Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 721: MIỆNG QUẠ ĐEN



 

Lục Du Kỳ nghe vậy cũng xấu hổ gãi gãi đầu. Hắn cũng không ngờ tới, vốn định lấy lòng giai nhân cuối cùng giai nhân không lấy lòng được mà ngược lại còn đẩy cả đám vào nguy hiểm.

Tô Ngữ không tiếp tục nói về chuyện này nữa, dù sao cũng đã ra ngoài rồi nói thêm gì nữa cũng không cần thiết.

Hơn nữa nguy hiểm trong cấm địa này mạnh đến mức nào là điều chắc chắn. Chẳng qua không ngờ tới chính là, họ mới vừa vào đã gặp phải nguy hiểm như vậy. Nhưng cũng may sau khi có kinh nghiệm này, lúc họ đi tới lần nữa lại càng thêm cẩn thận.

Tô Ngữ ngẩng đầu nhìn trời ước lượng thời gian, bây giờ hẳn là khoảng tám chín giờ sáng, họ đã bị chậm trễ trong ảo cảnh hơn một giờ.

Như vậy đã là rất tốt rồi, nếu thật sự đã lãng phí cả một ngày thì mới thật sự là muốn khóc. Suy cho cùng họ chỉ có ba ngày thời gian.

Sau khi đi được khoảng một khắc, Lục Du Kỳ đột nhiên dừng lại nói:

“Chúng ta sẽ không lại một lần nữa tiến vào ảo cảnh đấy chứ?”

Hoàng Oánh nghe vậy cũng có chút lo lắng.

Cấm địa này kỳ quái như vậy, trước đó họ không hề phòng bị mà thế mà lại bất tri bất giác đã tiến vào trong ảo cảnh. Vạn nhất bây giờ họ lại một lần nữa tiến vào ảo cảnh thì phải làm sao?

Nhược Tà nhìn về phía Lục Du Kỳ với vẻ mặt lo lắng, đột nhiên kéo khóe miệng ra nở một nụ cười rạng rỡ.

“Ngươi muốn biết đây có phải là ảo cảnh không?”

Lục Du Kỳ nghe vậy liền gật đầu lia lịa. Hắn đương nhiên muốn biết, thật sự không muốn lại phải đếm đóa hoa hay cục đá nữa.

Nhược Tà nghe vậy lại cười càng thêm thoải mái:

“Nếu đã vậy, vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Nhược Tà nói rồi lập tức lẻn đến bên cạnh Lục Du Kỳ hung hăng véo vào hông hắn một cái, sau đó thân hình nhanh ch.óng lùi về, lại trở về chỗ cũ.

Nhìn Lục Du Kỳ đau đến kêu oai oái nhảy tưng tưng tại chỗ, trên mặt Nhược Tà tươi cười rạng rỡ:

“Thế nào, bây giờ có thể xác định được chưa?”

Lục Du Kỳ bây giờ đau đến nước mắt sắp rơi xuống, đâu còn tâm tư gì mà trả lời lời của Nhược Tà.

Hắn tay không ngừng xoa nắn bên hông, qua một hồi lâu mới cuối cùng dịu lại nói với Nhược Tà:

“Ngươi dám véo ta!”

Nhược Tà hai tay xua xua:

“Ta đâu có cố ý!”

Lục Du Kỳ nghe y nói vậy, vừa định phản bác thì thấy Nhược Tà lông mày giương lên:

“Bởi vì ta là cố ý. Không phải ngươi muốn biết có phải là ảo cảnh không sao, ta cho ngươi biết một chút. Nghe nói ảo cảnh này cũng giống như nằm mơ vậy, không cảm nhận được đau đớn. Ngươi mà đau thì chứng tỏ không phải là ảo cảnh.”

Lục Du Kỳ nghe vậy tức điên:

“Vậy sao ngươi không tự véo mình đi?”

Nhược Tà nhún vai:

“Bởi vì ta lại không cảm thấy mình đang ở trong ảo cảnh. Đương nhiên họ cũng đều không cảm thấy vậy.”

Lần này Lục Du Kỳ á khẩu không trả lời được, oán hận liếc nhìn Nhược Tà một cái đành phải quay đầu không thèm để ý đến y nữa.

Trong mắt Hoàng Oánh tràn đầy ý cười, nhìn Nhược Tà lại nhìn Lục Du Kỳ sau đó chậm rãi đi đến bên cạnh hắn nói:

“Ngươi đã giúp chúng ta nghiệm chứng đây không phải là ảo cảnh, chúng ta đều rất cảm kích ngươi.”

Lục Du Kỳ nghe vậy hai mắt lập tức sáng lên vội vàng xua tay nói:

“Không cần cảm tạ, không cần cảm tạ. Chỉ cần Oánh nhi muội cần, ta làm gì cũng đều nguyện ý.”

Tô Ngữ nhìn hai người họ, đột nhiên “ô” một tiếng, âm cuối kéo rất dài có chút ý vị sâu xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chỉ vì Oánh nhi thôi sao? Vậy chúng ta thì sao…”

Nghe Tô Ngữ trêu chọc, mặt Lục Du Kỳ lập tức đỏ bừng khiến cho nhóm người Tô Ngữ cười ha hả.

