“Lúc họ đến có mang theo trẻ con nhưng lúc đi vừa rồi lại không hề mang theo, cũng không hề nhắc đến chuyện con cái.”
“Nếu nói là đã quên thì căn bản không có khả năng.”
Ngũ Nghị Hào tán đồng gật đầu:
“Cho nên bọn trẻ căn bản không ở trong thành chủ phủ, con cũng đừng cho người tìm nữa.”
Ngũ Suất nghe vậy mặt đỏ lên hắn quả là vội quá hóa rồ.
Sau khi cho đám hạ nhân lui xuống, hai cha con cùng nhau đi vào thư phòng.
“Họ chắc chắn có bí mật của riêng mình, bọn trẻ hẳn là đã được đưa đi nơi khác. Chuyện này con cũng đừng nói nhiều nữa, cứ vậy đi.”
Ngũ Nghị Hào trầm mặc một lúc lâu mới đưa ra quyết định như vậy.
Ngũ Suất nghe vậy nghiêm túc gật đầu, hắn vốn dĩ cũng không có ý định nói ra.
Chuyện mà hai cha con họ bàn bạc ở đây, Tô Ngữ đã sớm đoán trước được. Có điều tình hình lúc đó vội vàng đây cũng là chuyện không có cách nào khác. Nhưng nàng cũng hoàn toàn không lo lắng. Chưa nói đến việc sau này họ có còn trở về Nghênh Thành hay không, dù có trở về đi nữa thì cha con Ngũ Suất cũng sẽ không trở mặt với họ.
Hơn nữa, cùng lắm thì cứ nói bọn trẻ đã bị người khác mang đi cũng sẽ không có ai thật sự đi truy cứu xem chúng đã đi đâu. Bất kể trong lòng có suy đoán thế nào, luôn phải có bằng chứng mới có thể đưa ra kết luận.
Lúc ra khỏi Truyền Tống Trận, Tô Ngữ thật sự muốn cảm thán một tiếng quả không hổ là Truyền Tống Trận. Chỉ mới một canh giờ thế mà đã đến được Hỏa Chá Thành cách xa vạn dặm.
Hỏa Chá Thành là thành trì gần Thiên Viêm Tông nhất, hơn nữa còn là một thành trì tương đối lớn.
Nghênh Thành so với Hỏa Chá Thành quả thực là một trời một vực.
Không chỉ vậy, không khí ở Hỏa Chá Thành còn cởi mở hơn một chút. Điều này có lẽ cũng liên quan đến vị trí địa lý, thời tiết và các yếu tố khác.
Nghênh Thành nằm ở khu vực hẻo lánh khí hậu có phần se lạnh. Nhưng Hỏa Chá Thành nơi đây lại giống như một khu vực nhiệt đới.
Vừa mới ra khỏi Truyền Tống Trận, Tô Ngữ đã cảm thấy một luồng gió nóng ập vào mặt. Cảm giác này nàng chỉ có thể cảm nhận ở kiếp trước, vào mùa hè nóng nực lúc vừa mới từ trong phòng điều hòa đi ra mới có.
Càng đi ra ngoài theo đám người Long Huyên, lại càng cảm thấy nóng bức. Những người lọt vào tầm mắt ai nấy cũng đều ăn mặc hết sức mát mẻ.
Những người nàng thấy ở Nghênh Thành vẫn còn ăn mặc theo phong cách khá giống với Đại Tần, bất kể nam nữ phần lớn đều che kín người.
Thế nhưng ở đây có nam nhân cởi trần, kín đáo hơn một chút thì cũng để lộ cánh tay và cẳng chân. Còn nữ nhân thì lại ưa chuộng những màu sắc sặc sỡ trang phục cũng có đủ mọi kiểu dáng. Quần ngắn, váy ngắn, váy dài, áo không tay, yếm, áo tay lỡ, quả thực là không thiếu thứ gì.
Nếu không phải vì chất liệu vải và kiểu dáng vẫn có chút khác biệt, Tô Ngữ gần như đã cho rằng đi một lần Truyền Tống Trận đã trực tiếp đưa họ đến thế giới ở kiếp trước của nàng.
Tô Ngữ hoàn hồn lại liền hỏi Nhược Tà bên cạnh:
“Tại sao người ở đây, quần áo đều như vậy…”
Đây thật sự vẫn là thời cổ đại sao?
Long Huyên ở phía trước nghe thấy câu hỏi của Tô Ngữ, vẻ khinh miệt và khinh thường trên mặt lóe lên rồi biến mất:
“Đồ nhà quê, khí hậu nơi đây khô hanh, nhiệt độ lại cao bất thường. Không mặc như vậy lẽ nào đợi c.h.ế.t vì nóng sao?”
Tuy thừa nhận Long Huyên nói rất đún nhưng Tô Ngữ vẫn có chút không thể tin được.
Lúc này chỉ nghe Nhược Tà giải thích:
“Bất kể là Hỏa Chá Thành hay là Thiên Viêm Tông, đều có một đặc điểm các người có phát hiện ra không?”
“Đều có nghĩa là nóng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Kỳ nói.
