Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 708: CHẲNG PHẢI LÀ MỘT KẺ LỪA ĐẢO CHỨ?



 

Nếu đem linh thảo này ra ngoài bán cũng là có tiền mà không mua được. Thế nhưng ở Dược Vương Cốc lại có thể tùy ý nhìn thấy. Bởi vậy là có thể nhìn ra được sự phi thường của Dược Vương Cốc.

Dưới tình huống như vậy, Dược Vương Cốc chính là một miếng bánh thơm ngon. Nhà họ Vương muốn chiếm làm của riêng cũng là điều có thể lý giải.

Có thể lý giải nhưng không có nghĩa là có thể gật đầu bừa bãi. Không thể nào cứ thấy đồ của người khác tốt là lại muốn chiếm làm của riêng được.

Nhà họ Vương dù có nói dễ nghe đến đâu cũng chẳng qua chỉ là những kẻ ích kỷ mà thôi.

--

Ước chừng đi thêm một khắc nữa, hai thiếu niên dẫn đường phía trước mới dừng lại.

Tô Ngữ ngẩng đầu nhìn lại thì thấy họ bây giờ đang đứng trước một ngôi nhà cao lớn. Ngôi nhà này xây dựng theo lối cổ kính nhìn vào khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Dù hiện tại còn đang đứng ở cửa, vẫn có thể ngửi được mùi d.ư.ợ.c liệu thoang thoảng từ bên trong bay ra điều này làm cho mọi người cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều khoan khoái.

Tô Ngữ thầm nghĩ, người nhà họ Vương này tuy chẳng ra gì nhưng dù sao cũng là người của Dược Vương Cốc, về phẩm vị vẫn là nhất trí với Dược Vương Cốc.

Hai thiếu niên bảo nhóm người Tô Ngữ ở đây chờ rồi nhấc chân vào phòng. Chỉ một loáng sau hai người lại đi ra chắp tay nói với Mạc lão:

“Vương trưởng lão bảo Mạc lão và mọi người vào trong, chúng tôi hai người xin trở về trước.”

Mạc lão cũng biết chức trách của họ, nghe thấy lời này cũng không giữ lại gì cả chỉ gật đầu để họ rời đi.

Nhóm người Tô Ngữ đi theo Mạc lão cùng nhau bước vào liền thấy ở vị trí cao nhất trong phòng có một vị lão giả đang ngồi.

Lão giả trông có vẻ tuổi tác cũng không khác Mạc lão là bao, chỉ là mái tóc lại đen bóng hơn một chút, trông cũng trẻ trung hơn.

Mạc lão khẽ mỉm cười nói:

“Vương trưởng lão, nhiều năm không gặp, biệt lai vô dạng.”

Giọng của Mạc lão nhàn nhạt, một chút cũng không có cảm giác nhiều năm không gặp như trong lời nói của ông.

Tô Ngữ nghe ông nói, thậm chí còn cảm thấy hai người này có lẽ hôm qua mới vừa gặp nhau.

So với thái độ lãnh đạm của Mạc lão, Vương trưởng lão ngồi ở vị trí cao nhất lại có vẻ có chút kích động.

Chỉ thấy da mặt ông ta co giật vài cái, trong mắt đủ loại cảm xúc nhanh ch.óng hiện lên. Hồi lâu sau mới mở miệng nói:

“Mạc huynh năm đó một mực cố chấp, nhất quyết phải xuống núi đi canh gác. Chuyến đi này đã là bao nhiêu năm thế mà một lần cũng không trở lại thăm chúng ta. Phải biết cốc chủ và ta rất nhớ huynh.”

Tuy lời nói của ông ta nghe rất hay nhưng Tô Ngữ rõ ràng cảm giác được Mạc lão đối với lời của hắn là khịt mũi coi thường chẳng qua là không biểu hiện ra quá rõ ràng mà thôi.

Nhưng Tô Ngữ còn có thể phát hiện ra, Vương trưởng lão này sao có thể không biết?

Chỉ là nếu Mạc lão không biểu hiện ra rõ ràng, ông ta cũng không thể cố ý tự vả vào mặt mình, chỉ có thể giả vờ không biết. Chỉ là trong lòng rốt cuộc nghĩ thế nào e rằng cũng chỉ có chính hắn mới biết.

“Nếu không phải lần này có khách quý đến cửa, ta vẫn sẽ không đi lên. Nhưng ai ngờ lại đến một vị khách quý như vậy. Để không cho Dược Vương Cốc của chúng ta có vẻ quá thất lễ, ta cũng chỉ có thể lên núi một chuyến.”

“Vốn định trực tiếp dẫn khách quý đi gặp cốc chủ, thế nhưng ai ngờ ta chẳng qua chỉ là trăm năm không có đi lên mà lại không biết, trong cốc này thế mà đã là Vương trưởng lão làm chủ.”

“Lẽ nào Vương trưởng lão đã trở thành cốc chủ rồi?”

“Sao lại không có tổ chức nghi thức tiếp nhận chức vụ?”

“Dù cho Vương trưởng lão ngươi có khiêm tốn không muốn mở tiệc chiêu đãi khách khứa, ít nhất cũng phải để cho người trong cốc chúng ta biết chứ. Bằng không, cứ một tiếng ‘Vương trưởng lão’, chẳng phải là đang vả vào mặt ngươi sao?”

