Ngay sau khi ba người Hồng Nhạn thật sự rời đi, lão giả lại chậm rãi xoay người vào sân cũng đóng kín cổng lớn lại.
Lão giả vừa mới đi vào nhà liền nghe thấy Tô Ngữ cười nói:
“Tiền bối quả là một cao nhân, cứ thế mà lừa được họ đi rồi.”
Hóa ra nhóm người Tô Ngữ mà đám người Hồng Nhạn cho là đã đi rồi thế mà lại đang ngồi ngay trong phòng.
Lão giả nghe thấy lời của Tô Ngữ không có một chút kinh ngạc nào vẫn giữ vẻ mặt mỉm cười đi vào trong, miệng nói:
“Tiểu nha đầu không có lương tâm, lão phu làm như vậy là vì ai mà lại để ngươi nói ta như vậy.”
Tô Ngữ nghe vậy cười ha hả:
“Là ta không đúng, đã nói sai lời, xin tiền bối đừng phiền lòng.”
Tô Ngữ dứt lời mấy người nhìn nhau cười.
Sau khi cười xong, Nhược Tà nhìn lão giả đang ngồi ở vị trí cao nhất có chút vội vàng hỏi:
“Không biết tiền bối khi nào có thể dẫn chúng ta vào Dược Vương Cốc? Suy cho cùng thân thể của mẫu thân ta…”
“Ai.”
Lão giả nghe vậy than nhẹ một tiếng:
“Không phải ta không muốn dẫn các ngươi vào. Ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu của ngươi mấy năm nay cũng rất nhớ nhung ngươi và mẫu thân ngươi. Chỉ là tình hình của Dược Vương Cốc mẫu thân ngươi cũng đều đã nói cho ngươi biết rồi. Hiện tại Vương thị nhất tộc ngày càng vô pháp vô thiên, không ngừng dùng đủ mọi thủ đoạn để ép buộc ngoại tổ phụ của ngươi. Nếu ta dẫn các ngươi vào để cho người nhà họ Vương biết được e rằng bọn họ sẽ lập tức gây khó dễ. Đến lúc đó chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?”
Tuy biết lão giả nói rất đúng nhưng rõ ràng Dược Vương Cốc đã ở ngay trước mắt mà lại không thể vào được, vẫn khiến Nhược Tà cảm thấy ấm ức.
Tô Ngữ thấy vậy đôi mắt khẽ chuyển bỗng nhiên nghĩ ra một ý kiến không tồi.
“Hay là tiền bối dùng một thân phận khác để dẫn chúng ta vào, chẳng phải tốt hơn sao?”
Nghe thấy Tô Ngữ nói, hai mắt lão giả sáng rực lên nhưng ngay sau đó lại lắc đầu:
“Ngươi cho rằng Dược Vương Cốc là ai cũng có thể vào được sao? Tuy số người đến xin t.h.u.ố.c tìm thầy trị bệnh không ít nhưng cũng không phải ai cũng có thể vào được.”
Tô Ngữ cằm khẽ nâng:
“Vậy nếu là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện thì sao!”
“Cái gì?!”
Lão giả kinh ngạc đến mức trực tiếp đứng dậy khỏi ghế.
Tô Ngữ nhìn bộ dạng trợn mắt há hốc mồm của ông ta, trong nụ cười lại có thêm vài phần chân thành.
Có thể dọa một lão giả từng trải phong sương thành ra thế này, nàng có phải nên có một chút cảm giác thành tựu không?
“Chính là như ngài đã nghe vậy. Cứ nói là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện đến Dược Vương Cốc tìm cốc chủ để xin t.h.u.ố.c.”
Tô Ngữ gằn từng chữ.
Lão giả nhìn miệng Tô Ngữ lúc đóng lúc mở lại nhìn vẻ mặt vô cùng chắc chắn của nàng, lúc này mới tin rằng mình không có ảo giác.
Chỉ là…
“Nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện… ở đâu? Các ngươi quen biết sao? Nếu là quen biết, mượn một chút danh tiếng của người ta cũng chưa chắc đã không được.”
Lão giả như đang lẩm bẩm.
Tô Ngữ lại lắc đầu:
“Chúng ta không quen biết.”
“Không quen biết?”
Lão giả kinh hãi.
Nhìn thân hình lão giả trước sau lắc lư, Tô Ngữ thật sự lo lắng ông ta có thể sẽ vì không thở nổi mà trực tiếp ngất đi.
Để không cho lão giả ngất đi, Tô Ngữ quyết định vẫn là nên nói hết một lần cho xong.
“Chúng ta không quen biết nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện, bởi vì ta chính là nàng, ta chính là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão giả nghe vậy hai mắt trợn ngược, trông gần như sắp ngất đi.
Ngay lúc Tô Ngữ cho rằng ông ta sắp ngất đi rồi, thân hình ông ta lại chao đảo một cái rồi lại đứng thẳng.
“Nha đầu, ngươi có chắc là mình không nói đùa không?”
Nhìn nụ cười trên mặt Tô Ngữ, lão giả trong lòng kinh ngạc cảm thán, nha đầu này rốt cuộc có biết hậu quả của việc nói như vậy là gì không.