Nhược Tà gật đầu:
“Nói rất đúng. Đây là ở trong thành nên còn chưa nhìn ra gì, nếu ra khỏi thành các người sẽ biết, nơi đây đâu đâu cũng là núi lửa, nhiệt độ không phải cao bình thường, cho nên…”
Tô Ngữ vốn dĩ cũng không cảm thấy mặc như vậy có gì sai, giữa khung cảnh cổ kính này đó cũng là một phong cảnh đẹp mắt.
Nàng chỉ kinh ngạc vì người ở đây không hề cổ hủ.
“Vậy chúng ta đi thẳng đến Thiên Viêm Tông, hay là ở đây nghỉ ngơi một chút?”
Lục Du Kỳ hỏi.
Thực ra lúc này hắn đang kích động vô cùng. Thiên Viêm Tông đã ở ngay trước mắt điều đó có nghĩa là hắn sắp có thể nhìn thấy Hoàng Oánh.
Đã mấy tháng không gặp mặt, thậm chí không có bất kỳ tin tức gì của Hoàng Oánh bây giờ cuối cùng sắp được gặp lại, Lục Du Kỳ chỉ cảm thấy trong lòng bất an. Hắn không biết mình đang sợ hãi điều gì, nhưng nếu có thể sớm đến Thiên Viêm Tông một chút, hắn vẫn rất vui mừng. Chỉ là chuyện này còn phải xem ý của nhóm người Tô Ngữ thế nào.
Tô Ngữ và Khương Kỳ đối với chuyện này tỏ vẻ không sao cả, tất cả đều xem ý của Nhược Tà và Khanh Yên.
Nhược Tà và Khanh Yên liếc nhìn nhau cuối cùng vẫn là Nhược Tà lên tiếng:
“Cứ đi thẳng đến Thiên Viêm Tông đi, chờ mọi chuyện ổn định rồi ta sẽ dẫn các người đến Hỏa Chá Thành dạo chơi một vòng.”
Long Huyên nghe Nhược Tà nói vậy khóe miệng không kìm được mà nhếch lên. Cuối cùng cũng sắp được trở về. Chờ sau khi trở về, nàng ta nhất định sẽ đòi lại tất cả những khổ cực mà mình đã phải chịu.
Khóe mắt Tô Ngữ thoáng nhìn thấy vẻ tàn nhẫn lóe lên trên mặt Long Huyên, trong lòng không khỏi khinh thường. Người như vậy, cả đời này cũng khó thành nghiệp lớn.
Đã quyết định xong mọi người cũng không trì hoãn thêm thời gian.
Hỏa Chá Thành vốn dĩ đã rất gần Thiên Viêm Tông, hơn nữa mọi người đều lòng như lửa đốt muốn về nhà cho nên thời gian họ di chuyển lại rút ngắn đi một nửa.
Lúc đến trước cổng Thiên Viêm Tông, Tô Ngữ vẫn còn cảm giác có chút hoang mang. Nhìn tông môn nguy nga cao lớn khí thế vô cùng trước mặt, Tô Ngữ mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt của thế giới này.
Cổng của Thiên Viêm Tông có đệ t.ử canh gác. Tuy họ không quen biết Nhược Tà và Khanh Yên nhưng Long Huyên con gái của đại trưởng lão Thiên Viêm Tông thì họ lại nhận ra. Bởi vậy sau khi nhìn thấy Long Huyên, họ lập tức tươi cười tiến lên chào hỏi.
Cuối cùng cũng đã đến Thiên Viêm Tông, tảng đá lớn đè nặng trong lòng Long Huyên đột nhiên rơi xuống. Đã đến địa bàn của mình, nàng ta cũng không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Cũng may nàng ta vẫn còn một chút e dè. Thân phận của Nhược Tà dù sao cũng không bình thường, trước khi chưa xác định được thái độ của tông chủ là gì nàng ta cũng không muốn xé rách mặt, bằng không sau này gặp mặt nhau cũng khó coi.
Bởi vậy nàng ta cười nói với người canh gác:
“Các ngươi mau đi bẩm báo, nói Nhược Tà đã trở về, hỏi xem có phải đi thẳng đến gặp tông chủ hay không.”
Nghe Long Huyên nói vậy nhóm người Tô Ngữ sao có thể không biết nàng ta đang có ý đồ gì.
Có điều, nếu đã đến đây rồi vậy thì lát nữa bất kể xảy ra chuyện gì họ cũng đều đã lường trước được. Bởi vậy nhóm người Nhược Tà không lên tiếng, chỉ lẳng lặng chờ đợi đệ t.ử gác cổng trở về.
Lần chờ đợi này phảng phất như rất lâu, lại phảng phất như chỉ là một thoáng chốc.
Khi người gác cổng thở hồng hộc chạy về, nói tông chủ đang ở đại điện chờ họ, Tô Ngữ rõ ràng đã thấy Nhược Tà và Khanh Yên hai người đều khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Xem ra cả hai người đều có chút lo lắng. Suy cho cùng địa vị của Hồng Nhạn ở Thiên Viêm Tông bây giờ cũng không thấp.
Nếu tông chủ thật sự vì lựa chọn Hồng Nhạn mà từ bỏ họ cũng là điều có thể lý giải. Nhưng cũng may sự việc vẫn chưa tệ đến mức đó.
--
Hết chương 674.