Theo từng câu nói của Mạc lão, sắc mặt của Vương trưởng lão ngày càng khó coi. Nếu có thể, bây giờ quả thực ông ta muốn gào thét. Còn ai có thể vả vào mặt ông ta hơn nữa chứ? Lão già họ Mạc này chính là đang cố ý làm ông ta khó chịu. Một bên gọi là Vương trưởng lão, một bên lại ở đó đoán xem ông ta có phải đã kế nhiệm vị trí cốc chủ hay không. Chẳng phải là vì muốn nhắc nhở ông ta rằng bây giờ ông ta còn chưa phải là cốc chủ sao?

Thế nhưng thì đã sao? Ít nhất bây giờ Dược Vương Cốc cơ bản đã nằm trong vòng kiểm soát của hắn. Chỉ cần thời cơ đến vị trí cốc chủ tự nhiên là dễ như trở bàn tay. Chờ cho đến lúc đó, ông ta mới muốn lão già họ Mạc này phải đẹp mặt.

Vương trưởng lão trong lòng nghĩ vậy nhưng trên mặt lại cười nói:

“Mạc huynh vẫn là không nên nói đùa thì hơn. Còn có người ngoài ở đây, không biết còn tưởng rằng giữa chúng ta không hòa thuận.”

Mạc lão cười hắc hắc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hòa thuận hay không đâu phải là làm cho người ngoài xem. Chính chúng ta trong lòng hiểu là được rồi.”

Vương trưởng lão lúc này cũng coi như đã nhìn ra, Mạc lão này chính là đang cố ý làm ông ta khó xử. Không ngờ tới nhiều năm như vậy trôi qua, lão già này thế mà vẫn là như vậy. Không phân biệt trường hợp nào, chỉ cần ông ta trong lòng không thoải mái thì sẽ không để cho bất kỳ ai được yên.

Vương trưởng lão trong lòng có khổ mà không nói nên lời, đành phải vội vàng đổi chủ đề:

“Ngươi vừa mới nói khách quý là ai, mau giới thiệu cho ta một chút. Nếu có chuyện quan trọng vì hai chúng ta ở đây nói chuyện phiếm mà bị chậm trễ thì không hay.”

Mạc lão nghe vậy trợn trắng mắt:

“Ngươi nếu không phải nhất quyết bắt họ đến gặp ngươi thì cũng sẽ không bị chậm trễ. Bây giờ lại còn sợ chậm trễ chuyện của khách quý.”

Vương trưởng lão nghe vậy lại một phen nghẹn lời cuối cùng vẫn cố nén nói:

“Không biết khách quý là vị nào?”

Mạc lão lập tức cũng không nói nhảm nữa, nghiêng người chỉ vào Tô Ngữ nói:

“Đây là khách quý.”

Vương trưởng lão nghe vậy hơi sững người:

“Mạc huynh này, chẳng phải là đang nói đùa sao. Chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương, sao có thể gánh nổi hai chữ ‘khách quý’?”

Miệng nói còn xem như khách khí nhưng sự khinh miệt trong mắt lại là trần trụi.

Tô Ngữ nhìn thẳng vào Vương trưởng lão cũng không nói nhiều, vẫn là chờ Mạc lão nói tiếp.

Mạc lão ha hả cười nói:

“Từ khi nào mà ngươi cũng biết trông mặt mà bắt hình dong rồi? Ta nhớ là ai đã nói với ta, không thể chỉ nhìn bề ngoài kia mà?”

Nghe Mạc lão nói vậy, Vương trưởng lão trong lòng thầm hối hận. Đều là do mấy năm nay sống quá an nhàn mà thế mà lại quên mất chuyện này.

Nhưng ông ta vẫn không quá tin tưởng, một cô nương trẻ tuổi như Tô Ngữ lại có thể là khách quý gì, đành phải hỏi:

“Xin Mạc huynh giới thiệu một phen.”

“Đây là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện. Thân phận có quý trọng hay không, có gánh nổi hai chữ ‘khách quý’ không vẫn là phải để Vương trưởng lão tự mình quyết định.”

Theo lời Mạc lão vừa dứt, Vương trưởng lão quả nhiên kinh ngạc há to miệng.

Chỉ là sau một lát ông ta lại cười:

“Mạc huynh thật biết nói đùa, điện chủ của Trường Sinh Điện chưa bao giờ thành thân, từ đâu mà có nữ nhi?”

Mạc lão nghe vậy khinh thường:

“Sao ngươi biết người ta không thành thân, người ta chỉ là không cho ngươi biết thôi.”

Lời này cũng có vài phần đạo lý.

Chỉ là…

Vương trưởng lão từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá Tô Ngữ một lượt, vẫn không tin lời của Mạc lão.

“Đây không phải là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o từ đâu tới chứ? Mạc huynh cũng đã già rồi, sao người khác nói gì cũng tin vậy?”

Mạc lão nghe vậy sững người, ngay sau đó nói:

“Nếu đã như vậy, vậy thì đuổi xuống núi đi. Quay đầu lại nếu Trường Sinh Điện không có người đến liền chứng tỏ ngươi nói đúng. Nếu có người đến cũng không nên liên lụy ta vào.”

Vương trưởng lão vốn còn đang lấy làm lạ tại sao Mạc lão lại dễ dàng đồng ý như vậy nhưng sau khi nghe xong lời của ông, không khỏi sững người. Đây là đang đem hết mọi trách nhiệm đổ lại cho ông ta sao?

--

Hết chương 708.