Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 704: TRÊU CHỌC TRẦN TRỤI



 

Lẽ nào nàng ta không hề nghĩ tới, tại sao lão đầu trông có vẻ bình thường này lại có thể đi nhanh hơn cả ba người tu luyện bọn họ?

Nhà cửa ở đây không phải hoàn toàn liền kề nhau, lão đầu này lại làm thế nào để phán đoán được mục tiêu của họ? Tại sao lần nào cũng có thể đến trước một bước?

Tất cả những điều này đều là những điểm đáng để suy ngẫm chỉ tiếc là Long Huyên hoàn toàn không chú ý tới. Có điều Long Hạo cũng lười nói nhảm với Long Huyên, chỉ là ánh mắt nhìn lão giả đã mang theo một tia ngưng trọng:

“Không biết tiền bối cao danh quý tánh, vừa rồi đã có nhiều điều đắc tội xin tiền bối bao dung.”

Trong tình huống bình thường, người có thân phận và năng lực như vậy đều sẽ rộng lượng cười sau đó nói không sao cả. Long Hạo cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ sau khi lão giả nói không để ý sẽ hảo hảo dò xét thực lực của đối phương. Thế nhưng ai ngờ lão giả này căn bản không hề hành động theo lẽ thường.

“Ta tát ngươi hai cái rồi lại nói với ngươi ta vừa rồi không cố ý, ngươi có thể tha thứ cho ta không? Có thể không để ý không?”

Nếu có thể Long Hạo rất muốn nói mình không để ý. Thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt tinh tường của lão giả, ba chữ đó lại làm sao cũng không thể nói ra được. Bởi vì hắn ta thật sự sợ hãi, nếu hắn ta nói mình không để ý thì lão giả này có thể sẽ trực tiếp tát hắn ta hai cái hay không. Vì mặt mũi của mình, hắn ta suy đi tính lại vẫn không nói ra. Chỉ là để hắn ta cứ thế từ bỏ vậy hắn cũng không cam lòng. Long Hạo hít sâu một hơi, lại nói:

“Tiền bối, chúng ta chỉ muốn hỏi một chút, mấy người vừa rồi đi cùng chúng ta đã đi đâu, ngài có biết không?”

Lão giả nghe vậy cười hắc hắc:

“Ta đương nhiên… không biết.”

Nghe lão giả nói chuyện thở dốc như vậy, Long Huyên tức đến thẳng trợn trắng mắt:

“Sao ông có thể không biết, có phải ông đã giấu họ đi rồi không, bằng không chỉ mới một lát sau mà họ đã có thể chạy mất không thấy bóng dáng?”

Nói rồi, Long Huyên bỗng nhiên nghĩ ra một ý kiến hay:

“Ông mà không nói, chúng ta sẽ tự mình tìm. Ông cũng không cần mở cửa, thật lãng phí công phu.”

Lão giả nghe vậy cười ha hả:

“Vậy thì tốt thôi, ta không mở cửa cho các ngươi. Các ngươi mà vào được thì xem như ta thua.”

Nhìn bộ dạng tất thắng của lão giả, tim Long Huyên nhảy dựng. Sẽ không phải là thật sự không vào được chứ? Thế nhưng nàng ta lại có chút không tin lẽ nào còn có cánh cửa nào mà không đẩy ra được? Nếu đẩy không ra thì cứ trực tiếp nhảy vào, nếu không được nữa thì trực tiếp một chân đá văng ra chẳng phải tốt hơn sao? Nàng ta nghĩ vậy liền lập tức đi về phía một ngôi nhà cách đó không xa.

Long Hạo và Hồng Nhạn lần này cũng không ngăn cản Long Huyên bởi vì trong lòng họ cũng đang tò mò. Bây giờ để Long Huyên đi thử một phen cũng tốt. Nếu thật sự không được, dù sao hai người họ cũng chưa xé rách mặt với lão giả này, lại nói chuyện thật tốt là được.

Chỉ là khi họ thật sự nhìn thấy Long Huyên dùng hết mọi thủ đoạn cũng không thể đi vào được, vẫn phải kinh ngạc mở to hai mắt. Lại quay đầu nhìn về phía lão giả liền thấy ông ta vẻ mặt tươi cười, hiển nhiên tâm trạng rất tốt, kết quả này đã nằm trong dự đoán của ông ta.

Tuy trong lòng đột nhiên thấy chạnh lòng nhưng Hồng Nhạn vẫn cố gượng cười nói:

“Tiền bối quả nhiên lợi hại, chuyện như vậy tại hạ thật chưa từng gặp qua.”

Hồng Nhạn dứt lời liền tạm dừng một chút. Thấy lão giả cũng không có ý định trả lời, hắn ta cũng không cảm thấy xấu hổ tiếp tục nói:

“Chỉ là đồng bạn của chúng ta đột nhiên biến mất, chúng ta vô cùng lo lắng cho an nguy của họ. Nếu lão tiền bối có biết xin hãy cho chúng ta biết một vài điều, chúng ta tất nhiên sẽ vô cùng cảm kích.”

Hồng Nhạn tỏ thái độ rất khiêm tốn, đây cũng là biểu hiện của người co được dãn được. Người như vậy rất nhiều lúc đều có thể nhất cử đạt được mục đích của mình. Thế nhưng hôm nay hắn ta lại gặp phải một người dầu muối không ăn.