Trong lúc mọi người nói nói cười cười, thời gian dường như trôi qua rất nhanh. Họ đi một đường cũng rất an toàn không hề gặp phải thứ gì lộn xộn.

Thời gian nhoáng một cái đã đến giữa trưa. Mọi người đều có chút mệt mỏi, bèn chuẩn bị tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi một lát thuận tiện ăn chút gì đó.

Đi thêm không xa liền thấy phía trước có một cây đại thụ. Cây thụ đó từ xa nhìn lại đã che trời, mỗi một chiếc lá trên đó đều to như một chiếc quạt hương bồ.

Chờ họ đi vào cẩn thận quan sát xong lại cũng không biết đây rốt cuộc là cây gì.

Có điều nhìn cây thụ này dường như cũng không có gì nguy hiểm bèn dứt khoát ngồi xuống dưới gốc cây lấy ra nồi niêu xoong chảo bắt đầu làm cơm trưa.

Tay nghề của Tô Ngữ là nhất đẳng, nguyên liệu nấu ăn cũng là nhất đẳng cộng thêm công hiệu của linh tuyền nên không bao lâu trong nồi đã tỏa ra hương thơm nồng đậm.

Cơm làm xong, mọi người cũng không khách khí tự mình múc rồi bắt đầu ăn.

Tuy hiện tại không có nguy hiểm gì nhưng ai cũng không biết cấm địa này khi nào sẽ xuất hiện nguy hiểm. Cho nên ai cũng không dám thả lỏng, rất nhanh đã ăn xong.

Tô Ngữ đem tất cả đồ đạc lại một lần nữa cất vào trong không gian rồi đưa cho mỗi người một quả linh quả.

Khương Kỳ cầm quả táo trong tay đầy linh khí nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng lại thấy Tô Ngữ bên cạnh bỗng nhiên đứng dậy.

Nàng lập tức đi đến thân cây đại thụ, trên mặt tràn đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu. Khương Kỳ thấy vậy cũng đi theo đứng dậy. Nhóm người Nhược Tà thấy thế cũng đi theo ra phía trước.

Cành lá trên cây đại thụ này che trời, thân cây tự nhiên cũng không nhỏ. Nhìn sơ qua, sáu người họ tay trong tay vây thành một vòng cũng không thể ôm hết được nó. Bởi vậy liền có thể biết, cây đại thụ này rốt cuộc lớn đến mức nào.

Lục Du Kỳ nhìn cây thụ này, tấm tắc ngợi khen:

“Cây thụ này thật đúng là đủ lớn, không biết đã là cây thụ bao nhiêu năm tuổi rồi.”

Cũng không có ai tiếp lời hắn, hắn cũng không cảm thấy nản lòng mà tiếp tục đi vòng quanh nhìn cây thụ.

Bỗng nhiên hắn lại nói:

“Các ngươi nói xem, linh khí trên Huyền Minh đại lục này nồng đậm như vậy, mọi vật đều đã chịu sự tẩy lễ của linh khí. Những cỏ cây, động vật này hấp thu nhiều linh khí hẳn là cũng có thể tu luyện đi? Một cây đại thụ như thế này, trải qua không biết bao nhiêu năm tháng mới trưởng thành được như thế này, nó có thể nào… đã thành tinh không?”

Lời vừa nói ra nhóm người Tô Ngữ lập tức cảm thấy sau lưng chợt lạnh.

Nào ngờ lúc này Tô Ngôn bỗng nhiên chỉ vào cây thụ trước mắt kinh ngạc hô lên:

“Nó… mở mắt ra rồi.”

Nhóm người Tô Ngữ nghe vậy theo bản năng liền lùi về phía sau.

Lúc người ta gặp phải nguy hiểm hoặc là cảm thấy mình sắp gặp nguy hiểm sẽ kích phát ra tốc độ tiềm ẩn của bản thân.

Cho nên bất kể trong mấy người họ cảnh giới khác biệt có bao nhiêu nhưng lúc này tốc độ thế mà lại nhanh như nhau. Gần như chỉ là trong nháy mắt công phu đã lùi ra ngoài cây đại thụ.

Chờ họ đứng vững thân mình, lại nhìn về phía thân cây đại thụ thì thân cây đó thế mà lại đã có ngũ quan giống như người.

Lông mày thô tráng, đôi mắt to lớn, sống mũi cao thẳng, còn có cái miệng tối om kia.

Mỗi một thứ đều đang nói cho nhóm người Tô Ngữ biết cây này đã thành tinh.

Tô Ngữ liếc nhìn cây đại thụ một cái rồi lại đưa mắt nhìn về phía Lục Du Kỳ, bỗng nhiên nói:

“Lát nữa ngươi có thể ngậm miệng lại được không?”

Khương Kỳ nghe vậy cũng bất đắc dĩ nhìn về phía Lục Du Kỳ:

“Sao ta lại không phát hiện ra, ngươi thế mà lại có tiềm chất miệng quạ đen?”

--

Hết chương 721.