Khí thế của lão giả đột nhiên thay đổi làm cho đám người Long Huyên trở tay không kịp, người nào người nấy đều kinh ngạc nhìn ông ta.
Long Huyên thậm chí còn lắp bắp hỏi:
“Ngươi… ngươi là ai?”
Lời vừa nói ra, nàng ta mới cảm thấy không đúng. Sao nàng ta lại có thể bị một lão đầu dọa sợ chứ, nhất định là vừa rồi nàng ta không chú ý. Nhưng những lời vừa rồi nói ra thật sự quá mất thân phận. Bởi vậy Long Huyên lại hắng giọng, cằm khẽ nâng cao ngạo nói:
“Ngươi chẳng qua chỉ là một lão đầu nghèo kiết xác thôi sao? Thật sự cho rằng mình sống lâu một chút là thành nhân vật lớn à?”
Thấy Long Huyên nói chuyện ngày càng cay nghiệt, Long Hạo cuối cùng cũng lên tiếng ngăn lại:
“Thôi được rồi, ngươi ở đây phí lời làm gì, chúng ta vẫn nên mau đi theo ra ngoài đi.”
Hồng Nhạn nghe vậy lập tức xoay người đi ra ngoài. Hắn ta cũng thật là, chỉ lo ở đây xem náo nhiệt mà quên mất nhóm người Tô Ngữ đã ra ngoài một lúc lâu rồi. Nếu nhóm người Tô Ngữ nhân cơ hội rời đi thì phải làm sao? Ý nghĩ này vừa lóe lên, hắn ta chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm bất an, bước chân dưới chân cũng nhanh hơn. Chỉ trong chớp mắt đã đến được ngoài cửa lớn. Chỉ là chờ hắn ta nhìn quanh bốn phía mới phát hiện, đập vào mắt ngoài một màu trắng xóa ra thì không còn gì cả. Nhóm người Tô Ngữ thế mà lại cứ thế biến mất không thấy!
Long Huyên và Long Hạo theo sau Hồng Nhạn lao ra, thấy cảnh này cũng kinh ngạc mở to hai mắt. Đều do họ quá mức sơ suất. Cho rằng dù họ có chướng mắt lẫn nhau cũng tuyệt đối sẽ không cứ thế tùy tiện rời khỏi đội ngũ. Thế nhưng ai ngờ, chỉ vừa mới có một cơ hội nhóm người Tô Ngữ đã nhân cơ hội mà chuồn mất.
Hồng Nhạn phẫn hận mà xoay vài vòng tại chỗ, cuối cùng hung hăng đá vào một đống tuyết bên cạnh. Chỉ trong nháy mắt tuyết đã bay tán loạn hoàn toàn che khuất tầm mắt của họ.
Vì Hồng Nhạn dùng sức quá lớn lại không chú ý phương hướng, có rất nhiều tuyết bay thẳng vào người Long Huyên làm nàng ta nhíu mày.
“Ta nói ngươi bị sao vậy? Làm mất người là do ngươi không có bản lĩnh, ngươi lại trút giận lên bản tiểu thư. Ngươi cho rằng mình là ai?”
Hồng Nhạn nghe giọng oán giận của Long Huyên, lửa giận trong lòng càng không kìm được mà cuồn cuộn.
Lúc này hắn ta cũng không muốn nhường nhịn thêm nữa, bèn gầm lên:
“Ngươi câm miệng cho ta! Ngươi cho rằng mình là ai? Chẳng qua chỉ là ỷ vào mình có một người cha tốt, nói trắng ra là một cái bao cỏ, cả ngày la la hét hét thật cho rằng người khác coi ngươi ra gì sao? Nếu không phải ngươi có một người cha tốt, với hạng người như ngươi đã sớm không biết bị kéo ra ngoài lăng nhục mấy lần rồi.”
Hồng Nhạn đã bị tức điên, bởi vậy lúc nói những lời này gần như không hề qua suy nghĩ.
Chờ giọng nói vừa dứt, hắn ta mới phản ứng lại mình rốt cuộc đã nói những gì. Tuy hơi có chút hối hận nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt. Hắn ta hít sâu một hơi, lại một lần nữa nhìn về phía Long Huyên, lời nói thấm thía:
“Long Huyên, ngươi cũng nên trưởng thành rồi, ngươi không thể cứ mãi là một tiểu nữ hài được.”
Hồng Nhạn tự nhận là mình vì tốt cho Long Huyên thế nhưng không ngờ tới nàng ta căn bản không hề nể mặt.
Tính tình từ nhỏ đã được nuông chiều, sao có thể là dăm ba câu nói của Hồng Nhạn mà thay đổi được? Thứ đó đã ăn sâu vào cốt tủy rồi. Những lời này của Hồng Nhạn, trong tai Long Huyên nghe chỉ cảm thấy vô cùng ch.ói tai.
Nàng ta nhanh chân đi đến bên cạnh Hồng Nhạn, trước khi hắn kịp phản ứng đã giơ tay phải lên hung hăng tát vào mặt hắn hai cái.
