộ dạng muốn giận mà không dám giận của Long Hạo, nàng thế mà lại cảm thấy có chút chạnh lòng.

Tô Ngữ lắc lắc đầu xua đi ý nghĩ này đi. Không thể nghĩ tiếp nữa, nếu nghĩ tiếp thì lòng đồng cảm của nàng chắc chắn sẽ dâng trào.

“Nếu đã như vậy, vậy giữ các ngươi lại cũng chẳng có tác dụng gì hay là cứ g.i.ế.c hết đi cho xong.”

Tô Ngữ nói như vậy trên mặt còn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Tựa như nàng không phải đang nói muốn g.i.ế.c nhiều người như vậy mà là g.i.ế.c mấy con gà mà thôi.

Long Huyên không ngờ tới một Tô Ngữ trông có vẻ nhu mì yếu đuối, nói chuyện làm việc lại có một mặt tàn nhẫn như vậy. Kinh ngạc thì kinh ngạc nhưng nàng ta không muốn c.h.ế.t sớm như vậy. Ánh mắt nàng ta đảo quanh muốn tìm người có thể cứu mình. Bỗng nhiên tầm mắt nàng ta dừng lại.

Tô Ngữ thấy nàng ta trố mắt nhìn liền theo ánh mắt của nàng ta nhìn qua, lại thấy nàng ta hóa ra đang nhìn chằm chằm vào Tô Ngôn.

Long Huyên nhìn Tô Ngôn một hồi lâu mới thu lại ánh mắt nhưng sự chấn động trong mắt lại không hề biến mất.

“Ngươi là bán nhân đó.”

Ngữ khí vô cùng khẳng định không có một chút nghi ngờ nào.

Ngũ Nghị Hào nghe vậy cũng nhìn về phía Tô Ngôn.

Ông biết chuyện nhóm người Tô Ngữ đã mua một bán nhân, bằng không Long Huyên cũng sẽ không ở lại Nghênh Thành lâu như vậy chỉ vì muốn tìm ra tung tích của nhóm người Tô Ngữ để cướp lại bán nhân.

Thế nhưng bây giờ dáng vẻ của Tô Ngôn rõ ràng không khác gì người bình thường.

Chuyện này lại là sao?

Trong lòng Ngũ Nghị Hào đang nghi hoặc thì lại nghe thấy Long Huyên nói:

“Ngươi đã tìm được người có quan hệ huyết thống để độ huyết cho ngươi, thế mà còn thành công nữa?”

Lúc nói những lời này Long Huyên tỏ ra rất kinh ngạc.

Đây không phải là nàng ta giả vờ mà thật sự là điều này đã khiến nàng ta không ngờ tới.

Tô Ngôn chỉ mím môi nhìn chằm chằm Long Huyên không hề mở miệng nói một lời nào.

Lúc Long Huyên vừa mới tới hắn đã nhận ra nàng ta. Tuy chưa từng gặp mặt nhưng hắn rất nhạy cảm với giọng nói. Dù chỉ nghe qua một lần nhưng trong trường hợp như vậy, lại còn là giọng nói tranh giành chính bản thân hắn, hắn tự nhiên sẽ nhớ rất rõ.

Điều khiến hắn không ngờ tới là Long Huyên lại chấp nhất đến vậy, mặc dù hắn đã bị mua đi rồi mà vẫn nhớ mãi không quên.

Dĩ nhiên hắn sẽ không vì thế mà cảm thấy tự hào. Hắn thà rằng Long Huyên sớm đã ném hắn ra sau đầu. Như vậy bọn họ cũng sẽ không vừa mới ra khỏi không gian đã phải bận rộn không ngơi nghỉ như thế này.

“Người thân của ngươi là ai? Là một trong số họ sao?”

Long Huyên miệng thì hỏi nhưng ánh mắt cũng lướt qua từng người trong nhóm Tô Ngữ, tựa như muốn nhìn ra rốt cuộc ai mới là người đã độ huyết cho Tô Ngôn.

Nhưng theo nàng ta biết, người sau khi độ huyết không chỉ khí huyết hao tổn mà còn nguyên khí đại thương. Thế nhưng dáng vẻ của nhóm người Tô Ngữ rõ ràng không khác gì người thường.

Điều đó có phải chứng tỏ mấy người này đều không phải là người thân của bán nhân kia?

Trong đầu linh quang chợt lóe, Long Huyên cảm thấy mình dường như đã biết được một sự thật kinh người.

“Ta biết rồi, có phải các ngươi đã tìm được người nhà của bán nhân này sau đó ép người ta độ huyết, bây giờ bán nhân đã hồi phục bình thường người kia có phải đã c.h.ế.t rồi không?”

--

Hết chương 671.