Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 675: ĐẠI TRƯỞNG LÃO LONG SÂN



 

Vốn dĩ đã là người cũ của Thiên Viêm Tông bởi vậy cũng không cần người dẫn đường, nhóm người Tô Ngữ cứ thế đi theo sau lưng Nhược Tà và Khanh Yên tiến vào Thiên Viêm Tông.

Nhìn vạt áo phiêu phiêu của Nhược Tà và Khanh Yên đang đi phía trước, thân hình họ dường như mang theo chút cô tịch, Tô Ngữ không khỏi nín thở.

Mặc dù đã một lần nữa trở về, nơi chốn vẫn là nơi chốn ấy, người vẫn là những người đó nhưng tâm cảnh rốt cuộc đã hoàn toàn khác xưa.

Tuy không có tâm trạng để ý đến phong cảnh xung quanh nhưng dù sao cảnh vật cũng ở ngay trước mắt, muốn nói là tuyệt đối không nhìn thì cũng không thể nào.

Đi một đường xem xuống, Tô Ngữ không thể không thừa nhận thế giới này thật sự quá thần kỳ.

Các loại kỳ hoa dị thảo thì cũng thôi, các loại linh thú kỳ dị cũng thôi, chỉ là người ta động một chút là bay tới bay lui, một lời không hợp là múa may các loại tia sáng đủ màu, điều này thật sự khiến Tô Ngữ mở rộng tầm mắt.

Mặc dù họ vẫn luôn tu luyện nhưng dù sao cũng chưa từng đến một tông môn khổng lồ như vậy, những gì được biết và những gì được chứng kiến hoàn toàn không thể so sánh. Cũng may khả năng tiếp thu của nhóm người Tô Ngữ không tệ lắm, lúc đi đến đại điện thì cũng đã quen dần.

Vẻ mặt kinh ngạc trên mặt họ cũng đã tan biến gần hết.

Đứng trước cửa đại điện, Nhược Tà và Khanh Yên lại dừng bước.

Long Huyên thấy vậy còn tưởng rằng hai người đã sợ hãi. Vẻ trào phúng trên mặt nàng ta lóe lên rồi biến mất miệng lại cười nói:

“Ta lâu rồi chưa về, cha ta chắc chắn rất nhớ ta vậy ta vào trước đây.”

Nói rồi Long Huyên nhấc chân bước vào. Còn về Long Hạo, sau khi tiến vào Thiên Viêm Tông, hắn đã dẫn những đệ t.ử kia rời đi.

Chỉ cần suy nghĩ một chút, Tô Ngữ cũng hiểu ra với thân phận hiện tại của Long Hạo, e rằng không có tư cách tiến vào đại điện.

Nhược Tà và Khanh Yên cũng không trì hoãn quá lâu, hít sâu một hơi hai người nhấc chân bước vào trong đại điện.

Nhóm người Tô Ngữ thấy thế tự nhiên cũng đi theo.

Không biết đại điện được xây dựng bằng chất liệu gì, Tô Ngữ chỉ cảm thấy bất luận là sàn nhà hay vách tường đều sáng ch.ói đến mức gần như không mở nổi mắt.

Khó khăn lắm mới thích ứng được với ánh sáng bên trong, gần như chỉ trong nháy mắt Tô Ngữ đã nhìn thấy Tây Môn Tiên Nhi và Hoàng Oánh đang đứng bên cạnh nàng.

So với mấy tháng trước, bất kể là Tây Môn Tiên Nhi hay Hoàng Oánh đều đã có sự thay đổi rất lớn.

Cảnh giới của Tây Môn Tiên Nhi dường như lại cao thêm, cả người đều toát ra một luồng khí thế cao không thể với tới.

Còn về Hoàng Oánh, so với mấy tháng trước quả thật đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Chỉ cần đứng ở đó thôi đã cho người ta một cảm giác khác.

Ngay cả khuôn mặt trông cũng đã chín chắn hơn nhiều không còn là cô nha đầu ngây ngô ngày trước nữa.

Trong lòng chợt động Tô Ngữ quay đầu nhìn về phía Lục Du Kỳ. Quả nhiên giống như trong lòng nàng đã nghĩ, Lục Du Kỳ nhìn Hoàng Oánh đến ngây cả người.

Trong lòng thấy buồn cười với bộ dạng này của Lục Du Kỳ nhưng cũng không khỏi cảm thán. Chuyện trên đời này thật đúng là không thể nói trước được.

Trước kia là Hoàng Oánh vây quanh Lục Du Kỳ, bây giờ lại hoàn toàn ngược lại. Cũng không biết hai người này liệu có còn khả năng ở bên nhau hay không.

Bên này Tô Ngữ đang suy nghĩ miên man thì bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói uy nghiêm.

“Ai cho các ngươi lá gan thế mà lại tự mình trở về.”

Tuy không chỉ đích danh, nhưng theo bản năng, Tô Ngữ liền biết lời này là đang nói Nhược Tà và Khanh Yên.

Theo hướng phát ra âm thanh nhìn lại liền thấy đó là một trung niên nhân nho nhã đang ngồi ở bên phải. Hắn ta trợn trừng hai mắt vẻ chán ghét trong mắt không hề che giấu.

Tô Ngữ vốn còn đang lấy làm lạ không biết đây là ai nhưng khi nhìn thấy Long Huyên đang đứng phía sau hắn thì cũng hiểu ra đây hẳn chính là phụ thân của Long Huyên, đại trưởng lão của Thiên Viêm Tông Long Sân.

