Viêm Như Liệt hiển nhiên không ngờ tới họ có thể trở về nhanh như vậy. Dù đã ở trong đại điện nhìn thấy họ, ông ta vẫn mang một bộ dạng như thấy quỷ.
Tô Ngữ tuy không rõ kế hoạch trước đó của ông ta là gì nhưng nhìn dáng vẻ này của ông ta liền biết hẳn là cũng không phải chuyện gì tốt.
Có điều bất kể là gì, bây giờ đều đã trở thành bọt nước.
Cũng khó trách khi thấy nhóm người Tô Ngữ, ông ta lại như thấy quỷ.
Viêm Như Liệt hẳn là trong lòng có một số việc nóng lòng muốn hỏi ba người Hồng Nhạn, cho nên không nói chuyện nhiều với nhóm người Tô Ngữ mà đã đuổi họ đi.
Còn về Nguyễn Hằng và Tôn Yên, với thân phận như vậy họ không thể nào tự mình chạy đến đại điện để gặp Viêm Như Liệt được.
Chỉ là nếu Viêm Như Liệt muốn gặp họ thì còn phải xem họ có nguyện ý hay không.
Nhóm người Nhược Tà cũng lười nói nhiều với Viêm Như Liệt. Cho nên sau khi họ đi rồi, Hồng Nhạn mới có cơ hội nói với ông ta rằng, Nguyễn Hằng và Tôn Yên đã đến thăm Nguyễn Lan.
Nào ngờ lời hắn ta vừa dứt, Viêm Như Liệt lại “vụt” một tiếng đứng dậy, sắc mặt tái nhợt kinh hoảng thất thố nói:
“Ngươi vừa mới nói cái gì?”
Hồng Nhạn bị một Viêm Như Liệt như vậy làm cho giật mình nhưng vẫn nhanh ch.óng đem những chuyện xảy ra ở Dược Vương Cốc kể lại một lần.
Sau khi biết được ngọn ngành sự việc, Viêm Như Liệt chậm rãi ngồi xuống, vẻ mặt suy tư sâu xa.
Ông ta không mở miệng, đám người Hồng Nhạn lại càng không dám mở miệng.
Trong phút chốc đại điện yên tĩnh không tiếng động. Nếu không phải biết bên trong có người, người canh gác bên ngoài chắc chắn sẽ buồn bực không biết người trong phòng đều đã đi đâu.
Qua một hồi lâu Viêm Như Liệt mới hít sâu một hơi, trong lòng thầm mắng một tiếng “phế vật”.
Tưởng rằng Vương Đại Tráng là kẻ hữu dụng, đáng tiếc thế mà trăm năm cũng không thành công.
Mất công ông ta còn dốc sức tìm một lý do đường hoàng như vậy mới phái người của mình qua đó.
Kết quả thì sao?
Không những không mang về được gì thì thôi, thế mà còn để Nhược Tà trời xui đất khiến mà trị hết bệnh cho Nguyễn Hằng.
Sự chênh lệch trước sau này thật sự không thể nói là không lớn.
“Nguyễn Hằng và Tôn Yên lần này đến đây là muốn làm gì?”
Rất lâu sau Hồng Nhạn mới nghe thấy Viêm Như Liệt nói.
Từ giọng nói của ông ta là có thể cảm nhận được, tâm trạng của ông ta hẳn là không tốt. Dưới tình huống như vậy, hắn ta vẫn là nên trốn đi càng xa càng tốt.
Chỉ tiếc bây giờ không phải là lúc hắn ta muốn thế nào là có thể thế nào.
Hắn ta đầu tiên là thành thành thật thật trả lời mục đích của Nguyễn Hằng và Tôn Yên, sau đó liền hơi cúi đầu chờ đợi câu hỏi tiếp theo của Viêm Như Liệt.
Nào ngờ Viêm Như Liệt lại trực tiếp ngậm miệng, một chữ cũng không nói.
Sự yên tĩnh trong đại điện làm cho Hồng Nhạn cảm thấy có chút sợ hãi. Hai người Long Huyên và Long Hạo đứng sau lưng hắn ta lại từ đầu đến cuối đều giả làm người c.h.ế.t.
Điều này làm cho hắn ta cảm thấy hoảng sợ.
Hồng Nhạn chỉ cảm thấy khí áp trong đại điện này ngày càng thấp, cũng làm hắn ta cảm thấy ngày càng áp lực.
Đây không phải là chuyện tốt gì. Đầu óc hắn ta nhanh ch.óng xoay chuyển, bỗng nhiên khóe miệng mang theo một chút ý cười.
Hắn ta biết nên dùng chuyện gì để phá vỡ tình huống này.
Hồng Nhạn thoáng đi về phía trước một bước. Tuy tiếng vang phát ra gần như không thể nghe thấy nhưng Viêm Như Liệt vẫn cau mày nhìn lại.
Cảm nhận được sự không vui của ông ta, Hồng Nhạn trong lòng có chút hoảng loạn nhưng vẫn cố gắng đứng vững dùng giọng nói cung kính vô cùng nói:
“Đệ t.ử còn có chuyện muốn bẩm báo tông chủ.”
Lời này của Hồng Nhạn nói rất trân trọng. Viêm Như Liệt lúc này tuy tâm trạng không tốt nhưng cũng không vì thế mà biến thành kẻ ngốc, bởi vậy rất dễ dàng liền nghe ra được rằng hắn ta có chuyện gì đó quan trọng muốn nói.
