Vương trưởng lão cũng không phải kẻ ngốc chỉ trong nháy mắt đã hiểu rõ ràng minh bạch tính toán của Mạc lão. Chính vì minh bạch nên ông ta lại càng không thể để nhóm người Tô Ngữ cứ thế bỏ đi. Nếu cứ thế bỏ đi, vạn nhất thân phận của Tô Ngữ là thật, Trường Sinh Điện bị mất mặt, quay lại tìm ông ta tính sổ thì phải làm sao?
“Dừng bước.”
Vương trưởng lão lên tiếng ngăn cản nhưng cũng không làm cho bước chân của nhóm người Tô Ngữ dừng lại.
Tô Ngữ trong lòng cười lạnh. Vương trưởng lão này vẫn còn giữ thái độ hoài nghi, bằng không sẽ không chỉ nói hai chữ đơn giản như vậy. Nói như vậy, nàng lại càng không thể cứ thế ở lại bằng không Vương trưởng lão này chẳng phải sẽ càng thêm hoài nghi nàng sao?
Làm nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện, dù là đến xin t.h.u.ố.c thì nàng cũng phải có tư thái cao ngạo. Đối với một trưởng lão không tên không tuổi của Dược Vương Cốc, sao nàng có thể vì hai chữ tùy tiện của ông ta mà dừng bước chân của mình được. Thấy bước chân của nhóm người Tô Ngữ không hề dừng lại sắp đi ra khỏi cửa phòng.
Vương trưởng lão cũng không ngồi yên được nữa, trực tiếp đứng dậy.
“Dừng bước, dừng bước.”
Trong giọng nói của Vương trưởng lão đã mang theo một tia vội vàng cũng chạy nhanh đến trước mặt Tô Ngữ.
Lúc này Vương trưởng lão mới thấy rõ dung mạo của nàng. Sau khi nhìn rõ, ông ta lại càng tỉnh táo hơn, may mà ông ta đã đứng dậy bằng không cũng không biết mình đã bỏ lỡ điều gì.
Nữ t.ử trước mắt, hồng y mực phát, khuôn mặt tuyệt mỹ.
Những điều đó đều là thứ yếu, quan trọng nhất chính là nàng quả thực giống như được điêu khắc ra từ cùng một khuôn mẫu với Ninh Khả Nhân, dung mạo giống nhau như đúc.
Tuy nói người trên đời này trông giống nhau cũng không ít nhưng giống đến mức độ này, ngoài mẫu t.ử ra, ông ta không thể nghĩ ra được lời giải thích thứ hai.
Vừa rồi còn chỉ là có một vài phần ý nghĩ thế nhưng bây giờ Vương trưởng lão đã có bảy tám phần tin tưởng vào thân phận của Tô Ngữ.
Tô Ngữ lại lạnh lùng nhìn Vương trưởng lão đang chắn trước mặt mình nhíu mày không vui hỏi:
“Ngươi làm gì vậy? Nếu Dược Vương Cốc này không chào đón ta, ta tự nhiên là phải mau ch.óng rời đi cũng đỡ phải ở đây chịu đựng sự uất ức này.”
Trong giọng nói của Tô Ngữ, sự tức giận và chán ghét không hề che giấu. Ngay cả đôi mắt nhìn Vương trưởng lão cũng ẩn ẩn có lửa giận.
Nhưng chính một Tô Ngữ như vậy lại càng làm cho Vương trưởng lão tin tưởng vào thân phận của nàng.
Nếu Tô Ngữ thật sự là nữ nhi của Ninh Khả Nhân, được nuôi dưỡng thành tính tình như vậy mới là điều nên làm.
Nếu sau khi trải qua sự làm khó dễ của ông ta lúc trước mà bây giờ vẫn đối với ông ta khách khách khí khí, vậy thì dù cho Tô Ngữ có trông giống Ninh Khả Nhân đến đâu, ông ta cũng sẽ không tin tưởng vào thân phận của nàng.
Nguyên nhân rất đơn giản. Điện chủ của Trường Sinh Điện, Ninh Khả Nhân tính tình nổi tiếng là nóng nảy. Một lời không hợp liền g.i.ế.c người không chỉ đơn giản là lời nói suông.
Ninh Khả Nhân là một nữ nhân, dù đã ngồi lên vị trí điện chủ của Trường Sinh Điện, người không phục nàng cũng có rất nhiều. Suy cho cùng nữ nhân ở phương diện này đều không có ưu thế bằng nam nhân.
Thế nhưng sau khi Ninh Khả Nhân nắm quyền lại ra tay vô cùng mạnh mẽ, tất cả những kẻ sau lưng nghị luận bà ấy, muốn làm khó bà, muốn khinh nhục bà đều bị g.i.ế.c c.h.ế.t.
Hơn nữa còn là tự mình động thủ.
Một Ninh Khả Nhân như vậy đã đưa danh tiếng của Trường Sinh Điện lên một đỉnh cao mới.
Cũng làm cho những kẻ hoài nghi năng lực của bà ấy hoàn toàn ngậm miệng lại.
Nếu là nữ nhi của Ninh Khả Nhân, dù cho không kế thừa tính tình nóng nảy này của bà ấy cũng không nên dễ nói chuyện đến vậy. Cho nên một loạt hành vi vừa rồi của Tô Ngữ lại làm cho Vương trưởng lão yên tâm thêm vài phần.
