Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 722: GIAO DỊCH VỚI ĐẠI THỤ



 

Lục Du Kỳ nghe vậy trên mặt có chút xấu hổ. Có điều hắn cũng chỉ là thuận miệng nói mà thôi, không ngờ tới lần nào cũng đều có kết quả như vậy.

Tô Ngữ và Khương Kỳ cũng không có ý khác, chỉ là đùa giỡn một chút để mua vui trong lúc khó khăn. Họ trước khi đến cũng đã biết sẽ phải đối mặt với những gì, lúc này chẳng qua là muốn hòa hoãn một chút không khí mà thôi. Hơn nữa, qua một lúc như vậy mà cây đại thụ này thế mà lại không hề tấn công họ. Có lẽ lần này cũng có thể bình an vô sự qua khỏi?

Cái gọi là địch bất động ta bất động, nhóm người Tô Ngữ lúc này hoàn toàn quán triệt thái độ này.

Họ nhìn chằm chằm vào cây đại thụ trước mắt không chớp mắt nhưng lại không tùy tiện ra tay.

Cây đại thụ dùng đôi mắt to lớn của mình nhìn họ, trong mắt có chút kinh ngạc. Qua một hồi lâu nhóm người Tô Ngữ mới nghe thấy một giọng nói đinh tai nhức óc.

“Không ngờ tới, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi mà lại còn có thể nhìn thấy nhân loại.”

Đám người Tô Ngữ nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.

May quá, may quá, tên nhóc này không phải vừa xuất hiện đã đ.á.n.h nhau.

Chưa đợi họ nói gì cây đại thụ lại một lần nữa mở miệng:

“Các ngươi đã vào đây bằng cách nào?”

Nhược Tà trả lời:

“Ngoại tổ phụ của ta mệnh đang nguy kịch. Ta nghe nói ở đây có Tục Mệnh Thảo nên đã cố ý đến đây tìm d.ư.ợ.c.”

Đại thụ nghe vậy kinh ngạc nhìn về phía Nhược Tà:

“Ngươi thế mà lại là vì Tục Mệnh Thảo mà đến? Có điều cũng phải nếu không phải vì thứ đó thì sao có thể đến đây được!”

Nó tựa hồ như đang nói chuyện với nhóm người Tô Ngữ lại như đang lẩm bẩm một mình.

“Nhiều năm như vậy không hề nhìn thấy một ai, ta thật đúng là cô độc và tịch mịch. Những ngày tháng như vậy trôi qua đã lâu thế mà lại không cẩn thận ngủ thiếp đi. Ai ngờ lúc tỉnh lại đã là thương hải tang điền, không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua!”

Nghe những lời buồn bã mất mát của nó, Tô Ngữ có chút xấu hổ.

Lẽ nào đây vẫn là một cây thụ có học vấn? Xem cái cách dùng từ, xem cái cách đặt câu kìa, điểm nào cũng là đang thể hiện cho họ biết nó là một cây thụ có học thức có tu dưỡng.

Nhưng như vậy lại tốt, sợ nhất là tú tài gặp phải binh,có lý nói không rõ. Chỉ cần có thể dùng lời nói để giải quyết vấn đề thì không nên động thủ!

“Không biết ngài có thể cho chúng tôi biết Tục Mệnh Thảo ở đâu không? Để chúng tôi có thể sớm tìm được?”

Tô Ngữ hỏi.

Đại thụ nghe vậy liền nhìn về phía nàng hồi lâu sau mới nói:

“Ta biết chứ!”

Mấy người nghe vậy mừng rỡ, Nhược Tà lại càng giành trước một bước hỏi:

“Xin ngài hãy cho biết.”

Đại thụ bĩu môi:

“Nhưng tại sao ta phải nói cho ngươi biết chứ?”

Tô Ngữ: !!!

Kịch bản, tất cả đều là kịch bản!

Một lần nói mình biết, một lần lại không muốn nói cho họ biết, đây không phải là đang đùa giỡn với họ sao?

Lại nhìn vẻ mặt vô tội của cây đại thụ, Tô Ngữ lại càng cảm thấy cạn lời. Sao lại có cảm giác… có chút giống như một lão ngoan đồng vậy?

Tô Ngữ nghĩ nghĩ, thử hỏi:

“Hay là như thế này đi, ngài muốn gì, chúng ta có thể đổi cùng ngài!”

Đại thụ nghe vậy rõ ràng cao hứng hơn không ít đuôi mày hơi nhếch lên.

Có điều Tô Ngữ nghĩ, có lẽ là để thể hiện sự khác biệt của mình hoặc là để nhận được nhiều thứ hơn cho nên nó rất nhanh đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

“Các ngươi có thứ gì có thể cùng ta đổi lấy tin tức này? Đây chính là vật báu vô giá đó, trên mảnh đại lục này có bao nhiêu người muốn có Tục Mệnh Thảo này, đây chính là Tục Mệnh Thảo đó!”

Lúc nó nói chuyện không ngừng dùng những từ ngữ khoa trương một lần lại một lần nhấn mạnh tác dụng của Tục Mệnh Thảo.

Nhóm người Tô Ngữ sao có thể không hiểu, đây là nó đang ngầm nói cho họ biết, phải cho nó đủ nhiều thứ mới được.

