Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 706:



 

Nếu đã đưa ra quyết định, lão giả cũng không trì hoãn thêm thời gian, trực tiếp sảng khoái nói: “Vậy theo ta đi đi.”

Nói rồi liền nhấc chân đi ra đại môn.

Mọi người đi theo lão giả ra khỏi cổng lớn, một đường nhắm hướng đông mà đi.

Phương hướng này vừa vặn ngược lại với hướng mà đám người Hồng Nhạn vừa rời đi.

Càng đi càng xa nơi đây lại càng thêm hẻo lánh. Vốn dĩ xung quanh còn có những ngôi nhà thưa thớt nhưng khi họ đi sâu vào, xung quanh đã không còn nhìn thấy gì nữa.

Thứ duy nhất có thể thấy chỉ có hai thứ, những ngọn núi nguy nga và tuyết trắng xóa.

Lẽ nào Dược Vương Cốc này lại ở trong núi?

Lão giả vẫn chưa quay đầu lại, nhưng cũng biết được sự nghi hoặc của nhóm người Tô Ngữ. Ông vừa đi vừa nói:

“Không biết Tà nhi có còn nhận ra nơi này không?”

Nhược Tà dọc đường đi cũng vẫn luôn quan sát cảnh vật bốn phía. Bây giờ nghe thấy câu hỏi của lão giả, y ảo não lắc đầu:

“Lẽ ra trí nhớ của con cũng không kém nhưng con đường này lại không phải là con đường mà trước kia con đã đi để đến Dược Vương Cốc. Lẽ nào là con nhớ nhầm?”

Lão giả nghe vậy lắc đầu, biểu cảm trên mặt trở nên có chút chua xót:

“Cũng không phải ngươi nhớ nhầm mà là con đường vào Dược Vương Cốc trước kia không phải là ở đây.”

“Con đường mà trước đây con đã đi là con đường mà Dược Vương Cốc từ khi tồn tại vẫn luôn dùng để ra vào. Chỉ là từ sau sự việc trăm năm trước, con đường đó đã không còn được dùng nữa, ngược lại nhà họ Vương đã tạo ra con đường này.”

“Cũng chính vì thế mà rất nhiều người muốn đến Dược Vương Cốc tìm thầy trị bệnh xin t.h.u.ố.c, vì không tìm thấy đường nên chỉ có thể bất lực trở về. Gần trăm năm qua có thể tưởng tượng được lại có bao nhiêu người vì thế mà qua đời. Tuy chuyện này không thể hoàn toàn trách Dược Vương Cốc nhưng Dược Vương Cốc cũng có một phần trách nhiệm.”

“Cũng chính vì thế mà rất nhiều người đối với Dược Vương Cốc đều oán niệm sâu nặng. Ngoại tổ phụ của ngươi, ông ấy nhiều năm như vậy có bao nhiêu khó khăn có thể tưởng tượng được.”

Nghe lão giả nói trong lòng nhóm người Tô Ngữ đều trĩu nặng.

Trong đó Nhược Tà là người cảm thấy day dứt nhất.

Y vốn tưởng rằng y và mẫu thân không bao giờ có thể trở về Dược Vương Cốc để gặp lại ngoại tổ phụ nữa, đó đã là một sự trừng phạt rất lớn. Thế nhưng ai ngờ nhà họ Vương thế mà lại còn không hài lòng, lại làm ra chuyện như vậy chỉ để làm khó ngoại tổ phụ cũng là để bôi nhọ thanh danh của ông ấy.

Có thể tưởng tượng được nếu cứ thế này đi xuống, thanh danh của Dược Vương Cốc sẽ ngày càng xấu đi. Đến cuối cùng tất cả trách nhiệm lại sẽ bị đổ lên đầu ngoại tổ phụ của y.

Đến lúc đó kết cục chờ đợi gia đình ngoại tổ phụ rốt cuộc là gì, quả thực không cần nói cũng biết.

Tuy tất cả đều là do lòng tham của nhà họ Vương gây ra nhưng nếu không có sự kiện trăm năm trước, nhà họ Vương không thể nào ra tay nhanh như vậy, quá trình cũng sẽ không dễ dàng như thế.

Tất cả vẫn là vì bọn họ.

Nhược Tà lúc này chỉ cảm thấy trong lòng ngũ vị trần tạp, cổ họng có chút nghẹn ngào làm y trong phút chốc không thể mở miệng được.

Khanh Yên đã ở bên cạnh y mấy trăm năm, chỉ cần một ánh mắt là có thể biết y đang nghĩ gì trong lòng. Bây giờ thấy y đem hết mọi trách nhiệm đều ôm vào người mình, không khỏi vừa đau lòng lại vừa tức giận.

“Nhược Tà, nếu chàng là nam nhân thì không phải chỉ ở đây hối tiếc tự trách. Chàng không nên nghĩ cách giải quyết khốn cảnh của ngoại tổ phụ sao? Chỉ ở đây một mực tự trách thì có ích lợi gì?”

Nghe thấy Khanh Yên đột nhiên nổi giận, Nhược Tà cũng sững người.Chỉ là chờ y cẩn thận n gẫm lại lời của nàng mới biết được mình thế mà lại đã chui vào ngõ cụt.

Thấy vẻ mặt xấu hổ của Nhược Tà, Tô Ngữ cười nói:

“Người trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì tỉnh. Nàng cũng không cần quá trách cứ y.”