Trước đây cũng không nghe Nhược Tà nói qua giữa họ có hiềm khích gì, bây giờ Long Sân lại có thái độ như vậy chẳng lẽ là do Long Huyên mách lẻo gây ra?

Nếu thật sự là như vậy thì Long Sân cũng là một người cực kỳ bênh vực người nhà. Người như vậy một khi đã đắc tội thì không còn cơ hội hòa giải nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng cũng may lần này họ đến Thiên Viêm Tông vốn dĩ cũng không có ý định qua lại quá thân thiết với ai. Suy cho cùng, mấy năm nay Nhược Tà không ở đây mà địa vị của Hồng Nhạn lại ngày một tăng cao, ai có thể đảm bảo rằng quan hệ giữa những người này và Hồng Nhạn sẽ không tốt đẹp?

Vạn nhất có kẻ hai mặt nào đó, đó mới là chuyện thực sự đáng sợ.

Nhược Tà hai mắt nhìn thẳng vào Long Sân, ý mỉa mai trong mắt hiện rõ:

“Nhiều năm không gặp, không ngờ đại trưởng lão Long Sân thế mà cũng đã già rồi.”

Cái “già rồi” này dĩ nhiên không phải nói về dung mạo của Long Sân. Dù ấn tượng đầu tiên không tốt, Tô Ngữ cũng không thể không thừa nhận dung mạo của Long Sân này quả thực rất xuất chúng. Dù đã là một lão yêu quái nhưng nếu không biết e rằng người ta còn tưởng hắn chỉ độ ba mươi tuổi.

Nhược Tà nói hắn già rồi, ý là nói hắn tuổi tác đã lớn mà lại bắt đầu thị phi bất phân. Nào ngờ Long Sân nghe vậy thế mà lại không tức giận, cũng không biết là không hiểu hay là thật sự không để tâm.

“Có điều, Nhược Tà ngươi trở về thật đúng là rất đúng lúc.”

Long Sân đột nhiên nói một câu như vậy, Nhược Tà không khỏi nhíu mày đây là có ý gì.

“Ngươi có biết…”

“Đại trưởng lão, ngài nói nhiều quá rồi!”

Lời của Long Sân còn chưa nói hết đã bị Tây Môn Tiên Nhi lạnh lùng cắt ngang.

Nếu vừa rồi Nhược Tà còn thấy kỳ quái thì bây giờ đã có chút nóng nảy:

“Tây Môn tiền bối, rốt cuộc là chuyện gì xin người hãy nói thật cho ta biết.”

Tây Môn Tiên Nhi nhíu mày hiển nhiên là rất khó xử.

Long Sân thấy vậy cười ha hả:

“Ta nói này Tây Môn trưởng lão, tuổi tác của ngài ngày một lớn sao tâm lại ngày một mềm yếu vậy. Người tu luyện chúng ta chẳng lẽ không nên sớm đã xem nhẹ sinh t.ử rồi sao? Nếu ai cũng giống như ngài vậy thì những người lựa chọn tự sát cũng không biết có bao nhiêu.”

Nhược Tà lúc này nếu còn không nhận ra điều gì, vậy thì thật đúng là đã sống uổng mấy trăm năm.

Lạnh lùng liếc nhìn Long Sân một cái, Nhược Tà lại một lần nữa nói:

“Tây Môn tiền bối…”

Tây Môn Tiên Nhi thở dài, đành phải nói:

“Là mẫu thân của ngươi. Một tháng trước bà ấy ra khỏi tông môn một chuyến, nào ngờ lúc trở về lại trúng phải kỳ độc. Một tháng qua tuy cha ngươi đã dùng hết mọi cách nhưng cũng chỉ có thể giữ lại cho mẫu thân ngươi một hơi tàn thôi. Cũng may ngươi trở về kịp thời, nếu còn muộn một chút…”

“Còn muộn một chút thì chỉ có thể dập đầu lạy mẫu thân ngươi thôi.”

Long Sân nói tiếp.

Trong giọng nói của Long Sân không hề che giấu sự vui sướng khi người gặp họa, khiến trong lòng Nhược Tà dâng lên một luồng sát ý nhưng y vẫn bình tĩnh lại. Có vấn đề gì chờ y gặp mẫu thân mình xong rồi hãy nói.

Không nói nhảm nữa Nhược Tà xoay người đi ra ngoài. Khanh Yên Tô Ngữ và mấy người khác tự nhiên đều đi theo.

Nhìn bóng lưng họ rời đi, trong mắt Tây Môn Tiên Nhi và Hoàng Oánh đều lóe lên vẻ lo lắng. Chuyện như vậy không ai hy vọng xảy ra, chỉ là không biết tại sao mọi thứ dường như đều trùng hợp đến vậy.

Lúc này chỉ nghe Long Sân hừ một tiếng nói:

“Hừ, thật đúng là vội vàng về chịu tang!”

Mặc dù tính tình Tây Môn Tiên Nhi có lạnh lùng đến đâu, nghe thấy những lời như vậy đáy lòng cũng dâng lên tức giận:

“Ngươi còn dám nói thêm một câu ta sẽ cắt lưỡi ngươi. Dĩ nhiên còn có cả đứa nữ nhi bảo bối này của ngươi nữa.”

--

Hết chương 675.