Giả mạo nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện, nếu bị người của Trường Sinh Điện biết được, đó không chỉ đơn giản là chuyện c.h.ế.t ch.óc. Bởi vì căn bản sẽ là sống không bằng c.h.ế.t.
Tô Ngữ lại nghiêm túc gật đầu, ngón trỏ chỉ vào mặt mình nói:
“Ngài xem xem, mặt ta và điện chủ Trường Sinh Điện có phải là giống nhau như đúc không? Cứ như vậy, còn không thể chứng minh ta là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện sao?”
Lão giả nghe vậy liền nhìn về phía gương mặt Tô Ngữ. Cái nhìn kỹ này thật đúng là khiến ông ta kinh hãi đến toát một thân mồ hôi lạnh.
Trách không được ông ta luôn cảm thấy Tô Ngữ quen thuộc, hóa ra nàng thế mà lại trông giống hệt điện chủ của Trường Sinh Điện.
Lão giả trong lòng thầm ảo não, sao lúc đầu ông ta lại không nghĩ ra chứ!
Có điều lão giả lúc này đã hoàn toàn quên mất rằng, Ninh Khả Nhân nhiều năm như vậy trước nay chưa từng truyền ra tin tức giao hảo thân thiết với nam nhân nào. Dưới tình huống như vậy sao ông ta có thể nghĩ đến việc bà ấy đã có nữ nhi chứ.
Lão giả hít sâu vài lần, ổn định lại cảm xúc nói:
“Những gì ngươi vừa nói đều là thật sao?”
Tô Ngữ nhướng mày:
“Có phải là thật sự quan trọng sao? Người nhà họ Vương nếu có hoài nghi, cứ để họ đến Trường Sinh Điện đối chất xem họ có lá gan đó không.”
Nghe xong những lời này của Tô Ngữ, lão giả không thể không thừa nhận rằng nàng nói rất đúng. Lúc có thể dùng mặt để giải quyết, lại có ai sẽ đi tìm cách khác chứ?
Lão giả nhìn sâu vào Tô Ngữ một cái cuối cùng thở dài:
“Thôi được rồi, nếu ngươi đã có quyết định, vậy cứ theo ý của ngươi mà làm đi.”
Nếu như vậy thật sự có thể đưa được Nhược Tà vào Dược Vương Cốc, dù cho là đi trên dây giữa trời cao thì ông ta cũng nguyện ý thử một lần.
Tô Ngữ nhìn về phía Nhược Tà lại thấy y có chút do dự. Nàng khẽ mỉm cười:
“Ngươi do dự cái gì, ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới. Bây giờ chẳng qua là đến lượt ta chủ động xuất kích mà thôi, nói không chừng như vậy còn có thể có kết cục khác thì sao?”
Lão giả nghe vậy phụ họa gật đầu, ông ta cho rằng Tô Ngữ đang nói về Nhược Tà.
Chỉ là ông ta không biết rằng Tô Ngữ là đang nói về chính mình.
Viêm Như Liệt nếu đã hoài nghi thân phận của nàng vậy nhất định sẽ có hành động.
Bên phía Ninh Khả Nhân của Trường Sinh Điện còn chưa biết tình hình thế nào, nếu để Viêm Như Liệt bóc trần chuyện này ra, kết quả cuối cùng sẽ là gì không ai có thể đoán trước được.
Nhưng bây giờ nàng tự mình bóc trần, bất kể kết quả là gì thì nàng đều có thể biết trước. Đây có lẽ cũng là lợi ích duy nhất.
Khương Kỳ lúc này cũng chậm rãi đi đến bên cạnh Tô Ngữ, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng sau đó nói với Nhược Tà:
“Ta còn không sợ, huynh sợ cái gì. Dù cho trời có sập xuống thì ta cũng sẽ đem trời thọc một lỗ thủng.”
Lời của Khương Kỳ nói ra đầy khí phách, khí thế trên người đột nhiên phóng thích làm cho tất cả mọi người trong phòng đều phải kinh hãi.
Nhược Tà nhìn Khương Kỳ ánh mắt cực nóng.
Đúng vậy!
Có gì đáng sợ chứ. Lúc ở Đại Tần, họ đã từng sợ hãi khi nào chưa? Sao bây giờ vừa trở về Huyền Minh đại lục, y lại bắt đầu lo trước lo sau, sợ cái này sợ cái kia?
“Được, có những lời này của huynh, chúng ta liền không còn gì phải sợ.”
Lão giả nhìn Nhược Tà hào khí ngút trời, trong mắt cũng lóe lên vẻ tán thưởng.
Trên đời này có quá nhiều điều chưa biết, nếu vì thế mà lo trước lo sau thì chỉ có thể là chẳng làm nên trò trống gì.
Người trẻ tuổi, không sợ ngươi năng lực có bao nhiêu thấp, tu vi có bao nhiêu thấp, thậm chí gia thế bối cảnh có bao nhiêu bạc nhược chỉ sợ nhất là ngươi không có một trái tim không sợ hãi.
Bằng không chưa đợi gặp phải khó khăn gì, chính ngươi đã tự vây c.h.ế.t mình trong một phương trời đất rồi.
--
Hết chương 705.