Miệng tuy hỏi như vậy nhưng vẻ mặt hưng phấn của Long Huyên lại đang nói cho tất cả mọi người ở đây biết rằng nàng ta tin những gì mình nói chính là sự thật.
Tô Ngữ nghe vậy cười khẽ:
“Là vậy thì đã sao, chuyện này có liên quan gì đến ngươi?”
Nghe Tô Ngữ nói vậy, Long Huyên cho rằng nàng đã thừa nhận sắc mặt không khỏi càng thêm đắc ý.
“Lẽ nào các ngươi không biết, Huyền Minh đại lục có quy định nếu bản thân người đó không muốn thì không được cưỡng chế thực thi độ huyết sao?”
“Nếu độ huyết thì sẽ thế nào?”
Đột nhiên Tô Ngữ rất muốn biết về chuyện này vì thế liền dứt khoát mở miệng hỏi.
Long Huyên khinh bỉ liếc nhìn Tô Ngữ một cái nhưng vẫn nói:
“Bán nhân là dị loại không phải tộc ta nên tất có dị tâm, đương nhiên không thể dùng tính mạng của nhân loại để đổi lấy họ tên cho bọn chúng. Nếu có kẻ lén lút làm vậy thì chính là đã đối địch với toàn thể nhân loại sẽ bị cả đại lục truy sát.”
“Các ngươi cũng dám trở thành công địch của đại lục, chỉ cần chuyện này truyền ra ngoài thì các ngươi cứ chờ bị các thế lực đuổi g.i.ế.c đi.”
“Đến lúc đó đừng nói là bán nhân này mà ngay cả nhóm người các ngươi cũng đừng hòng có một ai chạy thoát. Từng người trong các ngươi đều sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn.”
Long Huyên nói đến cuối cùng chỉ cảm thấy vui sướng vô cùng, bèn phá lên cười ha hả.
Dung mạo và trang phục của nàng ta vốn theo phong cách ngọt ngào nhưng có lẽ là do gần đây không tìm được nhóm người Tô Ngữ nên đã tích tụ bao uất khí, chuyện hôm nay lại xảy ra quá nhiều khiến nàng ta phải chịu đủ loại đả kích.
Vốn dĩ đã tuyệt vọng nào ngờ lại không ngờ tới lại gặp được đường sống trong chỗ c.h.ế.t. Trong lòng kích động thế mà lại có chút điên cuồng.
Nhìn vẻ mặt vặn vẹo kia của nàng ta, nghe tiếng cười khoa trương kia, Tô Ngữ cũng không nhịn được mà nhắm mắt lại.
Người này có độc!
Thấy nàng ta còn có xu hướng tiếp tục điên cuồng, Tô Ngữ không nhịn được mà lên tiếng ngắt lời:
“Ngươi thật sự chắc chắn rằng mình có thể sống sót ra khỏi đây, hơn nữa còn đem chuyện này nói ra ngoài được sao?”
“Dù cho ngươi có thể sống sót ra ngoài, những lời ngươi nói liệu có ai tin tưởng?”
“Ngươi cho rằng ngươi là con gái của đại trưởng lão Thiên Viêm Tông thì lời ngươi nói nhất định sẽ có người tin sao? Lại không phải là con gái của tông chủ, thật đúng là cho rằng mình nói một lời là có thể hô phong hoán vũ à?”
“Hơn nữa ai nói cho ngươi biết hắn là bán nhân? Ngươi nói là được sao? Bằng chứng đâu?”
Tô Ngữ liên tiếp đặt ra từng câu hỏi khiến Long Huyên chỉ biết á khẩu không trả lời được. Nàng ta căn bản không hề nghĩ nhiều đến vậy.
“Nhưng mà hắn chính là bán nhân. Ta nhận ra mặt hắn, còn nữa ngày đó ở phòng đấu giá có rất nhiều người đều đã thấy. Còn có thể đến Thịnh Vũ phòng đấu giá để xác thực, người ở đó đều có thể làm chứng.”
Nghe Long Huyên nói, Tô Ngữ chỉ muốn nói tiểu muội muội à ngươi đừng quá ngây thơ.
Có điều nói thật, những lời nàng ta nói ra lúc này mới thật sự tương xứng với gương mặt kia.
“Đủ rồi, câm miệng lại.”
Long Hạo thật sự không thể nghe nổi nữa.
Tuy Long Huyên vẫn luôn không thừa nhận hắn là ca ca nhưng hắn cũng không muốn có một đứa em gái ngu xuẩn như vậy.
Nghe nàng ta nói những lời không đâu vào đâu, hắn thật sự muốn xông lên cho nàng ta hai cái tát vang dội.
Long Huyên lại hoàn toàn không tiếp nhận hảo ý của hắn, hướng về phía Long Hạo gầm lên:
“Ngươi gầm cái gì mà gầm, đừng quên ta là tiểu thư còn ngươi chẳng qua chỉ là quản gia của ta!”
Long Hạo nghe vậy cười lạnh:
“Được, nếu ta là quản gia vậy thì ta sẽ đi làm chuyện mà ta nên làm.”
Dứt lời hắn cũng không tiếp tục dây dưa với Khương Kỳ nữa thu tay lại rồi xoay người định rời đi.