Đợi một lúc lâu cũng không thấy lão giả đáp lời. Nếu Hồng Nhạn còn không hiểu ý của lão giả thì mấy trăm năm qua của hắn ta coi như sống uổng phí.

Hồng Nhạn gỡ một chiếc nhẫn không gian trên tay xuống đưa cho lão giả rồi cười nói:

“Đây là lúc chúng ta ra ngoài tông chủ đã cho chúng ta. Bây giờ mượn hoa hiến phật dâng lên cho tiền bối. Đây chỉ là một chút tâm ý nhỏ, xin tiền bối vui lòng nhận cho.”

Lão giả nghe vậy cuối cùng cũng quay đầu nhìn về phía Hồng Nhạn. Từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá hắn ta một lượt, lão giả mới đưa tay nhận lấy nhẫn không gian.

“Mục đích của chuyến đi này của các ngươi là gì?”

Lão giả hỏi.

Thấy lão giả cuối cùng cũng mở miệng Hồng Nhạn mừng rỡ như điên, xem ra không có gì là tặng không vẫn là có tác dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chúng ta đến Dược Vương Cốc xin t.h.u.ố.c.”

Hồng Nhạn vội đáp.

Lão giả nghe vậy gật đầu:

“Chuyện này ta cũng đoán được rồi. Thường thì ngoài xin t.h.u.ố.c ra cũng sẽ không có ai đến đây. Chỉ là, các ngươi là thông minh lại bị thông minh hại!”

Hồng Nhạn sững người, ngay sau đó thái độ lại càng khiêm tốn hơn:

“Xin tiền bối chỉ rõ.”

“Tại sao các ngươi lại cho rằng họ đã trốn đi đâu? Nói không chừng họ đã sớm đến Dược Vương Cốc rồi!”

Lời vừa nói ra, cả ba người Hồng Nhạn đều trợn mắt há hốc mồm.

Đúng vậy! Tại sao họ lại không nghĩ tới điểm này?

Nhược Tà đến đây để xin t.h.u.ố.c, nói không chừng vừa rồi y đã nhìn ra được điều gì đó hoặc là đã nghĩ ra được đường đến Dược Vương Cốc, sau đó nhân cơ hội rời khỏi sân viện mà đi thẳng đến Dược Vương Cốc.

Mất công họ còn ở đây lãng phí nhiều thời gian như vậy mà lại không hề nghĩ đến phương diện này.

“Đa tạ tiền bối.” Long Hạo lúc này cũng tiến lên một bước: “Chỉ là còn xin tiền bối cho biết, Dược Vương Cốc rốt cuộc ở đâu.”

Lão giả nghe vậy đột nhiên cười một cách vô cùng gian xảo. Ngón tay ông ta không ngừng mân mê chiếc nhẫn không gian trong tay miệng thản nhiên nói:

“Ta đã nhận nhẫn của các ngươi, tự nhiên sẽ trả lời câu hỏi của các ngươi. Nhưng lúc các ngươi đưa nhẫn cho ta vừa rồi, câu hỏi đâu phải là vấn đề này.”

Ngụ ý là chiếc nhẫn này chỉ có thể hỏi một câu hỏi mà ông ta đã trả lời rồi.

Hồng Nhạn và Long Hạo nghe vậy trợn mắt há hốc mồm. Đã từng gặp kẻ không biết xấu hổ nhưng chưa từng gặp kẻ nào không biết xấu hổ đến vậy. Đây quả thực chính là đang trần trụi lừa gạt họ. Thế nhưng sự chênh lệch về thực lực khiến họ dù có khổ cũng không nói nên lời. Dù biết lão giả là cố ý nhưng thế thì đã sao, họ vẫn không thể nói được gì.

Hai người hít sâu vài lần mới khó khăn lắm mới đè nén lại được lửa giận đang bốc lên.

Hồng Nhạn cố gượng ra một nụ cười nói:

“Xin tiền bối tiện đường cho chúng ta biết một phương hướng đại khái là được rồi.”

Lão giả nghe vậy rất buồn rầu:

“Nhưng ta cũng không biết!”

Có quỷ mới tin ông!

Hồng Nhạn trong lòng mắng lão giả cả ngàn lần, cuối cùng vẫn không thể làm gì được.

Ba người tụ lại với nhau thương lượng một lúc liền đến từ biệt lão giả.

Lão giả dõi theo họ đi xa, trên mặt ý cười châm chọc lóe lên rồi biến mất.

Lại qua một canh giờ, ba người Hồng Nhạn ẩn nấp cách đó không xa mới cuối cùng từ bỏ việc tiếp tục quan sát xoay người rời đi.

Lão giả kia sau khi họ đi rồi thế mà lại cứ đứng ở đó không hề có ý định rời đi.

Có lẽ nhóm người Tô Ngữ thật sự đã đi rồi.

Họ bây giờ không còn cách nào khác, chỉ đành đi dạo quanh đây mong có thể may mắn một chút, thật sự tìm được nhóm người Tô Ngữ hoặc là trực tiếp tìm được Dược Vương Cốc.

Họ cũng biết chỉ cần tìm được Dược Vương Cốc thì sẽ không sợ không tìm thấy nhóm người Tô Ngữ. Chỉ là một là không có bản đồ, hai là không thể hỏi đường, muốn tìm được Dược Vương Cốc thật là khó càng thêm khó.

--

Hết chương 704.