“Phi, cho rằng mình là thứ gì? Chẳng qua chỉ là một tiểu t.ử nghèo không cha không nương, không thân phận bối cảnh. Ngươi cho rằng ngươi lừa được Nhược Tà năm đó rồi lại tính kế hắn để đi đến ngày hôm nay là đã thật sự cảm thấy mình khác xưa rồi sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi so với trước kia còn đáng thương hơn. Còn định dạy dỗ ta, ta thấy ngươi là uống nhầm t.h.u.ố.c rồi.”
“Ta là dựa vào cha ta, nhưng thế thì đã sao? Ta có thể dựa vào là vì ta có tư cách để dựa. Ngươi hâm mộ ghen tị hận cũng không có tư cách đó.”
“Ngươi tranh cường háo thắng, mọi chuyện đều yêu cầu làm cho tốt thì đã sao?”
“Chỉ cần cha ta một câu, những gì ngươi làm đều là vô ích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mà ta, dù cho không làm gì cả thì đã sao? Chỉ cần cha ta không ngã, địa vị của ta ở Thiên Viêm Tông sẽ vĩnh viễn cao hơn ngươi. Ngươi cũng chỉ có thể bị ta đạp dưới chân, bị ta coi như một con ch.ó mà sai tới bảo đi.”
Lời của Long Huyên giống như một nhát d.a.o nhỏ, từng nhát một đ.â.m vào trái tim Hồng Nhạn làm hắn ta đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại.
Nhìn gương mặt Hồng Nhạn trước mặt ngày càng tái nhợt, thân hình cũng dần bắt đầu chao đảo, Long Huyên chỉ cảm thấy trong lòng vui sướng vô cùng. Nàng ta còn định nói thêm gì nữa thì lại bị Long Hạo ngăn lại.
Long Huyên muốn phản bác, lại bị một câu của Long Hạo nghẹn lại không nói nên lời.
“Ngươi cho rằng ngươi hơn hắn bao nhiêu? Hắn ngoài việc thiếu một người cha ra thì những chuyện khác hai người các ngươi kẻ tám lạng người nửa cân.”
Bị đả kích nặng nề, Long Huyên lập tức mất hết ý chí chiến đấu. Lại nghĩ một chút, cùng Hồng Nhạn đấu võ mồm cũng thật sự không có gì thú vị. Nếu lúc nào đó có thể răn dạy Tô Ngữ đến mức mặt mày sống không còn gì luyến tiếc, đó mới là bản lĩnh của nàng ta. Long Huyên trong lòng vô hạn ảo tưởng, cũng không còn để ý đến chuyện Long Hạo vừa răn dạy mình nữa.
Được Long Hạo giải vây, Hồng Nhạn lại không cho hắn chút sắc mặt tốt nào.
Thân phận của Long Hạo ở Thiên Viêm Tông không phải là bí mật, Hồng Nhạn trong lòng rất xem thường hắn ta. Nhưng trước mắt đích xác cũng không thích hợp để gây thêm chuyện khác vì thế Hồng Nhạn không nói gì cả.
Ba người trầm mặc trong gió một hồi lâu, Long Hạo mới nhẹ giọng nói:
“Bọn họ đều không thấy nữa rồi, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Long Huyên nghe vậy bĩu môi. Là một thiên kim đại tiểu thư, chuyện này không phải nàng phải bận lòng cho nên nàng ta mặc kệ.
Mà Hồng Nhạn còn đang vì chuyện vừa rồi mà giận dỗi, cũng không nói lời nào.
Cuối cùng vẫn là Long Hạo lại tự mình nói:
“Trước mắt chúng ta không biết họ rốt cuộc là đã chạy đi hay là đang ẩn nấp gần đây. Nếu đã vậy, hay là chúng ta cứ trực tiếp kiểm tra hết những ngôi nhà gần đây một lần đi.”
Ngoài đề nghị của Long Hạo ra, họ tạm thời cũng không nghĩ ra được cách nào tốt hơn vì thế đành phải đồng ý.
Họ cho rằng chẳng qua chỉ là kiểm tra mấy chục hộ gia đình gần nhất, dựa vào tốc độ của họ hẳn là rất nhanh có thể hoàn thành. Thế nhưng ai ngờ khi họ thật sự bắt tay vào làm mới kinh ngạc phát hiện ra sự khó khăn trong đó.
Bởi vì chủ nhân của mỗi một ngôi nhà ở đây thế mà lại đều là một người.
Không sai chính là lão giả lúc trước.
Khi mỗi một lần gõ cửa xong, nhìn thấy người mở cửa đều là lão giả đó, ba người Long Hạo cuối cùng cũng sụp đổ.
Long Huyên lại không kìm được miệng mà c.h.ử.i bới:
“Ta nói lão già nhà ngươi sao lại thế này, sao cứ âm hồn không tan vậy? Ngươi có phải muốn tinh tệ không? Nói đi, muốn bao nhiêu ta cho ngươi. Ngươi cứ mãi đi theo chúng ta làm gì?”
Long Hạo vốn tưởng rằng Long Huyên cuối cùng cũng đã có đầu óc hơn nhưng sau khi nghe xong những lời của nàng ta, hắn ta đành phải bất đắc dĩ ôm trán.
Hắn ta thật sự không nên ôm ảo tưởng đối với nữ nhân này. Nghe những lời nàng ta nói kìa, dù có đổi thành một con heo cũng không nói ra được.
--
Hết chương 703.