Khanh Yên tự nhiên biết đạo lý này chỉ là nàng không thể nhìn Nhược Tà cứ mãi tự trách, không thể kiên nhẫn chờ y tự mình nghĩ thông suốt.

Bởi vì địch nhân quá mức gian trá giảo hoạt, thời gian của họ không còn nhiều cho nên nàng phải dùng phương pháp nhanh nhất để làm cho Nhược Tà tỉnh táo lại.

Cũng may một tràng lời nói vừa rồi của nàng vẫn có tác dụng. Chẳng phải y bây giờ đã xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt hay sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão giả nhìn những tương tác của họ, trong lòng cũng dâng lên một dòng nước ấm.

Từ khi nào những người bọn họ cũng đã chung sống như thế này? Chỉ tiếc thời gian trôi qua quá nhanh, thế mà lại đã trôi qua lâu như vậy trong lúc ông không hề hay biết.

Càng không ngờ tới là lòng người lại thay đổi còn nhanh hơn cả thời gian. Ông cứ ngỡ họ vẫn là họ của ngày xưa lại không biết rằng có người đã sớm trở nên hoàn toàn thay đổi.

Nhược Tà lúc này lại đột nhiên nghĩ tới một việc, ngượng ngùng nhìn về phía lão giả hỏi:

“Vẫn chưa hỏi danh tính của tiền bối, không biết tiền bối là…”

Nhóm người Tô Ngữ nghe Nhược Tà nói vậy, lập tức một trận cạn lời.

Họ vẫn luôn cho rằng quan hệ giữa Nhược Tà và lão giả rất thân thiết, bằng không cũng sẽ không ngay từ đầu khi ra khỏi phòng đã nghe thấy y nói lão giả đã truyền âm cho y, bảo y tìm một ngôi nhà để trốn tạm, chờ ông ta đuổi đám người Hồng Nhạn đi rồi sẽ đến tìm họ.

Bây giờ Nhược Tà lại nói, mình không biết danh tính của lão giả. Vậy trước đó tại sao họ lại thân thiết như vậy? Lẽ nào Nhược Tà là vì lão giả trông có vẻ hiền lành? Hay là nói, trí thông minh của Nhược Tà đã giảm xuống đến mức nhìn thấy ai cũng cảm thấy rất tốt, rất đáng tin?

Tô Ngữ ôm trán, nàng quả thực không muốn suy nghĩ thêm nữa. Thật sự không muốn thừa nhận rằng trí thông minh của Nhược Tà đã trở thành số âm.

Nhược Tà lúc này cũng không dám nhìn nhóm người Tô Ngữ, y thật sự đã quên mất!

Lão giả lại ha hả cười:

“Các ngươi thật cũng không cần căng thẳng. Ta cũng không phải là ai cả, chẳng qua chỉ là người giữ nhà ở đó, chờ đợi những người đến tìm thầy trị bệnh hỏi t.h.u.ố.c mà thôi.”

Tô Ngữ nghe xong lời này chỉ trợn trắng mắt.

Lời này là lừa quỷ à?

Lúc này lại nghe lão giả nói tiếp:

“Ta chỉ là cùng cốc chủ lớn lên bên nhau, chơi tương đối thân. Cốc chủ mấy năm nay tự mình còn không lo xong lại càng không rảnh lo cho ta. Cho nên liền cho ta một chức vị vừa thanh nhàn lại vừa có thể bảo toàn được bản thân.”

Tô Ngữ lúc này mới gật đầu, nói như vậy còn có thể tin một chút. Tuy nàng vẫn không quá tin tưởng lời của lão giả là toàn bộ sự thật nhưng cũng đã tin bảy tám phần.

Lúc này lại nghe Nhược Tà hỏi:

“Ngài chính là Mạc lão?”

Mạc lão? Đó là ai?

Nhóm người Tô Ngữ đều mờ mịt không hiểu.

Ngay cả Khanh Yên, trước đây cũng đã từng theo Nhược Tà đến Dược Vương Cốc, bây giờ cũng sững sờ ngơ ngác.

Sao nàng lại không biết Dược Vương Cốc còn có một Mạc lão?

Chỉ nghe Nhược Tà giải thích:

“Mạc lão và ngoại tổ phụ của ta là bạn hữu thân thiết lớn lên bên nhau từ thuở còn mặc quần thủng đũng. Cũng là người cùng với ngoại tổ phụ của ta trở thành y d.ư.ợ.c song tuyệt. Tình cảm hai người không tầm thường. Chỉ là Mạc lão thích vân du tứ phương nên quanh năm không ở Dược Vương Cốc, rất nhiều người cũng chưa từng nghe qua danh hào của ông ấy.”

“Vậy sao ngươi lại biết được?”

Khanh Yên kỳ quái hỏi.

“Ta là do vô tình nghe ngoại tổ phụ nhắc tới. Vì cảm mến Mạc lão nên đã ghi tạc trong lòng. Không ngờ tới có ngày còn có thể nhìn thấy người thật.”

Lúc Nhược Tà nói chuyện có vẻ có chút kích động, xem ra những lời y nói vừa rồi đều là lời thật lòng.

Mạc lão hiển nhiên cũng rất kinh ngạc:

“Không ngờ tới lão già đó thế mà lại nhắc đến ta với ngươi.”

--

Hết chương 706.