Tô Ngữ rất dễ dàng đã nắm bắt được trọng điểm trong những lời này.
Ninh Khả Nhân đối với Hi Tùng hẳn là không có tình cảm gì đặc biệt. Bà ấy chỉ là vì hai đứa trẻ kia nên mới nhìn Hi Tùng bằng con mắt khác.
Mà những lời đồn bên ngoài nói rằng Ninh Khả Nhân là vì thích Hi Tùng nên mới thích hài t.ử của bà ta, chắc hẳn là do chính Hi Tùng vì địa vị của mình mà truyền ra.
Suy cho cùng, tuy đều có thể nhận được sự tôn trọng nhưng vế trước và vế sau vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Chính vì đã biết được những điều này thái độ hôm nay của Tô Ngữ đối với Hi Tùng mới dứt khoát lưu loát như vậy.
Nàng không trực tiếp xử lý Hi Tùng là vì có tính toán khác.
Bằng không bà ta còn có thể làm càn trước mặt nàng sao?
Hi Tùng lại không biết Tô Ngữ đã hiểu rõ chuyện của bà ta đến vậy. Suy cho cùng những nguyên do này, Ninh Khả Nhân sẽ không giải thích với người ngoài.
Chỉ là thân phận của Tôn Yên và Nguyễn Hạo dù sao cũng không giống nhau. Tuy đã mệt mỏi trong tiểu viện này trăm năm, nhưng mười mấy năm trước thân thể của Nguyễn Hằng còn chưa hư tổn đến mức đó.
Lúc người của Trường Sinh Điện đến xin t.h.u.ố.c đã cùng ông ấy trò chuyện.
Hi Tùng tự nhiên là không biết những điều này.
Bằng không bà ta hôm nay e rằng cũng sẽ không hết lần này đến lần khác đắc tội với Tô Ngữ.
Nguyễn Hạo đúng lúc đứng dậy cười nói với Hi Tùng:
“Dược Vương Cốc của chúng ta phòng trống vẫn còn rất nhiều, Hi Tùng cô nương cứ đi theo ta là được.”
Cơn đau trên người Hi Tùng vẫn luôn tăng thêm nghe vậy cũng không cậy mạnh nữa.
Có điều bà ta cũng không đi theo Nguyễn Hạo mà lại nhìn về phía Vương Đại Tráng.
“Còn không mau dẫn ta đi nghỉ ngơi, ngươi ngồi đó làm gì?”
Khẩu khí lúc Hi Tùng nói chuyện với Vương Đại Tráng không một chút khách khí.
Thế nhưng Vương Đại Tráng lại không hề tức giận. Ông ta dứt khoát đứng dậy khỏi ghế, dẫn Hi Tùng đi ra ngoài.
Long Hạo đứng trong góc nhìn họ ngày một đi xa, trong mắt vẻ hâm mộ vô cùng ngày càng sâu.
Dĩ nhiên, hắn ta hâm mộ chính là Hi Tùng.
Rõ ràng chỉ là một người xuất thân nha hoàn mà lại có thể lăn lộn đến nước này, đây chẳng phải là điều mà hắn ta trước nay vẫn tha thiết ước mơ sao?
Anh hùng không hỏi xuất thân được làm vua thua làm giặc.
Chỉ cần hắn ta trở thành người nói một không hai đó ai còn sẽ để ý đến xuất thân của hắn ta rốt cuộc là gì?
Hơn nữa xuất thân của hắn ta còn tốt hơn của Hi Tùng rất nhiều.
Long Hạo cho rằng lúc này sẽ không có ai chú ý tới mình nên không hề che giấu biểu cảm trên mặt, lại không biết tất cả những điều này đều đã bị Long Huyên xem ở trong mắt.
Long Huyên tỉnh lại đã không còn điên khùng nữa đối với chuyện trước đó nàng ta cũng mơ màng hồ đồ không rõ ràng lắm.
Nhưng khi nhìn thấy biểu cảm vừa điên cuồng lại vừa tham lam trên mặt Long Hạo, nàng ta sợ đến mức lại nhắm mắt lại.
Đồng thời nàng ta cũng thầm nghĩ trong lòng, lần này sau khi trở về Thiên Viêm Tông phải bảo phụ thân trực tiếp xử lý Long Hạo này.
Bằng không vốn là nuôi ch.ó lại dưỡng thành một con sói, còn bị sói c.ắ.n một miếng thì không hay.
Tô Ngữ vừa vặn ngồi đối diện huynh muội họ, đem biểu cảm của cả hai đều xem ở trong mắt, khóe miệng không tự giác liền hiện lên vẻ tươi cười.
Chuyện này thật là ngày càng hay.
Không bao lâu đệ t.ử dưới trướng của Vương Đại Tráng lại đến, mời ba người Hồng Nhạn rời đi.
Chờ họ đi rồi, Tôn Yên mới cười nói với Tô Ngữ:
“Nha đầu nhà ngươi, có bản lĩnh như vậy mà lại không nói với chúng ta làm hại chúng ta uổng công lo lắng cho ngươi.”
Tô Ngữ nghe vậy nghịch ngợm chớp chớp mắt:
“Ta đây là đang cho các người một kinh hỉ đó.”
Tôn Yên bất đắc dĩ trừng nàng một cái nhưng ý cười trong mắt lại làm sao cũng không giấu được.