Ông ta cũng không nói thêm gì chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Hồng Nhạn kiềm chế sự bất an trong lòng, đem chuyện của Long Hạo nói ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Long Hạo hoàn toàn không ngờ tới, Hồng Nhạn sẽ ở trong trường hợp này mà đem chuyện đó ra nói.
Hắn ta còn đang trong lòng nghĩ, dù cho Hồng Nhạn có xem mình không vừa mắt nhưng loại chuyện này dù có muốn cáo trạng chẳng lẽ không nên ở lúc không có người mà lén lút nói sao?
Lúc này trong đại điện không chỉ có Viêm Như Liệt ở đây mà các trưởng lão cơ bản cũng đều có mặt, chỉ có vợ chồng Nhược Văn Uyên, Nguyễn Lan và Tây Môn Tiên Nhi là không có.
Hồng Nhạn trước mặt nhiều người như vậy mà nói ra đề tài hồng phấn của hắn ta, ánh mắt của mọi người lập tức đều đổ dồn vào người hắn ta.
Long Hạo chỉ cảm thấy trên lưng mình trong khoảnh khắc liền toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Ánh mắt của những người này quả thực muốn hóa thành một ngọn núi lớn đè lên người hắn ta, làm hắn ta không thở nổi.
Mà điều Long Hạo không biết chính là vì hắn ta vẫn luôn cúi đầu nên cũng không thấy được ánh mắt đáng sợ mà Long Sân lúc này đang nhìn hắn ta.
Đó là ánh mắt như đang nhìn một người c.h.ế.t.
Long Hạo không nhìn thấy nhưng Long Huyên là bảo bối trong lòng của Long Sân, tự nhiên là hiểu rõ ông ta.
Sau khi cảm nhận được sát ý của Long Sân đối với Long Hạo, tâm trạng của Long Huyên liền tốt hẳn lên.
Nghĩ đến việc sau này không bao giờ phải đối mặt với gương mặt người c.h.ế.t kia của Long Hạo nữa, nàng ta liền cảm thấy tâm trạng siêu cấp tốt.
Ngoài Long Sân ra, các trưởng lão khác nhìn về phía Long Hạo với ánh mắt lại rất có hứng thú.
Chuyện này không liên quan nhiều đến họ. Thiên Viêm Tông dù cho có vì thế mà chịu một ít ảnh hưởng nhưng cũng không quan trọng.
Đối với họ mà nói, có thể thấy Long Sân mất mặt mới là chuyện có ý nghĩa hơn.
Long Hạo thấp thỏm đợi một lúc lâu mới cuối cùng chờ được Viêm Như Liệt mở miệng.
“Hi Tùng ở đâu?”
Không hỏi nguyên nhân sự việc của Long Hạo, thậm chí căn bản không thèm để ý đến hắn ta mà lại hỏi thẳng về Hi Tùng.
Long Hạo trong phút chốc có chút không biết làm sao. Viêm Như Liệt sẽ không cùng Hi Tùng thương lượng một phen rồi trực tiếp g.i.ế.c hắn ta chứ?
Hắn ta biết rõ rằng lão bà Hi Tùng kia hận không thể bây giờ liền có người g.i.ế.c hắn.
Hồng Nhạn thấy Viêm Như Liệt không trách cứ mình, trong lòng thở phào nhẹ nhõm vội vàng đáp:
“Hi Tùng đang ở bên cạnh nhóm người Tô Ngữ.”
Viêm Như Liệt nghe vậy gật đầu. Ông ta vừa mới biết được thân phận của Tô Ngữ, cho nên việc Hi Tùng ở bên cạnh nàng, ông ta cũng không có gì đáng kỳ lạ.
“Vậy lát nữa liền đem Long Hạo đưa qua đó đi, dù sao cũng là nam sủng của bà ta! Thiên Viêm Tông chúng ta cũng không thiếu một vị đệ t.ử này. Ngươi nói có đúng không, đại trưởng lão?”
Câu cuối cùng là ông ta nói với Long Sân.
Long Sân nghe vậy sắc mặt khẽ biến, cuối cùng lại vẫn gật đầu nói:
“Tông chủ nói rất phải. Thiên Viêm Tông chúng ta không thiếu một tên đệ t.ử không biết xấu hổ như vậy. Cứ để hắn ta đi theo chủ nhân của mình đi.”
Nghe thấy quyết định của Viêm Như Liệt và Long Sân, Long Hạo sau khi thở phào nhẹ nhõm lại cảm thấy vô cùng khuất nhục.
Hai người này lúc này đều không quên muốn hung hăng dẫm hắn ta một chân.
Hừ!
Cứ để cho họ đắc ý đi!
Chờ đến ngày hắn ta trở lại nhất định sẽ làm cho những kẻ này phải đẹp mặt.
Viêm Như Liệt không muốn nói gì thêm với họ nữa, vẫy vẫy tay bảo ba người rời khỏi đại điện, còn dặn dò Hồng Nhạn phải trực tiếp đem Long Hạo đưa qua cho Hi Tùng, một lát cũng không được chậm trễ.
Hồng Nhạn tuy kỳ quái tại sao Viêm Như Liệt lại muốn vội vàng như vậy nhưng cũng không sao cả, chẳng qua chỉ là đi một chuyến mà thôi.
Long Huyên lại không muốn đi nữa, nàng ta bây giờ chỉ muốn trở về hảo hảo nghỉ ngơi.
Thực ra nhiều hơn là không muốn nhìn thấy Tô Ngữ.
Ngày đó nàng ta nổi điên tuy là không thể khống chế được nhưng nàng ta vẫn còn sợ nhìn thấy Tô Ngữ, sợ nàng sẽ tính sổ sau.
--
Hết chương 751.