Có điều bà ta vừa mới đã bắt Vương Đại Tráng đưa t.h.u.ố.c trị thương chắc hẳn lát nữa sẽ có người đưa tới.
Nào ngờ bà ta cứ thế chờ đợi liền mơ mơ màng màng mà thiếp đi.
Lúc bà ta tỉnh lại lần nữa lại cảm thấy trời bên ngoài dường như đã tối hẳn.
Trong lòng bà ta lấy làm lạ tại sao Vương Đại Tráng vẫn chưa cho người đưa t.h.u.ố.c tới, lại phát hiện trên người mình có chút không thích hợp.
Trước khi ngủ bà ta đã đau đến không thể động đậy nên cũng không cởi y phục.
Thế nhưng bây giờ bà ta lại cảm thấy bả vai mình lành lạnh.
Quay đầu nhìn lại, quả nhiên bả vai mượt mà của bà ta đang lồ lộ ra trong không khí. Tuy Dược Vương Cốc này ấm áp như xuân nhưng để lộ ra làn da như vậy vẫn sẽ có chút lạnh lẽo.
Trong lòng bà ta lấy làm lạ liền định ngồi dậy xem xét một chút.
Lần này bà ta lại càng cảm thấy không thích hợp.
Vừa rồi không chú ý bây giờ định động đậy mới phát giác ra cả người mình vẫn còn rất đau. Dù cho có nằm ở đây cơn đau đớn đó vẫn từng đợt từng đợt ập đến.
Không bao lâu đã khiến cho sắc mặt bà ta trở nên tái nhợt vô cùng.
Trong lúc bà ta đang định nghĩ xem rốt cuộc là chuyện gì, lại nghe thấy cửa phòng mình “kẽo kẹt” một tiếng mở ra.
Tiếp theo bà ta liền nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của một nam t.ử ngày càng gần.
Bà ta quay đầu nhìn về phía ngoài giường nhưng màn lụa lại cản trở tầm mắt. Mông lung chi gian, chỉ có thể thấy rõ ràng là một nam t.ử thân hình cao lớn.
“Ngươi là ai?”
Trong giọng nói của Hi Tùng tràn đầy vẻ khẩn trương.
Bà ta không phải là một thiếu nữ không rành thế sự. Y phục của mình không hiểu sao lại bị cởi ra, còn có những vết xanh tím loang lổ trên vai đều nói cho bà ta biết rốt cuộc mình đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng bà ta chỉ thấy kỳ lạ, rốt cuộc là ai dám tính kế mình như vậy.
Lẽ nào là Vương Đại Tráng?
Ý nghĩ này vừa mới lóe lên Hi Tùng liền lắc đầu.
Xem bộ dạng của người trước mắt này, căn bản không phải là Vương Đại Tráng.
Vậy rốt cuộc là ai?
Tại sao Vương Đại Tráng không cho người mang t.h.u.ố.c trị thương đến cho bà ta?
Nghĩ vậy, Hi Tùng không nhịn được lại một lần nữa mở miệng hỏi:
“Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi muốn làm gì?”
Lần này người nọ không trầm mặc nữa, mà phát ra một tiếng cười nhẹ.
“Mệt mỏi lâu như vậy, hẳn là đã đói bụng rồi phải không?”
Theo giọng nói của nam nhân vừa dứt, Hi Tùng liền nghe thấy tiếng chén muỗng va chạm.
Chỉ trong chốc lát, liền thấy nam nhân đó trong tay bưng một chiếc bát sứ vòng qua màn lụa đi đến mép giường ngồi xuống.
Khi nhìn rõ ràng dung mạo của nam t.ử, Hi Tùng trừng lớn hai mắt. Bà ta làm sao cũng không ngờ tới người này thế mà lại là Long Hạo.
Long Hạo tựa hồ rất hài lòng với phản ứng của bà ta. Trên mặt hắn ta vẫn mang theo ý cười, đặt chiếc bát sứ trong tay lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh kéo một chiếc gối đầu ở đầu giường, hai tay đỡ lấy bả vai hơi lạnh của Hi Tùng, để bà ta dựa vào gối.
Bởi vì Hi Tùng lúc này là đang nửa ngồi, bởi vậy chiếc chăn gấm trước đó chỉ che đến n.g.ự.c bà ta đã theo thân thể trượt xuống lộ ra một mảng trắng tinh trước n.g.ự.c.
Long Hạo nhìn l.ồ.ng n.g.ự.c tràn đầy dấu vết do mình để lại, nhìn trên làn da trắng ngần như ngọc kia, hai điểm hồng diễm con ngươi không khỏi tối sầm lại.
Có điều hắn ta cũng không có động tác gì cũng không đắp lại chăn cho bà ta.
Hi Tùng chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát. Ngay cả chính bà ta cũng không biết, lúc này rốt cuộc là thẹn thùng nhiều hơn hay là tức giận nhiều hơn.
Long Hạo lại bưng chiếc bát sứ lên cầm muỗng nhỏ khuấy vài cái bên trong, sau đó múc một muỗng đưa đến bên miệng Hi Tùng.
Không đợi bà ta mở miệng, hắn ta liền mỉm cười nói:
“Trong này có bỏ thêm d.ư.ợ.c liệu trị thương cho ngươi.”