Vương trưởng lão hơi cúi người, mặt mang theo nụ cười nói:
“Vừa rồi là ta không đúng xin cô nương đừng tức giận. Cô nương nếu đã biết đến Dược Vương Cốc của ta, cũng nên biết rằng, kẻ muốn đ.á.n.h chủ ý của Dược Vương Cốc nhiều không kể xiết. Ta mà không cẩn thận đề phòng e rằng Dược Vương Cốc này đã sớm bị gặm đến không còn một mẩu rồi.”
Tô Ngữ nghe vậy khóe miệng hơi nhếch lên, nụ cười mỉa mai lóe lên rồi biến mất:
“Dược Vương Cốc của các ngươi thế nào thì có quan hệ gì đến ta? Ta chẳng qua là thấy danh tiếng của Dược Vương Cốc vang xa, lần này vừa vặn có việc cần nên muốn đến gặp cốc chủ của Dược Vương Cốc mà thôi. Ai ngờ vừa tới đã bị ngươi cho một trận ra oai phủ đầu, lẽ nào ta còn phải chịu đựng sự uất ức này sao?”
Lời này nói ra có chút giống như một hài t.ử đang oán giận và lẩm bẩm vì bất mãn. Làm cho người ta hiểu được ý của nàng mà đồng thời cũng sẽ không sinh lòng phản cảm.
Vương trưởng lão nhìn Tô Ngữ đang hơi bĩu môi trước mặt, trong lòng chính là cảm giác như vậy.
Một tiểu thư kiêu kỳ như vậy, e rằng cũng chỉ có nữ nhân như Ninh Khả Nhân mới có thể nuôi dưỡng ra được?
Trong lúc bất tri bất giác, Vương trưởng lão đối với thân phận của Tô Ngữ lại tin thêm vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng qua ông ta vẫn cười ha hả hỏi:
“Nhiều năm như vậy, sao chưa bao giờ nghe nói Ninh điện chủ còn có một nữ nhi?”
Vấn đề này là nghi hoặc duy nhất trong lòng ông ta bây giờ. Nếu Tô Ngữ có thể đưa ra một lý do khiến ông ta chấp nhận và tin phục, ông ta sẽ không ngăn cản nàng đi gặp cốc chủ nữa.
Tô Ngữ khẽ mỉm cười, thần sắc mang theo vài phần kiêu ngạo:
“Các ngươi xem mình là thứ gì, mẫu thân ta có hay không có nữ nhi là ta, còn cần phải nói cho các ngươi biết sao?”
Lời này có thể nói là không một chút khách khí nhưng oái oăm thay lại có một số người lại cứ thích nghe những lời như vậy.
Mà Vương trưởng lão chính là một trong số những người đó. Ông ta nghe thấy Tô Ngữ nói vậy, không những không tức giận mà ngược lại còn cười ha hả:
“Cô nương nói rất phải, sự tồn tại của ngươi thật sự không cần phải cho chúng ta biết. Ta sẽ cho người dẫn các ngươi đi gặp cốc chủ.”
Nói rồi định gọi người hầu tiến vào lại bị Mạc lão cản lại:
“Hay là để ta dẫn đi thôi, làm việc cũng phải có đầu có cuối mới tốt.”
Vương trưởng lão nghe vậy sững người:
“Ý của Mạc lão là cũng đi gặp cốc chủ?”
“Không được sao?”
Mạc lão hỏi ngược lại.
Vương trưởng lão định nói không được nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Mặc dù tâm tư của ông ta bây giờ đã mọi người đều biết nhưng không có lý gì lại để cho người ngoài biết, đặc biệt là bây giờ nữ nhi của Ninh Khả Nhân còn đang đứng một bên nhìn.
Tâm niệm quay cuồng, Vương trưởng lão rất nhanh đã phản ứng lại:
“Sao có thể không được chứ. Cốc chủ nhiều năm như vậy không gặp ngươi, biết ngươi muốn đi gặp ông ấy chắc chắn sẽ rất cao hứng. Ta vừa rồi cũng chỉ là sợ ngươi mệt.”
Nghe Vương trưởng lão giải thích Tô Ngữ chỉ muốn “ha hả” vào mặt ông ta.
Lại không phải là lão nhân đi đứng tập tễnh, đi một đoạn đường sao có thể mệt được?
Công lực nói dối không chớp mắt này quả thực sắp đuổi kịp nàng rồi.
Tô Ngữ không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây nữa, xoay người đi ra ngoài.
Vương trưởng lão mặt mang nụ cười nhìn Tô Ngữ rời đi, tầm mắt tự nhiên dừng lại trên mấy người đi theo sau lưng nàng.
Mấy người khác thì cũng thôi đi, chỉ là khi nhìn thấy Nhược Tà, ông ta liền nhíu mày.
Người này sao lại giống…
Vương trưởng lão nghĩ vậy, lại một lần nữa lên tiếng:
“Cô nương xin dừng bước.”
Tô Ngữ nghe vậy “lộp bộp” một tiếng.
Sao lại tới nữa?Lẽ nào là đã phát hiện ra điều gì? Nhưng cũng không nên!
Trước khi đến Nhược Tà và Khanh Yên đều đã dịch dung, dù cho là Vương trưởng lão cũng không nên có thể từ khuôn mặt mà nhận ra.
Trừ phi ông ta chỉ dựa vào trực giác mà nhận ra Nhược Tà.
Nếu thật sự là vậy, vậy thì chứng tỏ ông ta đã phòng bị Nhược Tà đến cực hạn rồi.
--
Hết chương 709.