“Có điều, Trường Sinh Điện kia, con có muốn đi không?”
Tôn Yên hỏi ra vấn đề quan tâm nhất.
Ninh Khả Nhân bây giờ còn chỉ là để Hi Tùng đến mời người. Nếu Hi Tùng trở về nói bậy một hồi rồi bà ấy phái người khác đến trực tiếp bắt họ trở về thì phải làm sao?
Nghe vậy, Tô Ngữ xán lạn cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chuyện đó có gì đâu, không cho Hi Tùng đi chẳng phải là được rồi sao.”
Đúng vậy, nàng vừa rồi căn bản không có ý định để Hi Tùng cứ thế mà đi. Sở dĩ nói câu nói đó chẳng qua chỉ là để bà ta thả lỏng cảnh giác.
Người như Hi Tùng là loại tiểu nhân đắc chí.
Người như vậy dễ dàng nhất chính là tự cho là đúng.
Bà ta cảm thấy mình bây giờ đang nắm quyền nên có một sự tự tin nhất định.
Một là cảm thấy giữ lại Tô Ngữ cũng không dám làm gì mình.
Hai là cảm thấy giữ lại còn có thể hảo hảo xem xem Tô Ngữ là người thế nào.
Bà ta lại không biết, ý nghĩ như vậy của bà ta vừa vặn là điều Tô Ngữ muốn.
Tô Ngữ muốn để bà ta ở lại chính là để kéo dài một chút thời gian đi Trường Sinh Điện.
Cả nhà Nguyễn Hằng tuy đã khỏe lại nhưng quyền lợi của Dược Vương Cốc vẫn chưa đoạt lại được.
Chỉ dựa vào tính cách của cả nhà họ, muốn cướp lại Dược Vương Cốc căn bản là không có khả năng.
Cho nên họ phải ở lại để giải quyết chuyện này.
Sau khi giải quyết xong chuyện này còn phải mang theo Nguyễn Hằng trở về Thiên Viêm Tông một chuyến.
Cổ độc trên người Nguyễn Lan còn chờ ông ấy đến giải.
Còn có mục đích mà Viêm Như Liệt để ba người bọn họ đi theo đến Dược Vương Cốc vẫn chưa điều tra rõ.
Nàng còn có nhiều việc cần phải hoàn thành như vậy sao có thể cứ thế mà rời đi được?
Mọi người nghe Tô Ngữ đĩnh đạc nói, một chuyện lại một chuyện từ miệng nàng nhảy ra, lập tức đều cảm thấy dở khóc dở cười.
Khương Kỳ lại càng bất đắc dĩ nhìn nàng quả thực muốn bẻ ra cái đầu nhỏ của nàng để xem bên trong rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
Ngay cả Tô Ngôn, ánh mắt nhìn về phía Tô Ngữ cũng tràn đầy ý cười.
Tô Ngữ còn đang thao thao bất tuyệt, mãi cho đến khi nàng phát hiện những người khác trong phòng đều đang nhìn chằm chằm vào mình mới biết được không đúng.
“Các ngươi đều nhìn ta như vậy làm gì?”
Nàng có chút chột dạ hỏi.
Thế nhưng nói ra rồi nàng lại ưỡn thẳng sống lưng.
Nàng tại sao phải chột dạ chứ?
Từng chuyện từng chuyện này chẳng phải đều là vì những người đang ngồi đây sao!
Khương Kỳ lại nhẹ nhàng sờ sờ đầu nàng, giống như đang dỗ một hài t.ử mà nói:
“Nàng ngoan, không phải sợ, chúng ta sẽ cùng nàng đi gặp bà ấy.”
Tô Ngôn cũng đi đến bên cạnh nàng ngồi xổm xuống, ánh mắt kiên định nhìn nàng nói:
“Tỷ tỷ không cần sợ hãi, Tiểu Ngôn bây giờ đã trưởng thành. Nếu bà ấy đối với chúng ta không tốt, ta sẽ mang theo tỷ tỷ đi, sau này ta sẽ đối tốt với tỷ tỷ.”
Nghe xong lời an ủi của họ Tô Ngữ mới bừng tỉnh.
Hóa ra họ đều cảm thấy nàng bây giờ không muốn đi Trường Sinh Điện căn bản không phải vì lý do nào khác.
Mà là vì nàng còn sợ phải nhìn thấy Ninh Khả Nhân.
Tuy trong lòng Tô Ngữ ẩn ẩn là vì điều này nhưng bây giờ bị họ nói thẳng ra, nàng vẫn cảm thấy trên mặt nóng rát.
Vì thế nàng dứt khoát cậy mạnh nói:
“Ai nói ta sợ. Các ngươi cảm thấy ta là loại người sợ hãi sao? Không thấy Hi Tùng bây giờ đều đã sợ ta rồi sao?!”
Nói rồi nàng còn ưỡn thẳng sống lưng, phảng phất như vậy nàng sẽ càng thêm có khí thế.
Mọi người thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa.
Bằng không lát nữa nếu Tô Ngữ thật sự nổi điên thì không dễ dỗ đâu.
Mọi người ở bên này nói nói cười cười, còn Hi Tùng đã trở về phòng lại không hề có hình tượng mà nằm trên giường nhe răng trợn mắt.
Tu vi của bà ta vốn dĩ đã không cao, muốn tự mình hồi phục căn bản không có khả năng.
--
Hết chương 739.