Quả nhiên những lời định nói của Hi Tùng trực tiếp nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn biết chờ đợi hắn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Long Hạo chút nào không thèm để ý lại nói:
“Ta chỉ bỏ thêm một chút bột phấn vào trong, số còn lại đã bị ta giấu đi rồi.”
Nhìn con ngươi lại tràn ngập tức giận của Hi Tùng, Long Hạo cười không kiêng nể gì:
“Ngươi không cần phải nghĩ đến Vương Đại Tráng nữa, ông ta bây giờ tự thân khó bảo toàn, căn bản không có thời gian để quản ngươi.”
Hi Tùng xem bộ dạng không sợ hãi của hắn ta chỉ có thể oán hận hé miệng, từng ngụm từng ngụm uống cháo vào.
Chờ một bát cháo uống xong bà ta chỉ cảm thấy trên người có một luồng nước ấm.
Luồng nước ấm này trong cơ thể bà ta tán loạn chữa trị những nơi bị thương.
Đang lúc bà ta nhắm mắt hưởng thụ sự ấm áp do luồng nước ấm mang lại lại cảm thấy thân mình chợt lạnh.
Mở mắt ra nhìn hóa ra là chăn trên người mình đã bị xốc lên ném sang một bên.
Thân thể không một mảnh vải che của bà ta cứ thế bại lộ trong không khí.
Mà Long Hạo đứng một bên lại mặt mang nụ cười cởi y phục của mình.
Động tác của hắn ta ưu nhã thong thả, dường như một vị đại gia công t.ử đã được giáo d.ụ.c tốt đẹp.
Thế nhưng tất cả những điều này xem ở trong mắt Hi Tùng lại làm cho bà ta vô cùng ghê tởm.
“Ngươi muốn làm gì?”
Bà ta lạnh giọng hỏi.
Long Hạo lúc này đã cởi sạch sẽ y phục trên người. Hắn ta khinh thân mà thượng, lúc nói chuyện hơi thở nóng hổi phả vào mặt Hi Tùng.
“Ngươi nói xem?”
Hi Tùng xấu hổ và giận dữ không chịu nổi.
Bà ta dù sao cũng đã sống nhiều năm như vậy, ngay cả hài t.ử cũng đã sinh hai đứa sao có thể không biết Long Hạo muốn làm gì.
Chỉ là nếu là bình thường, người như Long Hạo này bà ta nhìn còn lười nhìn một cái, bây giờ lại phải ủy thân dưới thân hắn ta sao có thể không làm cho bà ta cảm thấy sỉ nhục.
Tuy bà ta không nói ra ý nghĩ của mình nhưng biểu cảm trên mặt đã rõ ràng hiển lộ ra.
Long Hạo thấy vậy, nụ cười trên mặt rốt cuộc biến mất.
Hắn ta dùng một đôi bàn tay to hung hăng nắm lấy bả vai Hi Tùng, lạnh lùng nói:
“Ngươi xem thường ta? Ngươi dựa vào cái gì mà xem thường ta? Ngươi cho rằng ngươi cao quý hơn ta bao nhiêu?”
Lời hắn ta vừa dứt, Hi Tùng liền cảm thấy hạ thân một trận xé rách đau đớn.
Long Hạo không có bất kỳ khúc dạo đầu nào mà liền đi vào. Dù thấy mặt Hi Tùng vì đau đớn mà trở nên có chút vặn vẹo, hắn ta cũng không có bất kỳ sự ôn nhu luyến ái nào mà chỉ một mực đấu đá lung tung.
Hi Tùng bị thương, vốn dĩ thân thể đã đau đớn vạn phần lúc này bị Long Hạo đối xử như vậy, bà ta lại càng cảm thấy tan xương nát thịt cũng chỉ đến thế mà thôi.
Xương cốt trên người phảng phất như từng tấc một gãy vụn, mà hạ thân lại dần dần xuất hiện cảm giác kỳ quái.
Bà ta biết đó là cái gì nhưng lại làm cho bà ta càng thêm thống khổ.
Long Hạo cũng cảm nhận được phản ứng của bà ta, nụ cười trên mặt có vẻ có chút dữ tợn.
“Vừa rồi còn cùng ta giả vờ làm trinh tiết liệt phụ, bây giờ không phải vẫn là có cảm giác sao? Thế nào một lần đau một lần sung sướng, có phải cảm thấy rất mỹ diệu không?”
Hi Tùng lại đã không còn sức lực để trả lời câu hỏi của hắn ta.
Bà ta chỉ cảm thấy mình đang qua lại giữa địa ngục và thiên đường, cảm giác này làm cho bà ta sống không bằng c.h.ế.t.
Tiếng thở dốc trong phòng cứ thế giằng co hai canh giờ mới dừng lại.
Long Hạo cũng không đứng dậy, tiểu Long Hạo đã phóng thích xong vẫn còn dừng lại ở bên trong, không ngừng run rẩy tựa như tùy thời đều có thể đến thêm một lần nữa.
Mà Hi Tùng cũng đã kêu đến giọng nói đều khàn đi.
Bà ta vừa rồi vẫn luôn suy nghĩ, tại sao mình kêu lớn tiếng như vậy mà không ai nghe thấy. Lúc này mới nghĩ đến Long Hạo dù sao cũng là một người tu luyện, kết giới vẫn là sẽ bố trí.
--
Hết chương 740.