Long Huyên thấy vậy kinh hãi thất sắc:
“Ngươi muốn đi đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đã là quản gia, đương nhiên là phải quản việc nhà cho ngươi. Không trở về nhà thì làm sao mà quản được?”
Trong giọng nói của Long Hạo tràn đầy vẻ trào phúng, nghe mà Long Huyên tức sôi gan nhưng lại không dám tiếp tục bộc phát.
Nếu Long Hạo thật sự bỏ đi thì hôm nay nàng ta thật sự là lành ít dữ nhiều.
Nàng ta bây giờ thật sự hối hận vì trước đây đã vì giận dỗi với Long Hạo mà lén lút nói chuyện của Nhược Tà cho Hồng Nhạn lại còn tin vào lời của Hồng Nhạn, đến đây tìm phiền phức với Nhược Tà. Bây giờ không những không tìm được phiền phức ngược lại còn tự rước họa vào thân.
Mãi cho đến lúc này nàng ta mới biết, cái gì gọi là trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
“Ngươi đừng đi, ngươi mà cứ thế bỏ đi, ngươi làm sao ăn nói với…”
“Làm sao ăn nói với cha của ngươi?”
Long Hạo miệng thì hỏi, cũng chậm rãi xoay người nhìn về phía Long Huyên:
“Sau này ta không trở về nữa chẳng phải là được rồi sao.”
Nghe Long Hạo nói vậy, Long Huyên mới thật sự hoảng hốt.
Nàng ta vẫn luôn không sợ hãi chính là vì Long Hạo một lòng một dạ muốn được Long Sân thừa nhận. Nhưng một khi Long Hạo từ bỏ ý định này, hắn cứ thế bỏ đi.
Huyền Minh đại lục rộng lớn như vậy, với bản lĩnh hiện tại của hắn thì tự mình cũng có thể xông pha tạo dựng một mảnh trời riêng hà tất cứ phải ở đây chịu người ta khinh bỉ?
Nghĩ thông suốt điểm này, biểu cảm trên mặt Long Huyên cũng dần thay đổi.
“Long Hạo, ngươi… ngươi đừng bỏ lại một mình ta có được không?”
Một người vẫn luôn vênh váo hống hách với mình bỗng nhiên lại hạ mình mềm mỏng, dù là Long Hạo cũng có chút không biết phải làm sao.
Có điều hắn vẫn lạnh lùng nói:
“Thái độ của ngươi chuyển biến thật đúng là rất nhanh. Có điều ngươi hình như đã quên tình cảnh hiện tại của chúng ta rồi, đâu phải chúng ta nói đi là có thể đi được.”
Nói đến câu cuối cùng ngữ khí của Long Hạo lại rất vui vẻ.
Tuy vốn dĩ đã không đi được nhưng thế mà lại có thể khiến Long Huyên phải cúi đầu với mình, đây thật sự là một chuyện khiến tâm trạng hắn không tồi.
Long Huyên ý thức được mình đã bị Long Hạo chơi xỏ không khỏi chán nản. Vừa định nói thêm gì đó lại bị Nhược Tà ngắt lời.
“Được rồi, chúng ta cũng đã đứng một bên xem huynh muội các ngươi ở đây lảm nhảm nửa ngày rồi, có gì cần nói cũng đều đã nói xong, bây giờ chúng ta nên nói chuyện giữa chúng ta đi.”
Nhược Tà dứt lời đưa mắt nhìn qua lại giữa Long Hạo và Long Huyên:
“Muốn sống sót rời đi cũng rất đơn giản, chúng ta còn có thể trực tiếp đưa các ngươi về nhà. À không là về Thiên Viêm Tông. Nói như vậy chắc là rõ ràng hơn một chút.”
Long Huyên nghe vậy hai mắt sáng rực, không ngờ thế mà lại còn có đường sống để thương lượng. Long Hạo lại không vui vẻ như vậy, Nhược Tà có thể nói ra lời như vậy chắc chắn là có yêu cầu.
Quả nhiên Nhược Tà rất dứt khoát liền nói ra yêu cầu của mình.
“Chúng ta sẽ cùng các ngươi trở về Thiên Viêm Tông.”
“Ngươi vốn dĩ chính là người của Thiên Viêm Tông, muốn trở về thì cứ trở về chuyện này không cần phải nói với chúng ta.”
Long Hạo lạnh lùng nói.
Long Huyên lại trừng mắt nhìn Long Hạo một cái, sau đó cười nói với Nhược Tà:
“Nếu chúng ta đều là đồng môn lại đều phải trở về, hay là trên đường đi cùng nhau làm bạn, như vậy cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.”
Long Hạo đảo mắt trắng dã. Chiếu cố cái quái gì!
Từ Nghênh Thành đi vào truyền tống môn có thể đến thẳng thành trì gần Thiên Viêm Tông nhất. Từ thành trì đó đến Thiên Viêm Tông cũng chỉ mất nửa ngày đường. Cả thảy cộng lại cũng chưa đến một ngày đường, như vậy còn cần chiếu cố cái gì nữa?
Nhược Tà lại tỏ ra rất cao hứng với lời nói của Long Huyên cười gật đầu nói:
“Không ngờ tới, Long Huyên cô nương tuổi tác tuy nhỏ mà tâm tư lại lả lướt, thật đúng là một điểm là thông ngay.”
--
Hết chương 672.