Khương Kỳ nghĩ nghĩ rồi nói:

“Ngươi cứ nói trước xem ngươi muốn gì, chúng ta xem mình có hay không. Nếu có thì chúng ta sẽ đổi, nếu không có thì chúng ta sẽ tự mình đi tìm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đại thụ nghe vậy cũng không nói gì nữa thật sự nghiêm túc suy nghĩ.

Nhóm người Tô Ngữ lần chờ đợi này chính là một khắc. Thấy Nhược Tà đều sắp bực bội chờ không nổi nữa, đại thụ mới chậm rãi mở miệng:

“Các ngươi vừa rồi ăn ở bên cạnh ta đó là cái gì vậy?”

Tô Ngữ nghe nó nói vậy thì lập tức cạn lời.

Hóa ra đây là một kẻ ham ăn. Nhìn thân hình của nó, còn là một kẻ ham ăn lớn nữa.

Nàng còn tưởng rằng là do họ đã đ.á.n.h thức nó hoặc là đã đến lúc nó tự tỉnh hay là vì nguyên nhân nào khác. Thế nhưng ai ngờ tên nhóc này thế mà lại là vì thèm ăn mà tỉnh.

Có điều thức ăn mà họ vừa ăn, một cây đại thụ dù có miệng e rằng cũng không ăn được?

Nếu đã vậy, đó là thứ gì mới được nó nói là thơm?

Nhược Tà lúc này lại nói:

“Nó nói hẳn là nước linh tuyền.”

Tô Ngữ nghe vậy cũng bừng tỉnh. Đúng rồi chắc chắn là nước linh tuyền.

Một cây đại thụ đâu có ăn gì, thứ nó muốn chắc chắn là nước.

Tô Ngữ ý niệm khẽ động, trong tay liền xuất hiện một chiếc bát lớn, trong bát là hơn nửa bát linh tuyền thủy.

Chiếc bát lớn vừa mới xuất hiện, ánh mắt của đại thụ liền dừng lại trên tay Tô Ngữ.

“Đó là cái gì? Sao lại thơm như vậy? Ta sắp không nhịn được rồi mau cho ta uống một ngụm.”

Đại thụ bức thiết nói.

Nhìn bộ dạng thèm khát của nó, Tô Ngữ cảm thấy nếu nó có nước bọt nói không chừng đã chảy ra rồi.

Nàng cũng không nói nhiều trực tiếp ném chiếc bát về phía đại thụ.

Lực đạo của nàng vừa vặn, chiếc bát chuẩn xác không lầm mà rơi vào trong miệng đại thụ.

Khoảnh khắc chiếc bát tiến vào trong miệng, đại thụ lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng mình lại.

Trong lúc Tô Ngữ đang nghĩ có phải nó đã ăn luôn cả chiếc bát không thì nó lại mở miệng ra, chiếc bát lớn bị nó phun ra rồi rơi xuống đất.

Đại thụ nhắm mắt lại phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

“Thật là thoải mái, thật thơm! Ta trước nay cũng không biết lại có loại nước thơm như vậy. Uống xong rồi tinh thần gấp trăm lần!”

Nhìn bộ dạng thỏa mãn của nó, Tô Ngữ trong lòng đã có bảy tám phần nắm chắc.

“Nước ngươi cũng đã uống rồi, có thể nói cho chúng tôi biết Tục Mệnh Thảo đó ở đâu không?”

Đại thụ nghe vậy mở mắt ra nhìn nhóm người Tô Ngữ một hồi lâu:

“Đều là những hài t.ử tốt, tại sao lại cứ phải đi chịu c.h.ế.t chứ? Xem như vì một bát nước mà các ngươi cho ta, ta nhắc nhở các ngươi vẫn là nên mau ch.óng đi ra ngoài đi.”

Nghe nó nói vậy nhóm người Tô Ngữ còn có gì không hiểu, chắc chắn là nơi đó rất nguy hiểm.

Thế nhưng họ đã đến đây rồi thì không thể nào nửa đường quay về được.

Thấy sắc mặt kiên quyết của nhóm người Tô Ngữ đại thụ cũng không khuyên nữa.

“Nếu các ngươi nhất quyết phải đi chịu c.h.ế.t, ta cũng không khuyên các ngươi nữa. Nhưng các ngươi phải cho ta thêm một ít nước nữa bằng không nếu các ngươi c.h.ế.t ở bên trong, ta sẽ không bao giờ được uống nữa!”

Đại thụ nói rồi còn chép chép miệng giống như đang dư vị mùi thơm vừa rồi.

Tô Ngữ nghe vậy đầy đầu hắc tuyến, tên nhóc này không thể nói chút gì dễ nghe sao?

“Chuyện nước thì dễ nói. Ngươi mà nói cho chúng tôi biết, ta sẽ cho ngươi thêm năm mươi cân nước. Chúng tôi mà hái được Tục Mệnh Thảo, lúc đi qua đây sẽ cho ngươi thêm năm mươi cân nữa. Thế nào?”

Đại thụ nghe vậy lập tức hai mắt tỏa sáng:

“Lời này của ngươi là thật sao?”

Nhược Tà trước khi Tô Ngữ trả lời đã nhíu mày nói:

“Có phải là quá nhiều không?”

--

Hết chương 722.